Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 670: Không Cần Bận Lòng

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , bốn Vân Tranh vác Tiêu Nhất Lang và những khác đến một con hẻm tối khuất nẻo.

Chưa kịp gì, trong hẻm vang lên từng tràng tiếng nôn mửa, “Ọe…”

Vân Tranh và ba Phong Hành Lan thấy , lặng lẽ . Lúc , Mạc Tinh dùng giọng cảm thán truyền âm cho họ: “Sức chịu đựng của họ lắm nhỉ, chỉ một đoạn đường ngắn như nôn .”

Vân Tranh: “…”

Vừa tuy cô tay xách , nhưng cô thấy tư thế vác chạy trốn của họ .

Trên vai Mạc Tinh, mỗi bên vác một . Úc Thu một tay xách một .

Còn Phong Hành Lan thì xách cổ áo Tiêu Nhất Lang, trong quá trình đó, chân cẳng của Tiêu Nhất Lang ‘ma sát’ ít.

Lúc , Tiêu Nhất Lang đang cố nén cơn buồn nôn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vẻ mặt cảnh giác phòng họ, trầm giọng hỏi: “Các là ai?!”

Mấy khác của Thăng Thánh Liên Minh thấy giọng Tiêu Nhất Lang, liền ngẩng đầu bốn mặt đen mặt.

Thiếu nữ mặt đen mặc hồng y, cúi mắt họ, giọng điệu nhàn nhạt : “Chúng cứu các .”

Tiêu Nhất Lang thấy giọng nữ trong trẻo lạnh lùng , bỗng ngẩn , giọng dường như đó.

: “Các thì cứ , nhưng nhắc các một câu, dọa sẽ lôi các cho yêu thú ăn, e rằng sẽ dễ dàng bỏ qua cho các .”

Mấy của Thăng Thánh Liên Minh , sắc mặt tái , đáy mắt lóe lên vẻ kinh hoảng.

“Vậy bây giờ chúng ?” Họ ngẩng đầu chằm chằm Vân Tranh, ánh mắt đó như thể coi Vân Tranh là cứu thế chủ.

“Có hồng ngọc ?” Vân Tranh nhướng mày, : “ thể bán cho các một viên Dịch Dung Đan, thời hạn dịch dung là trong vòng một tháng, còn các dùng nó thế nào, tự .”

Khi đến ‘Dịch Dung Đan’, ánh mắt họ bất giác lên mặt mấy Vân Tranh, trong lòng thầm than, thì ‘mặt đen’ của họ là do ăn Dịch Dung Đan.

chỉ 3000 hồng ngọc.”

cũng nhiều, hơn 2000 hồng ngọc.”

Vân Tranh giơ một ngón tay lên, : “1000 hồng ngọc một viên, và mỗi chỉ mua một viên.”

Úc Thu bên cạnh, thấy giá , vẻ mặt chút suy tư, Dịch Dung Đan tuyệt đối chỉ giá thấp như .

E rằng Tranh Tranh thấy họ cùng đến từ đại lục cấp thấp, nên hạ giá xuống chỉ vài .

“Được , chúng mua.”

Mấy của Thăng Thánh Liên Minh , mắt sáng lên, vui mừng gật đầu lia lịa.

Mỹ nam đầu trọc t.h.ả.m hại vẫn giữ im lặng, đôi mắt sắc bén thỉnh thoảng lướt qua mấy họ.

Đột nhiên, thiếu niên mặt đen mặc đồ bó sát màu đen, xổm xuống, đưa tay vỗ vai Tiêu Nhất Lang, thở dài : “Tiêu , t.h.ả.m thế .”

Tiêu Nhất Lang: “…” Quả nhiên là Phong Vân tiểu đội của họ.

Thật khó tin, họ thể tạo tạo hình độc đáo như , đen đều như , đen đến mức lấp lánh tỏa sáng.

Mấy của Thăng Thánh Liên Minh , mặt lộ vẻ hiểu rõ, chẳng trách bốn quái nhân mặt đen tay cứu họ…

Thì Tiêu Nhất Lang quen họ!

Tiêu Nhất Lang mấy của Thăng Thánh Liên Minh, sắc mặt âm u : “Chúng tạm thời chia tay ở đây , chọc Huyền Dịch Lỗi là , các ở cùng sẽ nguy hiểm.”

“Nhất Lang…”

“Đừng lãng phí thời gian những lời khách sáo, các .” Tiêu Nhất Lang nhíu mày, giọng điệu .

Mấy của Thăng Thánh Liên Minh , thật ban đầu chọc Huyền Dịch Lỗi là họ chứ Tiêu Nhất Lang. Tiêu Nhất Lang chỉ giúp họ, đó mới khiến Huyền Dịch Lỗi vô cùng tức giận.

Họ dậy, chắp tay với Tiêu Nhất Lang và mấy Vân Tranh.

“Cáo từ, bảo trọng!”

Sau khi mấy họ rời , Tiêu Nhất Lang liền cố nén cơn đau dữ dội , hai chân khuỵu xuống, đột nhiên quỳ xuống mặt Vân Tranh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-670-khong-can-ban-long.html.]

“Ngươi ?”

Tiêu Nhất Lang giọng điệu kiên định và ẩn chứa lòng ơn : “Cái quỳ , là để cảm tạ ơn cứu mạng của các vị!”

Mạc Tinh kinh ngạc, kéo dậy, “Đại , cần hành đại lễ như .”

Vân Tranh Tiêu Nhất Lang : “Chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi.”

Phong Hành Lan lập tức đáp lời: “Không cần bận lòng.”

Úc Thu nhướng mày .

“Tiêu Nhất Lang, tiếp theo dự định gì?”

Sắc mặt Tiêu Nhất Lang đỏ, đáy mắt lóe lên vẻ hổ và ảm đạm, lắc đầu : “Với tu vi Phá Không Cảnh của , ở Thánh Khư khó một bước, Thăng Thánh Liên Minh thể về nữa, nên cũng tiếp theo thể .”

Vân Tranh suy nghĩ một lát, đề nghị: “Cậu thể đến Đệ Lục Phủ.”

“Đệ Lục Phủ?”

“Ừm.”

Đôi mắt đen láy của Tiêu Nhất Lang d.a.o động, đáp: “Vậy sẽ đến Đệ Lục Phủ.”

bây giờ cũng cả, chẳng qua chỉ là một cái mạng hèn, thì cứ đến lấy.

Sau khi Tiêu Nhất Lang ăn Dịch Dung Đan rời , Vân Tranh và các bạn vòng đến một nơi khá bí ẩn, ăn đan d.ư.ợ.c giải trừ dịch dung.

“Chúng tìm một khách sạn ở vài ngày , đợi năm ngày Thiên Hạc Bí Cảnh mở .”

“Được.”

Bốn họ tìm một khách sạn nhỏ ở , dạo bên ngoài mà ở trong khách sạn chuyên tâm tu luyện.

Năm ngày .

Trong Đệ Nhất Phủ đột nhiên vắng nhiều , vì họ đều lên đường đến nơi giao giới giữa Đệ Nhất Phủ và Khư Châu.

Bốn Vân Tranh cũng theo những tu luyện giả đó, hướng về phía giao giới, khi họ đến nơi đó, đập mắt là một đám đông nghịt, đầu chen chúc.

Già trẻ đều , tất cả đều đến vì Thiên Hạc Bí Cảnh.

Vân Tranh quanh, nhưng thấy bóng dáng của mỹ nhân Thanh Thanh và những khác, trong lòng chút thất vọng.

“Nghe Thiên Hạc Bí Cảnh ít linh bảo linh vật, thật ?”

“Đương nhiên là thật! Linh vật bên trong Phù Nguyệt Thánh Dịch thể c.h.ế.t sống , thịt mọc từ xương trắng, Bán Thần cấp Uẩn Thần Quả, Bán Thần cấp Đằng Yêu La…”

“Còn về linh bảo, thì ở trong mộ địa của những cường giả vẫn lạc, , ở mộ địa trung tâm nhất của Thiên Hạc Bí Cảnh, một món thượng cổ thần khí trấn áp!”

“Bảo vật bên trong tuy khiến đổ xô đến, nhưng c.h.ế.t và thương gần như mất một nửa.” Một lão giả râu tóc bạc trắng khẽ thở dài.

vui lên tiếng: “Lão già, ông tranh đoạt thì mau về .”

“…”

Vân Tranh những xung quanh ngừng bàn tán về Thiên Hạc Bí Cảnh sắp tới.

Đột nhiên, trong đám đông vang lên một trận xôn xao.

“Đệ t.ử của Thần Dạ Tông đến .”

Nhìn theo tiếng , chỉ thấy bảy t.ử trẻ tuổi mặc bạch y đang ngự khí bay tới, họ phong thái xuất chúng, ung dung tự tại.

Trong nhóm bốn nam ba nữ.

Giữa mày họ phảng phất vài phần lạnh nhạt liếc xuống , đáy mắt ẩn chứa một tia cao ngạo khinh miệt.

 

 

Loading...