Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 645: Khế Ước Thao Thiết
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:41:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đế hậu, đây là Thao Thiết!"
Thanh Phong nhíu c.h.ặ.t mày, chợt xuất hiện mặt Vân Tranh.
Vân Tranh lập tức buông lỏng linh quả trong tay, nhanh ch.óng tiến trạng thái chiến đấu.
Còn Thao Thiết cỡ nhỏ thấy Thanh Phong, trong đầu liền hiện lên một ảnh màu mực nào đó, dọa nó lập tức nhảy lên Vân Tranh.
Vân Tranh giơ tay, một tát vỗ bay nó.
'Bốp...'
Cục thịt màu đen vô tình tát bay, lăn lông lốc xuống đất.
Vân Tranh cảm thấy lòng bàn tay truyền đến một trận đau nhói, cúi đầu xuống , phát hiện lòng bàn tay vảy của Thao Thiết cào xước, vài vệt m.á.u hằn lên đó.
Dường như cảm ứng điều gì, đám nhóc tì trong Phượng Tinh Không Gian chấn nộ.
Đại Quyển cau mày, xụ khuôn mặt nhỏ nhắn : "Chủ nhân, Thao Thiết nó cưỡng ép khế ước với !"
"A a a!" Cùng Kỳ trực tiếp nhảy dựng lên, mặt là biểu cảm dữ tợn vặn vẹo, hận thể phát điên tại chỗ.
"Hu hu hu, Thao Thiết tham ăn, cần nó!" Lão già lùn giậm chân bình bịch.
Trong Phượng Tinh Không Gian, bình tĩnh nhất ai khác ngoài Tứ Thanh, nó lật , tiếp tục ngáy khò khò ngủ nướng.
Sắc mặt Vân Tranh khó coi, nàng cảm nhận một luồng sức mạnh khế ước vô hình đang sinh giữa nàng và cục thịt màu đen cách đó xa.
Mà lúc , cục thịt màu đen giơ hai chân ngắn ngủn lên, cào lấy một nửa linh quả còn , đó bỏ miệng.
"Oa ô."
Trên nó tỏa ánh sáng khế ước nhàn nhạt.
Ngay khắc tiếp theo, mặt đất nơi Vân Tranh , sáng lên một trận pháp khế ước cổ xưa, là khế ước bình đẳng mà Thao Thiết .
Vân Tranh nhíu mày, nàng nhân lúc trận pháp khế ước thành, phá vỡ đạo trận pháp !
Hai tay nàng khẽ nâng, nhanh ch.óng ngưng tụ sức mạnh phác họa pháp ấn, ngay lúc pháp ấn sắp thành hình...
Cục thịt màu đen đột nhiên huyễn hóa thành hình , một bé chừng 5, 6 tuổi xuất hiện mặt nàng.
Vân Tranh sững sờ.
Cậu bé mắt, gầy hơn cả khỉ ốm, hai má hóp , dáng vẻ như một con quỷ đói nhỏ. Trên đỉnh đầu mọc hai sừng, nó còn một đôi đồng t.ử màu đỏ sẫm.
Cùng Kỳ sốt ruột hét lớn: "Vân Tranh kiến hôi, mau phá vỡ trận pháp khế ước !"
Vân Tranh nháy mắt ngưng thần tĩnh tâm, tiếp tục phá vỡ trận pháp khế ước.
"Ngươi cần ?" Một giọng non nớt yếu ớt vang lên, mang theo 3 phần mờ mịt, 3 phần tức giận, 4 phần tủi .
Cậu bé gầy gò đỉnh đầu mọc hai sừng, giơ tay lên, ngậm một ngón tay miệng, đáng thương nàng.
"Ngươi đáng yêu mà, lẽ nào trông ?"
"Thứ ngươi cho ăn, ừm, ngon."
Nó : "Trên ngươi đồ ăn ngon."
Sắc mặt Vân Tranh cứng đờ: "!!!" Cho nên ngươi tới ăn sập nhà ?!
Vân Tranh thu liễm thần sắc: "Lát nữa sẽ tặng một ít đồ ăn cho ngươi, nhưng khế ước thì thể nào."
Nghe đến đây, mắt bé gầy gò sáng lên, nước dãi xu hướng lờ mờ chảy xuống.
Vân Tranh thấy , tưởng nó đồng ý, còn kiêng dè gì nữa mà phá vỡ trận pháp khế ước, kết quả mới phá giải một nửa, trận pháp khế ước đột nhiên bộc phát một luồng sức mạnh, đ.á.n.h bật sức mạnh của nàng .
Khế ước bình đẳng, nháy mắt chuyển đổi thành khế ước chủ tớ.
Với tốc độ cực kỳ nhanh ch.óng, khế ước định !
Vân Tranh suýt nữa hộc m.á.u, nàng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Thao Thiết: "Ta giải trừ khế ước với ngươi!"
"Tại ?" Cậu bé gầy như cây sào nghiêng đầu, ngay đó : "Ta thể giúp ngươi ăn thịt những , những vật ngươi thích, còn thể ăn luôn cả đòn công kích, ngươi thích ?"
Vân Tranh nghẹn họng.
Nàng truyền âm tức giận hỏi Cùng Kỳ: "Ngươi chẳng Thao Thiết ngu ngốc ?"
"Nó là ... thông minh bằng ." Cùng Kỳ chột , "Ngươi mau ch.óng giải trừ khế ước với nó là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-645-khe-uoc-thao-thiet.html.]
Cùng Kỳ thì nhẹ nhàng, sức mạnh nàng khôi phục tiêu hao hết , bây giờ tạm thời còn dư lực để giải trừ khế ước nữa.
Lúc , Thao Thiết chỉ Thanh Phong: "Hắn xa, giam giữ , ăn thịt , ngươi giúp ?"
Thanh Phong: "..."
Vân Tranh: "..."
Nàng hít sâu một , đến mặt nó, con khỉ ốm cao đến nửa , đó tức giận véo má nó.
Kết quả, chỉ véo một lớp da và một chút xíu thịt.
Vân Tranh sững sờ, buông tay .
Thao Thiết tuy thể nuốt vạn vật, nhưng là một cái động đáy, khẩu vị của nó lớn, ăn đủ no thì sẽ đói.
Khỉ ốm đưa tay túm lấy ống tay áo nàng: "Ta ăn , nhưng đói."
Vân Tranh thở dài, lấy từ trong gian trữ vật vài quả linh quả đưa cho nó: "Ăn , ăn từ từ thôi."
Thao Thiết l.i.ế.m môi, đó ôm linh quả, xổm mặt đất ngấu nghiến c.ắ.n xé, giống như từng ăn thứ gì .
Đám nhóc tì trong Phượng Tinh Không Gian thấy , đưa mắt .
"Thao Thiết gầy quá." Lão già lùn lau nước mắt.
Tam Phượng khoanh tay n.g.ự.c, nghiêm túc : "Nghe sức mạnh công kích cũng thể Thao Thiết no bụng, để Lục Kỳ mỗi ngày đ.á.n.h với Thao Thiết."
Cùng Kỳ , lạnh: "Lão t.ử mới thèm!"
"Vậy ngươi mỗi ngày chịu đòn của bọn !" Tam Phượng giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên.
Cùng Kỳ , sắc mặt dữ tợn, tức giận trong lòng c.h.ử.i thề mấy trăm , tính cách của con phượng hoàng thật sự càng ngày càng giống Vân Tranh kiến hôi!
Sau khi Thao Thiết ăn hơn trăm quả linh quả, Vân Tranh đưa nó Phượng Tinh Không Gian .
Thao Thiết thấy nhiều Thần thú như , nó cũng kinh ngạc, khi thấy Cùng Kỳ cũng là hung thú, mắt nó mở to.
Ánh mắt Cùng Kỳ né tránh, đến góc khuất , thì bé thoạt suy dinh dưỡng cản .
Thao Thiết vươn tay , nghiêm túc : "Cùng Kỳ, ngươi giúp ngươi nuốt chửng sào huyệt của Đào Ngột, ngươi sẽ tặng 100 đầu Thần thú."
Đại Quyển và những thú khác , lập tức 'xoạt xoạt xoạt' dồn ánh mắt lên Cùng Kỳ, hóa Cùng Kỳ bài xích Thao Thiết như , còn tầng nguyên nhân ?!
Thao Thiết bổ sung một câu: "Ta tìm ngươi mấy trăm năm ."
Cùng Kỳ ho khan vài tiếng để che đậy, vẻ đạo mạo : "Ta mất trí nhớ ."
"Không ." Thao Thiết lắc đầu, , "100 đầu Thần thú , ngươi cho ăn một cái chân thú của ngươi là ."
Đồng t.ử Cùng Kỳ chấn động.
Lời dứt, Thao Thiết há miệng, liền nhào tới c.ắ.n xé Cùng Kỳ.
"Khoan !" Cùng Kỳ nhanh ch.óng né tránh, nhưng tốc độ của Thao Thiết nhanh hơn nó, khiến nó một phen kinh hồn bạt vía.
"Chủ nhân, cứu mạng a!!!" Cùng Kỳ hét lên ch.ói tai.
Vân Tranh: "..." Không cứu cho lắm.
Trong Phượng Tinh Không Gian ồn ào ngớt.
Còn Vân Tranh chiếc ghế đẩu nhỏ, mặt mang theo sự sầu não nồng đậm, bất kể Thao Thiết tồn tại , nàng đều nỗ lực kiếm linh ngọc.
Chợt, nàng ho khan một tiếng nặng nề, vài giọt m.á.u tươi rơi xuống mặt đất.
Đáy mắt nàng khẽ động, rút một chiếc khăn tay từ trong gian trữ vật , lau vết m.á.u còn vương môi.
Xương cốt tác dụng của đan d.ư.ợ.c, đang từ từ hồi phục, nội thương cũng đang dần chuyển biến , nhưng... vẫn khá là đau.
Mắt cũng khá đau, nhưng tầm còn mờ mịt như nữa.
G.i.ế.c c.h.ế.t một lão già Thánh Thiên Đạo Giới cụt tay, cái giá trả nặng.
Đột nhiên, nàng thấy phía truyền đến một tiếng động nhỏ, đầu , lọt tầm mắt khiến thần sắc nàng trở nên kinh hỉ.
"Lan!"