Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 644: Trông Thật Khác Biệt
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:41:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh và Đế Niên 'hữu nghị' đấu võ mồm với .
Trong thời gian , những khác dùng một loại ánh mắt cực kỳ cổ quái hai bọn họ, ai ngờ bọn họ mối quan hệ .
Bọn họ cha con, mà là quan hệ cữu cữu và cháu gái.
Ánh mắt Đồ Sương gắt gao chằm chằm Đế Niên, bàn tay giấu y bào khẽ siết c.h.ặ.t.
Còn Đồ Trạm thì lộ biểu cảm kinh ngạc, nàng chẳng từ đại lục cấp thấp lên ? Tại đột nhiên trở thành cháu gái của Đế Phong Cẩu?!
Vào khoảnh khắc Vân Tranh g.i.ế.c c.h.ế.t Hồ Tấn Vinh, Thao Thiết hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi chỗ cũ.
Có đuổi theo, dừng .
Cho nên giờ phút , ánh mắt của bọn họ đều tập trung Đế Niên và Vân Tranh.
Đồ Sương tiến lên một bước, nâng kiếm, mũi kiếm chĩa về hướng Đế Niên.
"Đế Niên! Chúng một cái kết thúc !"
Đế Niên , đầu sang, nữ t.ử vong linh áo tím mắt, khuôn mặt tuấn tú lộ vài phần nghi hoặc: "Ngươi là ai?"
Đồ Sương tức giận bừng bừng.
"Ngươi từng chuyện gì với , ngươi ?"
Vân Tranh đang gian nan đút đan d.ư.ợ.c cho , động tác tay khựng , tò mò Đồ Sương và cữu cữu nhà .
Có dưa để hóng .
"Ta gì?" Phát ngôn của Đế Niên giống hệt một tra nam.
Đôi mắt của Đồ Sương bốc hỏa, bàn tay nắm chuôi kiếm khẽ run rẩy, tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, buột miệng thốt lên: "Ngươi từng cùng tâm sự đêm khuya..."
Mắt sáng rực lên, lộ thần sắc hóng hớt.
"Ồ..." Đế Niên nghiêm túc cô vài , dường như nhớ điều gì đó, giải thích: "Đêm đó thấy ngươi đau lòng, liền lên tiếng an ủi ngươi vài câu, tiện tay để áo choàng cho ngươi. Chuyện tính là tâm sự đêm khuya."
Đồ Sương , hình run lên.
Cô Đế Niên như kẻ phụ tình, đáy mắt bộc lộ sự tổn thương chân thật, cô mím c.h.ặ.t môi, tiếp tục chất vấn: "Vậy tại Thiên Lăng Đại Hội 7 năm , vì ngươi nhiều cứu ? Còn tặng một tín vật!"
"Nếu ngươi cần cứu, thể một tiếng." Đế Niên nhướng mày cô , đối với mà , chỉ là tiện tay mà thôi.
Lúc đó thấy cô các vong linh khác bài xích, ức h.i.ế.p, trong lòng đành nên mới cứu cô , còn đưa cho cô một món Bán thần khí để phòng ngự.
Món Bán thần khí đó, là thứ dùng đến, vứt xó đáy gian trữ vật.
Đồ Trạm tức giận : "Đế Phong Cẩu, đừng nữa! Ngươi tỷ tỷ vì ngươi, bỏ bao nhiêu nỗ lực ? Tỷ ở bên ngươi, xứng đôi với ngươi, cho nên mới điên cuồng tu luyện..."
trong thời gian đó, tin đồn tình ái của với ít nữ tu.
"Đồ Trạm, đừng nữa!"
"Là Đồ Sương tự đa tình ." Đồ Sương từ từ buông tay, thanh kiếm 'xoảng' một tiếng, rơi đập xuống mặt đất.
Đồ Sương mím c.h.ặ.t môi, khôi phục dáng vẻ bình tĩnh.
Đế Niên thấy , trong lòng quá nhiều cảm xúc phập phồng, thu hồi tầm mắt.
Bầu khí tại hiện trường đột nhiên trở nên lạnh lẽo trầm lắng, dám lớn tiếng, bởi vì bọn họ tận mắt chứng kiến xích mích giữa một trong bảy đại lĩnh chủ vong linh và Đế Phong Cẩu, chút sợ diệt khẩu.
"Chúng ." Đồ Sương liếc Đồ Trạm.
Còn lúc , Đồ Trạm đang hung hăng lườm Vân Tranh, dường như đang 'Trả ba chiếc nhẫn trữ vật cho ! '.
Vân Tranh nở nụ ngọt ngào với Đồ Trạm.
Đồ Trạm: "!!!" Nàng còn dám khiêu khích !
Ngay khắc tiếp theo, Đế Niên đẩy đầu Vân Tranh sang một bên, dùng hình của che khuất ánh mắt của Đồ Trạm, thiếu nữ dung mạo cực kỳ giống mắt, tức giận mắng: "Ngươi còn nhỏ, đừng để lừa gạt, nam nhân kẻ nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-644-trong-that-khac-biet.html.]
"Cha ngươi là ai, bây giờ c.h.é.m cha ngươi ngay!"
Vân Tranh: "..." Cha nguy hiểm, Dung Thước nguy hiểm.
Vì trái tim của cữu cữu, nàng dự định tạm thời giấu nhẹm sự tồn tại của Dung Thước.
Vân Tranh ăn đan d.ư.ợ.c, : "Ta từng gặp cha , cũng từng gặp nương ."
Đế Niên , chợt sững sờ.
Hắn rũ mắt thiếu nữ đang trọng thương, đáy mắt dường như cảm xúc gì đó trào dâng, giọng của dịu dàng hẳn : "Sau cữu cữu ở đây ."
"Đợi cữu cữu một lát." Đế Niên xong, dậy, khi bày một kết giới cho Vân Tranh, liền nhanh ch.óng biến mất.
Vân Tranh vẻ mặt ngơ ngác.
Mọi cũng vẻ mặt ngơ ngác, Đế Phong Cẩu đến cũng vội vàng, cũng vội vàng thế .
Mộc Sơ và Mộc Âm thấy , liền cất bước đến bên cạnh Vân Tranh, Mộc Âm tò mò dò hỏi: "Tranh tỷ tỷ, tỷ thật sự là cháu gái của Đế Phong... Đế Niên ?"
" ." Vân Tranh mỉm gật đầu, đó hỏi: "Vừa các thương chứ?"
Mộc Âm lắc đầu, giương mắt sâu Vân Tranh: "Tranh tỷ tỷ, chúng lẽ rời ."
Có Đế Niên ở đây, Tranh tỷ tỷ hẳn sẽ an . Bọn họ nhận truyền tin trong tộc, cần lập tức chạy về.
"Vậy các đường cẩn thận." Vân Tranh mỉm .
Hai Mộc Âm cáo biệt Vân Tranh xong, hai bọn họ liền hướng ngoài Lạc Nguyệt Sơn Mạch mà rời .
Vân Tranh lặng lẽ lấy chiếc ghế đẩu nhỏ xuống, đợi cữu cữu nhà , chữa thương.
Chớp mắt, ít tản , tiếp tục tìm tung tích của Thao Thiết, tay trắng về, tiếp tục du lịch trong Lạc Nguyệt Sơn Mạch.
Gần như còn ai xung quanh, Thanh Phong mới xuất hiện.
Thanh Phong hỏi: "Đế hậu, sự tồn tại của thuộc hạ cần bại lộ cho Đế Niên các hạ ?"
"Tạm thời cần, tạm thời vẫn nghĩ cách chuyện về Dung Thước với cữu cữu." Vân Tranh lắc đầu.
Thanh Phong , cung kính đáp: "Vậy thuộc hạ giấu kỹ một chút."
Trong lòng Thanh Phong thầm nghĩ, Đế Tôn đối mặt với mấy tầng khó khăn nữa, ngoài cữu cữu của Đế hậu, còn nhạc phụ nhạc mẫu quan trọng nhất.
Vân Tranh giương mắt : "Thanh Phong, ngươi cữu cữu đang ở tu vi cảnh giới nào ?"
"Là Bán Thánh Đạo Giới trung giai."
Nàng nhướng mày, trong miệng các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác, tu vi của cữu cữu chỉ là Thánh Thiên Đạo Giới trung giai, mà thực tế, cữu cữu đang giả heo ăn thịt hổ.
Thanh Phong ẩn nấp trở về.
Đợi một lát, Vân Tranh đợi đến phát chán, liền lấy một quả linh quả 'rắc rắc' ăn, thịt quả và nước quả chua chua ngọt ngọt, khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn ít.
lúc , một cục thịt màu đen lao thẳng về phía linh quả tay nàng, kết quả còn chạm tới đụng một tầng kết giới.
'Phanh' một tiếng, cục thịt màu đen bật ngược rơi đập xuống đất.
Vân Tranh hồ nghi nó, chỉ thấy nó to cỡ một con gà con, đen thui, đỉnh đầu mọc hai sừng, tứ chi chổng lên trời, lộ cái bụng vảy.
Sao nó mắt?
Giây tiếp theo, nàng thấy đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh của nó, lờ mờ b.ắ.n tinh quang.
Vân Tranh: "..." Trông thật khác biệt.
Cục thịt màu đen chảy nước dãi, nhảy lên, lao về phía linh quả trong tay nàng.
'Ầm' một tiếng, nó thế mà phá vỡ kết giới, há miệng c.ắ.n linh quả trong tay Vân Tranh.