Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 632: Đừng Vứt Bỏ
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:41:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau ' bữa tối' , Vân lão Vương gia đối xử với Dung Thước thiết hơn một chút.
Dù , vị Đế Tôn đại nhân đường đường thể chịu đựng sự mắng mỏ của một lão già vô danh tiểu như ông, cũng coi như là tồi .
Vân lão Vương gia trong lòng công nhận , thỉnh thoảng sẽ cùng trò chuyện một lúc.
Mấy ngày nay, khách sạn và t.ửu lâu ở Đại Sở Quốc chật cứng, còn các con phố lớn chen chúc đầy , mục tiêu của bọn họ là Vân Vương Phủ.
Thậm chí trèo tường Vân Vương Phủ, kết quả chạm một tầng kết giới, hung hăng đ.á.n.h bật bọn họ .
Bọn họ trèo cây quan sát cảnh quan bên trong Vân Vương Phủ, kết quả tầng kết giới trực tiếp mờ thứ bên trong Vân Vương Phủ, cái gì cũng thấy.
Vân Vương Phủ mỗi ngày đều tấp nập qua , cánh cửa lớn sắp gõ nát .
Hoàng đế Đại Sở Quốc Sở Thừa Ngự cùng các phương đại lão đều chờ ở cửa, đợi đến mức gần như mỏi mòn con mắt, Vân lão Vương gia .
Mọi vui mừng, lập tức lên.
Vân lão Vương gia về phía đàn ông trung niên mặc thường phục cách đó xa, : "Hoàng thượng, Tranh nhi nhà nhờ ngài ba ngày thiết lập yến tiệc, để những đến bái phỏng thể tụ họp cùng ."
Sở Thừa Ngự : "Được, là tâm nguyện của Tranh nhi, tự nhiên ."
Mọi , thần sắc khác .
Vân lão Vương gia bước xuống bậc thềm, đó đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho Sở Thừa Ngự, chỉ lão gia t.ử : "Đây là Tranh nhi đưa cho ngài."
Sở Thừa Ngự theo bản năng từ chối, nhưng lão gia t.ử cố ý hung hăng trừng mắt một cái, một bộ biểu cảm 'ngươi chịu nhận thì việc '.
Sở Thừa Ngự bật : "Ta nhận là ."
Vân lão Vương gia đám đông nghịt mắt, nam nữ già trẻ, đều cả, chỉ ông dõng dạc :
"Người đến bái phỏng quá nhiều, Vân Vương Phủ khó tránh khỏi chút tiếp đãi chu , dù Tranh nhi nhà nhanh sẽ rời khỏi Đông Châu. Mọi nếu gặp Tranh nhi nhà , thì gặp yến tiệc ba ngày ."
Lời , nháy mắt cảm thấy hy vọng.
"Vân Tranh thật sự trở về ?" Thiếu niên sắc mặt kích động hỏi.
Vân lão Vương gia , hung thần ác sát : "Tự nhiên là trở về , các ngươi còn tưởng lão già sẽ lừa các ngươi ?"
"Tốt quá , rốt cuộc cũng thể gặp cô ."
Các thiếu niên thiếu nữ sắc mặt hồng hào, trong mắt ngậm ánh sáng.
Vân lão Vương gia chợt nhớ tới chuyện tôn nữ nhà dặn dò, ánh mắt ông quanh bốn phía, nghi hoặc hỏi: "Ở đây của Phong Vân tiểu đội ?"
Phong Vân tiểu đội?!
Trong đám phía , mấy vị cường giả lên, tâm trạng phức tạp trả lời:
"Ta là cha của Mộ Dận."
Mọi kinh hãi, cha của Mộ Dận chẳng chính là gia chủ Mộ gia của đại quốc ?!
"Ta là phụ hoàng của Phong Hành Lan, Phong Hành."
"Chúng là cha của Yến Trầm."
Mọi kinh ngạc mấy bọn họ, ngờ bọn họ từ nơi xa như nhanh ch.óng chạy tới, một vị Hoàng đế của siêu đẳng đại quốc, còn gia chủ và chủ mẫu của thế gia luyện đan.
Phong Hành ôn hòa : "Những nhà khác hẳn là cũng đang đường chạy tới."
Vân lão Vương gia lập tức sảng khoái rộ lên, nghiêng giơ tay mời: "Hoan nghênh đến Vân Vương Phủ khách, mời mời ."
Bốn Phong Hành, Mộ gia chủ, vợ chồng Yến gia sửng sốt một chút, đó nghĩ tới điều gì, mặt hiện lên nụ hòa thiện chân thành.
"Vậy thì phiền Vân lão Vương gia ."
Thế là, hâm mộ ghen tị hận bọn họ bước cửa lớn Vân Vương Phủ, đó cửa lớn 'kẽo kẹt' một tiếng, đóng .
Sau khi Sở Thừa Ngự phái ở đây canh gác, liền trở về hoàng cung bắt tay chuẩn chuyện yến tiệc, điều khiến ông chút đau đầu là, đến Đại Sở Quốc thật sự là tăng lên từng ngày.
Yến tiệc chuẩn nhiều.
Ông dùng thần thức lướt qua chiếc nhẫn trữ vật , cái , suýt chút nữa ông kinh hãi, nhiều thượng phẩm linh thạch như , còn nhiều hơn cả bộ quốc khố!!!
Bên trong Vân Vương Phủ_
Trong đại sảnh, Phong Hành, Mộ gia chủ, vợ chồng Yến gia gặp nhân vật dẫn dắt thiếu niên lâu gặp —— Vân Tranh.
Thiếu nữ một hồng y rực lửa, mày mắt như xưa, phượng mâu mang theo ý bọn họ.
Chỉ thấy cô hành một cái lễ vãn bối với bọn họ, yến yến : "Vân Tranh bái kiến các vị trưởng bối."
"Tuyệt đối , cô bây giờ là Siêu Linh Đế tôn giả, thể hành lễ với chúng ?" Yến gia chủ vài phần cấp bách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-632-dung-vut-bo.html.]
" ." Mộ gia chủ hùa theo.
Vân Tranh lắc lắc đầu: "Mọi là trưởng bối của đồng đội , tự nhiên cũng coi như là trưởng bối của , cho nên tự nhiên kính trọng ."
Yến gia chủ bọn họ thấy cô như , đáy lòng chảy qua một dòng nước ấm, ánh mắt của con trai bọn họ là bình thường.
Vân Tranh chuyện bọn họ bức thiết nhất, cho nên đợi bọn họ dò hỏi, liền trực tiếp : "Mọi cần lo lắng, Phong Hành Lan, Yến Trầm, Mộ Dận đều chuyện gì, vẫn còn sống sờ sờ, bây giờ cũng coi như là cường giả của Trung Linh Châu ."
"Vậy thì thì ." Trên khuôn mặt dịu dàng của Yến gia chủ mẫu phai sự lo lắng căng thẳng, khóe môi cũng nhiễm lên chút ý .
Chân mày nhíu c.h.ặ.t của Mộ gia chủ giãn , ông thôi, cuối cùng chần chừ hỏi: "A Dận nó khi nào trở về kế thừa gia sản ?"
Vân Tranh thấy sắc mặt ông nhẫn nhịn, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.
"Mộ gia chủ, ngài cứ giữ cho ."
Mộ gia chủ lộ vẻ thất vọng nồng đậm, xem , thằng nhóc thối Mộ Dận căn bản từng nhớ tới ông, thật sự là một kẻ vô lương tâm.
"Vân nha đầu, Hành Lan nó thế nào?" Phong Hành vẫn luôn im lặng mở miệng.
"Phong bá bá, thứ đều ." Vân Tranh , chợt nhớ tới điều gì, do do dự dự bổ sung một câu: "Chỉ là... nghèo một chút."
Phong Hành bật : "Không nó c.h.ế.t đói chứ?"
Vân Tranh: "..." Lan, một 'hảo' phụ hoàng.
Cô nương theo lời ông trêu chọc : "Có chúng ở đây, hẳn là tạm thời c.h.ế.t đói ."
Phong Hành , sự lo lắng nơi sâu thẳm đáy mắt nhạt một chút, đứa con trai của ông chỉ múa kiếm, những kỹ năng sinh hoạt và cách kiếm tiền khác mù tịt...
Đa tạ những bạn của Hành Lan.
Phong Hành thở dài một tiếng thật sâu, thấm thía thỉnh cầu : "Vân nha đầu, bất luận thế nào, hy vọng các cháu đừng vứt bỏ Hành Lan."
"Tự nhiên sẽ ." Vân Tranh bảo đảm.
Nói xong, cô từ trong gian trữ vật móc một khối lưu ảnh tinh thạch, đó dùng linh lực chạm lưu ảnh tinh thạch, một bức tranh bắt đầu hiện .
Cô bọn họ : "Phong bá bá, Mộ gia chủ, Yến bá bá, Yến bá mẫu, đây là cảnh tượng trong một bí cảnh ở Trung Linh Châu của chúng , cơ hội tình cờ, dùng lưu ảnh tinh thạch ghi cảnh tượng ."
Chỉ thấy trong bức tranh lưu ảnh, đại quân hài cốt đông nghịt đang tấn công về phía các thiếu niên thiên kiêu.
Bốn Phong Hành, Mộ gia chủ, vợ chồng Yến gia suýt chút nữa dọa sợ.
Bọn họ thấy con trai nhà đang chống đại quân hài cốt, một trận kinh hồn bạt vía qua , mới phát hiện thực lực của bọn họ đạt tới mức độ siêu việt bọn họ.
Bọn họ gần như rõ đòn tấn công của đám Phong Hành Lan.
So với trận chiến chống Ma tộc, mạnh hơn gấp mấy chục .
"Bọn chúng... trưởng thành a." Phong Hành lẩm bẩm tự ngữ.
Nhìn từng cảnh tượng lưu ảnh tinh thạch, bốn Phong Hành rơm rớm nước mắt.
Vân Tranh trong lòng khá cảm khái, nếu Lan bọn họ đang tiến hành huấn luyện, cô thật sự đưa tất cả bọn họ trở về.
Bất quá, vẫn còn cơ hội.
Ngay đó, Vân Tranh đem một lưu ảnh tinh thạch về những bạn ở Trung Linh Châu, từng cái tặng cho bọn họ, để bọn họ kỷ niệm.
Sau đó, bọn Yến gia chủ cũng ghi một bản lưu ảnh, để Vân Tranh chuyển giao cho những bạn.
Trong ba ngày , của những bạn Phong Vân lượt đến, đều ở Vân Vương Phủ.
Mà năm vị phó viện trưởng của Thánh Viện cũng đến, với tư cách là sư phụ của Vân Tranh, bọn họ tự nhiên cũng ở Vân Vương Phủ.
Lâu Phượng Tiên sư phụ, Quân Phương sư phụ, Nam Bá Thiên sư phụ, Tiêu Hứa Mặc sư phụ, còn Cô Vô Lam phó viện.
Bọn họ cả ngày hận thể nâng tiểu đồ nhà lên hôn hôn ôm ôm.
Đây chính là niềm tự hào của bọn họ a a a!
Vân lão Vương gia đầy mặt vui, rõ ràng là bảo bối tôn nữ nhà ông, tại bọn họ cướp thời gian chung đụng của ông và Tranh nhi?!
Mà đàn ông nào đó cũng vẻ mặt oán hận.
Người đàn ông nào đó : "Đợi yến tiệc kết thúc, sẽ giúp em giải khai phong ấn tầng thứ năm, đó chúng khởi hành trở về ."
Kỳ hạn một tháng, thật sự dài, cho nên lén lút ở cùng cô hai ngày.
Bởi vì cánh cửa Thánh Khư... sắp mở .
"Tuân mệnh, A Thước của em."