Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 626: Sao Có Thể
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:41:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô theo thói quen vòng tay qua cổ .
Hai .
Anh dung mạo tuấn mỹ, lúc đôi mắt sâu thẳm gỡ bỏ vẻ nguy hiểm, trong mắt mang theo sự cưng chiều dịu dàng, đôi môi mỏng ửng hồng khẽ nhếch lên, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc: “Ta thể nhận một nụ hôn ?”
Thiếu nữ mày mắt khẽ cong, hai tay thành kính ôm lấy mặt .
Cô cúi , đôi môi đỏ mọng áp xuống.
…
Vân Tranh chỉ ở Vạn Sóc Điện vài ngày, ngay đó liền dẫn các t.ử Đế gia lên đường về Đế gia, cùng còn Đế Tôn đại nhân gần đây đang nổi như cồn.
Bởi vì các thiên kiêu trẻ tuổi tiêu diệt Quang Minh Thần Điện, nên càng ngưỡng mộ hơn.
Mà Vân Tranh và Phong Vân tiểu đội cũng thể hiện sự sắc bén thể dập tắt, khiến của các thế lực lớn đều qua, nên họ lôi kéo mấy Phong Hành Lan.
Chỉ là…
Bây giờ họ tìm .
Lúc , Đế gia_
Vì sự xuất hiện của Đế Tôn, và việc thiếu chủ họ trở về, hai chuyện xảy cùng lúc, khiến Đế gia rơi tình trạng ‘binh hoang mã loạn’.
Trong đại sảnh, đàn ông trung niên vốn trang nghiêm uy vũ, Đế Uyên, khoảnh khắc thấy cháu ngoại gái của , sống mũi khẽ cay cay.
May quá, về .
Ông dậy, bước chân chút vội vã đến mặt cô, nắm lấy hai cánh tay cô, nghiêm túc lo lắng xem xét.
Không thương là .
“Ông ngoại, cháu về .”
Cô một câu, đưa tay ôm ông một cái.
Đế Uyên khẽ sững sờ, nở một nụ cảm khái, : “Hơn một năm gặp, Tranh nhi nhà cao hơn .”
“Ông ngoại càng trẻ hơn.” Vân Tranh .
Đế Uyên vui vẻ lớn: “Hahaha, đó là vì trong thời gian , Đế gia xảy chuyện gì phiền lòng. Đều là nhờ tiểu phúc tinh Tranh nhi con.”
“Ông ngoại, cháu tin rằng Đế gia sẽ ngày càng hơn.”
Đế Uyên và Vân Tranh hai trò chuyện như ai xung quanh, Đế Tôn đại nhân một bên phớt lờ.
Đế Tôn dường như quen với đãi ngộ , chỉ thấy vén vạt áo, bình tĩnh ở vị trí ngoài cùng, lặng lẽ cặp ông cháu ngoại .
Người của Đế gia thấy , trong lòng một trận kinh hãi.
Họ chỉ xông hét lớn một tiếng: Gia chủ, Đế Tôn đại nhân đến ! Ngài xem Đế Tôn a a a, chúng sợ!
Một lúc .
Ánh mắt của Đế Uyên chuyển sang đàn ông áo đen, thu ánh mắt, hạ giọng với Vân Tranh: “Tranh nhi, cũng khá kiên nhẫn, ít nhất là đối với con…”
“Cho nên, cũng tạm .”
Giọng điệu của Đế Uyên ẩn chứa nhiều sự phức tạp.
Bạn đời của cháu ngoại gái là một cường giả chí tôn, khiến ông tự hào lo lắng, lo lắng là sợ Tranh nhi chịu thiệt thòi.
Vân Tranh ngẩng đầu Dung Thước một cái: “Ông ngoại, .”
Tốt đến mức thể dùng từ ngữ để hình dung.
Đế Uyên thấy vẻ mặt tin tưởng của cháu ngoại gái, lòng chút nghẹn , ông thở dài một , lạnh nhạt gật đầu: “Ừm, con gọi cùng dùng bữa tối .”
Tối hôm đó, họ cùng dùng bữa tối.
Dung Thước bên trái một câu ‘ông ngoại ’, bên một câu ‘đều theo ông ngoại’, chặn hết những lời khó xử của Đế Uyên trong cổ họng.
Hơn nữa, Dung Thước còn thỉnh thoảng chu đáo gắp thức ăn cho ông.
Đế Uyên: “…”
Đột nhiên, Vân Tranh ngẩng đầu Đế Uyên : “Ông ngoại, Tranh nhi sắp lên đường đến Thánh Khư .”
“Thánh Khư?!”
Đế Uyên vẻ mặt kinh ngạc, Vân Tranh: “Tranh nhi, con đến Thánh Khư?”
Vân Tranh đặt đũa xuống, gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc : “Con đến Thánh Khư, e rằng con thể tiếp tục thiếu chủ Đế gia nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-626-sao-co-the.html.]
Đế Uyên khẽ cúi đầu, im lặng một lát.
Đế Uyên hỏi: “Tranh nhi, con tìm con ?”
“Phải, cũng .” Cô đến Thánh Khư chỉ một lý do là tìm , mà còn vì cô trở thành cường giả để sánh vai chiến đấu cùng Dung Thước, và cùng các đồng đội của trưởng thành.
Đế Uyên cảm khái : “Con cứ yên tâm , Đế gia, ông ngoại vẫn giữ .”
“Cảm ơn ông ngoại.”
Ánh mắt Vân Tranh khẽ động, tiếp tục : “Nghe Đế Niên cũng ở Thánh Khư, nếu con gặp ông , sẽ bảo ông về thăm ông.”
Đế Uyên đột nhiên tin tức của Đế Niên, chút sững sờ.
Ông mắng: “Thằng nhóc thối đó, nếu nó về, về từ lâu .”
Vừa dứt lời, vẻ mặt Đế Uyên chút ảm đạm, ông ngước mắt Vân Tranh : “Thôi, con cần gọi nó về, nếu con gặp nó, thì ông ngoại đưa cho nó một viên lưu ảnh thạch . Trong lưu ảnh thạch những lời ông ngoại với nó.”
“Được.” Vân Tranh mím môi, trịnh trọng gật đầu.
Thời gian Vân Tranh ở Đế gia nhiều, đa thời gian đều là cùng ông ngoại trò chuyện đ.á.n.h cờ, ông ngoại kể chuyện thời trẻ của .
Bảy ngày , Vân Tranh và Dung Thước rời khỏi Đế gia.
Trước khi cô rời , Đế Uyên giơ tay cưng chiều xoa đầu cô, hiền từ : “Ông ngoại vui khi gặp con, mong con bất cứ thứ gì chuyện gì ràng buộc, cứ tự do tiến về phía .”
“Ông ngoại, ông nhất định đợi con về.” Đợi con đưa và con rể của ông về.
“Được.”
Vẫy tay tạm biệt, mong ngày gặp .
Sau khi Vân Tranh lên linh chu, trong lòng vài phần phiền muộn và nỡ, cô rúc lòng Dung Thước, giọng buồn bã: “Em nhớ ông nội và cô cô .”
“Vậy đưa nàng về thăm ông nội và cô cô?” Dung Thước nhẹ giọng hỏi.
Vân Tranh vẻ mặt vui mừng, mắt sáng lên : “Thật ?”
“Tất nhiên là thật.”
Chỉ cần nàng , nhất định sẽ thực hiện.
Vân Tranh tuy lập tức về thăm ông nội và cô cô, nhưng cô nghĩ đến một chuyện, cô kìm nén sự háo hức trong lòng, : “Đợi , chúng đến Thần An Tông một chuyến .”
Thần An Tông đồ vật mà cha cô, Vân Quân Việt, để .
Mà tại Lâm trưởng lão ?
Mày mắt Vân Tranh vương vấn vài phần nghi hoặc, chẳng lẽ Lâm trưởng lão và cha từng giao du?
…
Địa giới Thần An Tông_
Đột nhiên, ở cửa lớn của Thần An Tông xuất hiện một bóng dáng.
“Người đến là ai?”
Các t.ử gác núi trầm giọng , khi họ rõ mắt, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc sâu sắc.
Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ lấy một tấm lệnh bài dấu hiệu, : “Ta là thiếu chủ Đế gia của Đồng thuật nhất tộc, Vân Tranh. Lần đến đây, là để bái phỏng Lâm trưởng lão của Thần An Tông.”
Các t.ử gác núi , sững sờ, lộ vài phần kinh ngạc.
Là thiếu chủ Đế gia Vân Tranh!
Nghe những t.ử tinh từ Tru Ma chiến trường trở về , cô tay bạo lực tàn nhẫn, vô cùng đáng sợ, là một nhân vật thể đắc tội!
Các t.ử gác núi liên kết những lời đó với thiếu nữ xinh mắt, đợi , điều liên quan.
Cô thể bạo lực?
Nhầm lẫn ?!
Ngay lúc …
Một đội t.ử tinh của Thần An Tông đang bước khỏi cổng núi, ánh mắt đột nhiên chạm đến thiếu nữ áo đỏ ở xa, bước chân của họ đột ngột dừng .
Đồng t.ử của họ đột nhiên phóng đại, buột miệng một câu: “Mẹ kiếp!”
“Tiểu ma nữ đến !”