Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 611: Sống Cho Tự Do
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:40:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Phong sợ tới mức cuốn sổ nhỏ cũng rơi xuống, phát một tiếng động nhỏ.
"Bạch——"
Xong .
Hắn lập tức lộ vẻ mặt kinh hoàng, khoảnh khắc Đế Tôn sắp sửa trách mắng , lập tức vươn tay chộp lấy cuốn sổ nhỏ, đó nhanh ch.óng bỏ chạy.
Vân Tranh dường như thấy tiếng động, liền nghiêng đầu về phía hướng Thanh Phong nãy nấp, tò mò hỏi: "Vừa thấy gì ?"
"Không ."
Hắn dịu dàng bẻ mặt nàng đối diện với , đó cúi đầu dùng trán chạm trán nàng, xích đặc biệt gần.
Hơi thở quấn quýt lấy .
Nàng thể thấy hàng lông mi dài cong của , cùng với sự thâm tình ẩn giấu trong đôi mắt sâu thẳm , một tia tình cảm đó trái tim nàng nóng rực lên.
Nàng mỉm ngọt ngào, vươn tay chọc chọc má , đó giơ hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ , đầu tựa l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của .
Đế Tôn giơ tay ôm nàng.
Vân Tranh nhắm mắt , giọng điệu mang theo vẻ buồn ngủ : "Cho em dựa một lát."
"Ừm."
Vân Tranh dựa mãi dựa mãi thật sự ngủ , còn Đế Tôn thì luôn nghiêm chỉnh, thể cứng đờ dám nhúc nhích.
Bởi vì sợ lỡ cẩn thận sẽ nàng thức giấc.
Hai canh giờ , Thanh Phong lén lút , kết quả thấy một màn ấm áp như mắt, thiếu nữ tựa trong lòng nam t.ử ngủ say, còn nam t.ử mày mắt dịu dàng cúi mắt nhân nhi trong lòng.
Trên mặt Thanh Phong lập tức hiện lên nụ vui vẻ, Đế hậu Đế Tôn quả nhiên là xứng đôi nhất.
Trong đầu Thanh Phong lóe lên một ý niệm, cảnh tượng duy mỹ như , tại dùng lưu ảnh tinh thạch ghi ?
Nghĩ đến đây, Thanh Phong lén lút lấy lưu ảnh tinh thạch , nhưng chợt thể chấn động, một ánh mắt nóng lạnh rơi xuống .
"Ngươi gì?" Đế Tôn đại nhân lạnh lùng truyền âm cho .
Thanh Phong cứng đờ nhếch khóe miệng, truyền âm giải thích: "Thuộc hạ chỉ cảm thấy, Đế Tôn ngài và Đế hậu là một đôi trời sinh, cho nên thuộc hạ dùng lưu ảnh tinh thạch ghi hình ảnh Đế Tôn ngài và Đế hậu ở bên !"
Sau khi truyền âm xong, Thanh Phong chậm chạp thấy Đế Tôn đại nhân nhà hồi đáp, tưởng rằng Đế Tôn để ý đến , cho nên tiếc nuối cúi mắt lưu ảnh tinh thạch tay.
Xem , là ghi .
Ngay lúc định cất lưu ảnh tinh thạch gian trữ vật, trong thức hải truyền đến giọng trầm thấp quen thuộc: "Không dùng lưu ảnh tinh thạch ghi ?"
Thanh Phong tưởng nhầm, ngay lập tức về phía Đế Tôn nhà .
Đế Tôn nhàn nhạt liếc hướng của một cái.
Mắt Thanh Phong sáng lên, kịp chờ đợi truyền linh lực lưu ảnh tinh thạch, bao lâu, cảnh tượng duy mỹ ghi .
Hắn lưu loát cất lưu ảnh tinh thạch trong gian trữ vật của .
Đế Tôn: "..." Không nên đưa cho bản tôn ?
...
Sau khi Vân Tranh tỉnh , liền dịch dung thành bộ dáng của một nữ t.ử bình thường, đồng thời cũng dịch dung Đế Tôn đại nhân thành một nam t.ử bình thường.
Nàng dẫn đến doanh địa hậu phương Ma tộc, bởi vì nàng gặp một —— thiếu nữ Ma tộc Lâm Lang.
Khi gặp Lâm Lang, Vân Tranh phát hiện lệ khí nàng giảm nhiều, mặt hiện lên nhiều hơn là nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.
Điều khiến Vân Tranh kinh ngạc là, Lâm Lang thấy nàng cái đầu tiên, nhận nàng.
Vân Tranh tò mò hỏi: "Ta tò mò, ngươi nhận ?"
"Ta cảm giác nhạy bén." Lâm Lang giơ ngón tay chỉ vị trí trái tim , chậm rãi .
"Thì là thế." Vân Tranh mỉm gật đầu, đó tiếp tục : "Nghe ngươi từ chối vị trí Bát Trấn Chi Chủ mà Ma Hoàng ban cho ngươi."
Lâm Lang rũ mắt xuống, ngay đó kiên định trả lời: "Ta quyền thế, chỉ cần tự do."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-611-song-cho-tu-do.html.]
Quyền thế, danh lợi, của cải những thứ , đều quan trọng bằng sự tự do mà nàng mong .
"Vậy hãy kiên trì với những gì trong lòng ngươi ." Vân Tranh ngước đôi mắt phượng lên nàng .
Lâm Lang lời , cũng cảm thấy bất ngờ, bởi vì mắt nếu thể hợp tác với nàng , suy nghĩ của hai tự nhiên sẽ chút giống .
"Ngươi hiểu Lâm Lang." Trên khuôn mặt mang theo ma văn màu đen của Lâm Lang tràn ngập nụ phóng khoáng, ánh mắt Vân Tranh tràn đầy sự tán thưởng.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Lang tiến lên vài bước, ôm c.h.ặ.t lấy Vân Tranh một cái.
"Mã Thiến Hồ Dã." Ngôn ngữ của Ma tộc: Sống cho tự do.
Mà lúc , Đế Tôn đại nhân đang nắm tay Vân Tranh sửng sốt: "..."
Vân Tranh hiểu lời nàng , nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng khi nàng buông , chỉ nàng một câu: "Sống cho tự do."
Đôi mắt phượng của nàng khẽ động, thiếu nữ Ma tộc mắt nụ nhiệt liệt vẫy vẫy tay với nàng, đó nàng phóng khoáng xoay trong đám đông, bóng dáng ngày càng xa.
"Mã Thiến Hồ Dã." Vân Tranh bật , thấp giọng nỉ non một câu.
Đế Tôn đại nhân nghiêng đầu rũ mắt nàng, giơ tay dịu dàng xoa xoa đầu nàng, khóe môi vểnh lên một độ cong, ánh mắt mang theo vài phần tình cảm rõ đạo lý.
Tranh nhi của sống cho tự do.
Nàng ngẩng đầu : "Bây giờ chúng Thâm Uyên Tuyết Địa ngắm tuyết rơi ."
"Được."
Trước khi bọn họ rời khỏi doanh địa hậu phương Ma tộc, vặn một đội ngũ Ma tộc tới trong trấn nhỏ, đầu chính là đương nhiệm Ma Hoàng Ma Hành.
Ma Hành dẫn theo một đám can tướng đến thị sát Tứ Thành Bát Trấn.
Ma Hành dường như cảm ứng khí tức gì đó, vội vàng xông ngoài.
Một đám can tướng ở phía sốt ruột lớn tiếng gọi:
"Bệ hạ! Ngài ?!"
"Bệ hạ! Đợi chúng thần với a!"
Ma Hành giống như ma xui quỷ khiến lao về một hướng.
Đột nhiên, bước chân khựng .
Hai Nhân tộc ở phía xa đang định nhảy bên trong trận pháp truyền tống.
Hắn bởi vì khí tức định mà dẫn đến l.ồ.ng n.g.ự.c chút phập phồng, mà ánh mắt của rơi lớp áo bào của hai phía xa xa , chỗ hai bàn tay đan như ẩn như hiện.
Hai chân theo bản năng về phía , chỉ là hai Nhân tộc mắt nhảy bên trong trận pháp truyền tống.
Trên khuôn mặt âm nhu tuấn mỹ của Ma Hành, trắng bệch trong chớp mắt.
Một đám can tướng cũng đuổi theo tới, đó khó hiểu dò hỏi: "Bệ hạ, ngài đây là ?"
" , bệ hạ, nơi xảy chuyện gì ?"
"Bệ hạ, trong Tứ Thành hình như xảy tranh đấu, bây giờ chúng cần xử lý ?"
"Bệ hạ, sắc mặt ngài thoạt lắm a."
Một đám can tướng mồm năm miệng mười .
"Câm miệng!" Sắc mặt Ma Hành triệt để âm trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía đám can tướng, mang theo sự uy h.i.ế.p dường như mang theo vài phần ý vị giấu đầu lòi đuôi.
Một đám can tướng lập tức im như ve sầu mùa đông.
Ma Hành như vô tình liếc hướng trận pháp truyền tống một cái, trong l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến một trận cảm giác buồn bực khó chịu.
Hắn lạnh lùng thu hồi tầm mắt, đó xoay sải bước về.
Hơn nửa năm thời gian, nàng đều xuất hiện mặt ...
Giữa bọn họ, từ đầu đến cuối đều là quan hệ lợi ích.