Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 61: Tai nạn bất ngờ
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:16:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Vân Tranh từ biệt Yến Trầm bọn họ, liền nhanh ch.óng về phía .
Trong lòng nàng một mục tiêu, chính là tìm vị trí của Dung Thước.
Trong thời gian , nàng thỉnh thoảng sẽ gặp vài con linh thú, càng về linh thú gặp cấp bậc càng cao.
Vân Tranh cũng trong lịch luyện dần dần tìm cảm giác, càng g.i.ế.c càng hăng, thể lực cũng theo đó dần dần tăng lên, đây là điểm khiến Vân Tranh vui mừng nhất.
Nửa ngày .
Vân Tranh rốt cuộc cũng xuyên qua vùng đầm lầy , tới một bờ hồ, trong hồ sương mù lượn lờ, từng phiến lá sen xanh mướt nền cho những đóa hoa sen .
Mà bên bờ hồ đang một bóng màu đen cao ngất!
Hắn lúc đang lưng về phía .
"Dung..." Vân Tranh theo bản năng gọi tên , nhưng phát hiện đúng, liền đổi thành một câu: "Sư phụ."
"Qua đây." Giọng trầm thấp giống như lướt qua đầu quả tim , tê dại như .
Vân Tranh thấy giọng của , trong lòng thầm nghĩ, giọng của quả thực êm tai.
Vân Tranh cất bước tới, cho đến khi ngang hàng với Dung Thước mới dừng , nàng dừng nghiêng đầu ngước mắt Dung Thước.
"Sư phụ."
Dung Thước nghiêng đầu liếc nàng một cái, phát hiện nàng bên cạnh , nửa phần nhận thức và quy củ của một đồ , trong lòng nhất thời phức tạp đủ mùi vị.
Không là vui buồn...
Dung Thước : "Hôm nay nàng nghỉ ngơi , ngày mai tiếp tục, bản tôn cho nàng , huấn luyện sẽ ngày một khó hơn!"
"Vâng!" Vân Tranh sửng sốt một chút, đó gật đầu.
Dung Thước nhạt nhẽo : "Còn nữa, đừng gọi bản tôn là sư phụ, gọi tên bản tôn là ."
"Vì ?"
"Bản tôn thích danh xưng sư phụ." Dung Thước dối một câu.
Vân Tranh thấy lời , nhíu mày, hỏi sâu thêm: "Được, gọi là Dung Thước nhé."
Dung Thước liếc nàng, độ cong khóe miệng nhếch lên, đó bao lâu khôi phục dáng vẻ lạnh lùng.
Trong nửa tháng đó, Dung Thước ném Vân Tranh những bầy thú khác để chiến đấu, khi nâng cao khả năng khống chế tốc độ, cũng như khả năng nắm giữ linh lực của Vân Tranh lên.
Dung Thước mới dạy nàng chiến kỹ công pháp.
Sâu trong Như Diễm Chi Sâm một thác nước tự nhiên, Dung Thước đưa Vân Tranh đến nơi .
Dung Thước : "Hôm nay, bản tôn nửa tháng nay phát hiện nàng quen dùng trường thương, cho nên hôm nay bản tôn dạy nàng hai chiến kỹ công pháp, một cái là thích hợp với trường thương của nàng, cái còn là công pháp ngưng tụ linh lực tấn công trong tình huống v.ũ k.h.í."
"Được." Vân Tranh nghiêm túc gật đầu.
Dung Thước cúi mắt nàng: "Lấy trường thương !"
Vân Tranh , bàn tay trắng nõn nghiễm nhiên xuất hiện một tấm phù văn tam phẩm, dần dần, phù văn biến thành hình dạng Liệt Diễm Trường Thương.
Nàng nắm c.h.ặ.t lấy.
"Sau đó thì ?" Nàng ngẩng đầu hỏi.
Dưới ánh mắt mờ mịt của Vân Tranh, Dung Thước tới phía nàng, một bàn tay trắng trẻo thon dài khớp xương rõ ràng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng.
Trái tim Vân Tranh mạc danh kỳ diệu đập nhanh hơn một chút.
"Dung Thước..." Nàng đầu , hỏi , đôi môi đỏ mọng vô tình chạm cằm .
Cái chạm , khiến Vân Tranh càng tim đập như sấm!
Nàng hôn trúng cằm !
Vân Tranh xem Dung Thước biểu cảm gì, ngờ, dường như nhận , giọng vẫn lạnh lùng như : "Nhìn phía ."
Cũng là chột là gì, Vân Tranh liền lập tức cái đầu nhỏ của về phía , khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ửng lên một tầng mây đỏ mỏng manh.
"Tiếp theo bản tôn dạy nàng là, thức thứ nhất của Cửu Tiêu Đoạn Hồn Thương: Liệt Diễm Đoạt Hồn Thương!"
Chưa đợi Vân Tranh phản ứng , bàn tay cầm trường thương của nàng theo Dung Thước mà múa lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-61-tai-nan-bat-ngo.html.]
Chiêu thức sắc bén, ngọn lửa múa theo mũi thương.
Dung Thước mang theo Vân Tranh đích mẫu một , đòn tấn công cuối cùng rơi giữa thác nước , ngạnh sinh sinh cắt đứt dòng nước của thác nước.
Vốn dĩ là thủy khắc hỏa, bây giờ Dung Thước mang theo nàng vung một thương , mà thiêu rụi ít nước!
Trong mắt phượng của Vân Tranh lóe lên một tia chấn động.
Mặc dù sớm Dung Thước lợi hại, nhưng nàng vẫn nhịn mà khiếp sợ!
"Biết ?" Giọng trầm thấp vang lên bên tai, khiến tai Vân Tranh chút ngứa ngáy.
Vân Tranh: "..." Nói thật, nàng phân tâm .
Dung Thước thấy nàng chuyện, liền đoán đại khái.
"Dung Thước, dạy thêm vài nữa , thiên tài như , một tự nhiên là nhớ ..." Vân Tranh quen thuộc kéo áo bào của , đó chu môi nũng, chớp chớp mắt.
Nửa tháng nay, mỗi khi Dung Thước thuyết giáo nàng, đều nàng nũng lấp l.i.ế.m cho qua.
Cuối cùng đều là Dung Thước nhượng bộ.
Lần , cũng ngoại lệ.
"Làm ." Dung Thước lạnh mặt .
Vân Tranh Dung Thước nhượng bộ, lập tức nở nụ rạng rỡ, khuôn mặt tinh xảo tuyệt sắc trở nên linh động, khiến cảnh sắc xung quanh đều ảm đạm ít.
Tiếp theo, Dung Thước nắm tay nàng, mang theo nàng luyện bốn năm Liệt Diễm Đoạt Hồn Thương.
Sau đó, Dung Thước liền lẳng lặng nàng luyện tập hết đến khác thác nước.
Dung Thước vẫn khá kinh ngạc với thiên phú của nàng, bởi vì nàng gì cũng nhanh nắm bắt, ở Đông Châu cằn cỗi , thiên phú của nàng quả thực là đỉnh cấp .
Vân Tranh luyện tập từ sáng sớm đến khi mặt trời lặn.
Hoàng hôn buông xuống, màn đêm buông xuống.
Vân Tranh Phượng Tinh Giới tắm rửa một phen, liền hỏi: "Dung Thước, tối nay săn thú mang về, ăn chút đồ rừng thế nào?"
Dung Thước khẽ gật đầu, dặn dò: "Nàng cẩn thận."
Vân Tranh , cho là đúng , chỉ nàng mở miệng trêu chọc : "Nguy hiểm đến mấy, tới cứu ?"
Có lẽ nàng quá mức hiển nhiên, khiến khóe môi Dung Thước nhếch lên.
Cảm giác nàng tin cậy, vẫn khá là tồi.
"Ta đây, sẽ về nhanh thôi." Nàng vẫy vẫy tay với , đó liền khẽ điểm mũi chân rời .
Dung Thước bóng lưng nàng, đôi môi mỏng mím , trong ánh mắt thêm một chút sủng nịnh.
Đột nhiên:
Sắc mặt Dung Thước đổi, huyết sắc môi mỏng trong nháy mắt rút , đau đớn rên lên một tiếng, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy vị trí n.g.ự.c, 'bịch' một tiếng, quỳ một gối xuống.
Cả tỏa hàn khí lạnh lẽo, giữa hai lông mày bắt đầu kết một tầng sương giá hết tầng đến tầng khác, dần dần bắt đầu đóng băng.
Đôi mắt sâu thẳm của thâm thúy khó lường khiến kinh hãi: "Có ... động bản thể của bản tôn..."
Giữa hai lông mày lóe lên một tia giằng co, cuối cùng vẫn chậm rãi nhắm hai mắt .
Tranh...
Lúc , tại một cung điện nào đó ở Trung Linh Châu xa xôi.
Một nam t.ử mặc hắc bào lạnh lùng đang đột ngột mở hai mắt , lập tức đ.á.n.h một chưởng về phía mặt.
Nam t.ử trung niên bịt mặt lộ vẻ khiếp sợ, kịp né tránh, đ.á.n.h trúng n.g.ự.c, ngay đó một luồng sức mạnh vô cùng cường hãn ầm ầm đ.á.n.h cơ thể .
'Ầm:'
Thân thể nam t.ử trung niên bịt mặt trong nháy mắt nổ tung, thi cốt vô tồn!
Máu thịt b.ắ.n tung tóe, nhưng thế nào cũng dính nam t.ử mặc hắc bào.