Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 582: Hủy Diệt Toàn Bộ

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:37:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chít chít." Tiểu gia hỏa Nhị Bạch nhảy tới nhảy lui trong Phượng Tinh Không Gian, dường như đang lên án Lục Kỳ.

Đại Quyển ngẩng cái đầu nhỏ nam nhân tóc đỏ, mặt cảm xúc giáo d.ụ.c: "Lục Kỳ, ngươi chuyện như đúng."

"Phi!" Lục Kỳ cao ngạo khẩy 1 tiếng.

Ngũ Lân thở dài 1 tiếng thật sâu, ôm quả trứng xanh trong n.g.ự.c sang 1 bên, 1 bộ dáng chuyện liên quan đến thì treo lên cao.

Mà giờ phút lão Thanh Long ghét bỏ liếc bọn chúng 1 cái, đang định vắt chéo chân ăn chút linh quả thì, bên chân lão lăn tới 1 tiểu lão đầu lùn.

"Oa hu..."

Tiểu lão đầu lùn lớn, nước mắt của b.ắ.n tung tóe lên mặt lão Thanh Long cùng với linh quả tay, trong khoảnh khắc lão biến thành gà rớt nồi canh, chật vật chịu nổi.

"Cút sang 1 bên ." Lão Thanh Long bạo táo c.ắ.n c.ắ.n răng, lão chút lưu tình 1 cước đá bay tiểu lão đầu lùn bên chân.

'Vút:'

Thân thể tiểu lão đầu lùn xẹt qua hư , rơi thẳng xuống linh dịch trì, 1 tiếng 'tùm' vang lên.

Tiểu lão đầu lùn dường như ý thức điều gì, càng thêm bi thiết lớn lên, dùng 2 tay đập linh dịch trì, b.ắ.n từng đợt bọt nước.

Lúc , mấy tiểu gia hỏa Tam Phượng cãi với Lục Kỳ đến giai đoạn gay cấn, Tam Phượng xắn tay áo chống nạnh, 1 đôi mắt hạnh bốc hỏa trừng Lục Kỳ.

"Lục Kỳ, đ.á.n.h !"

"Tới thì tới, còn sợ mấy tiểu quỷ đầu các ngươi ?!"

Mắt thấy mấy tiểu gia hỏa Tam Phượng sắp đ.á.n.h với Lục Kỳ, lão Thanh Long bực tức hung hăng ném linh quả trong tay về phía gáy Lục Kỳ.

"A!" Lục Kỳ lập tức kêu đau 1 tiếng, đột ngột xoay , sắc mặt âm chí mắng to: "Là vương bát thú nào chọc lão t.ử?!"

Vừa dứt lời, đám Tam Phượng, Nhị Bạch lưng ùa lên, bọn chúng 3 chân 4 cẳng gắt gao giam cầm nam nhân tóc đỏ , đè ngã xuống đất, đó bắt đầu đ.á.n.h mạnh.

"Các ngươi rõ ràng đ.á.n.h lén!"

Râu của Lục Kỳ tức giận vểnh lên, đầy mặt mang theo sự kinh nộ mấy tiểu gia hỏa .

Ngay đó:

Hai má ăn 1 quyền, nắm đ.ấ.m tuy nhỏ, lực độ vô cùng lớn, trực tiếp khiến khoang miệng đều rỉ vết nước.

"Tss..."

Lục Kỳ đau đến mức hít nhẹ 1 , đó bắt đầu phản kháng.

Bọn chúng đ.á.n.h quên cả trời đất.

Vân Tranh tới Phượng Tinh Không Gian, thấy 1 màn 'hài hòa quen thuộc' như , thật sự là từng đứa từng đứa đều khiến bớt lo.

Nàng bất đắc dĩ đỡ trán, ngay đó ánh mắt nàng dời đến quả trứng xanh Ngũ Lân ôm.

Ngũ Lân phát giác tầm mắt của nàng, liền lập tức lên, ôm quả trứng xanh, đó về phía nàng, mi mắt tiểu thiếu niên cong, gọi 1 tiếng: "Chủ nhân."

"Xem a, giao nó cho ngươi chăm sóc, là khiến yên tâm nhất." Vân Tranh nhướng mày.

Tiểu thiếu niên kim bào cong môi: "Ta thích đ.á.n.h ."

Vân Tranh giơ tay xoa xoa đầu , dở dở : "Thật ngoan."

Đáy mắt tiểu thiếu niên kim bào ngậm lấy ý chân thành.

Sau đó, nàng rũ mắt quả trứng xanh , nàng giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve 1 cái, quả trứng xanh dường như nhảy nhót đầu ngón tay nàng 1 cái, là 1 sinh mệnh nhỏ bé tươi sống, dường như cận cận nàng.

Thật sự là càng ngày càng hoạt bát .

Mà 1 bên khác, mấy tiểu gia hỏa đ.á.n.h càng ngày càng hăng, mà tiểu lão đầu lùn dường như mệt , trực tiếp trôi nổi trong linh dịch trì ngủ .

Lão Thanh Long trực tiếp vác chiếc nhuyễn tháp đến nơi xa xôi nhất, đó còn 2 cái nút bịt tai bằng gỗ, thoải mái dễ chịu xuống, còn xoay lưng về phía bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-582-huy-diet-toan-bo.html.]

Vân Tranh: "..."

Vân Tranh nhúng tay việc đ.á.n.h của bọn chúng, chỉ cần bọn chúng dùng linh lực, những thứ khác cứ coi như là rèn luyện lẫn .

Sau khi nàng từ trong Phượng Tinh Không Gian , liền quan sát cảnh của gian mật thất .

Trên bích họa còn mỹ nhân, mà Thượng cổ văn tự vẫn còn lưu giữ, tàn cựu rách nát, nét chữ mờ nhạt.

Nơi là 1 gian mật thất.

Chỉ 1 chiếc vương tọa hoa lệ nhưng dính đầy bụi bặm đối diện với hướng của bích họa, giống như thường xuyên đó, đó lẳng lặng ngưng thị bích họa.

Rốt cuộc là ai?

Ánh mắt Vân Tranh ngưng tụ, trong khoảnh khắc mở Huyết Đồng, tìm lối của gian mật thất , 1 vòng, đều giống như 1 tầng hắc chướng ngạnh sinh sinh cắt đứt tầm mắt của nàng, thấy bên ngoài, cũng thấy chỗ bất thường.

Nàng mím c.h.ặ.t môi đỏ, nghiêm túc từng .

Nàng xoay về phía chiếc vương tọa dính đầy bụi bặm , chỉ thấy ở giữa vương tọa khắc 1 viên tinh thạch màu đen, trực giác cho nàng thứ lẽ đơn giản.

Vân Tranh trầm mặc 1 chớp mắt, đó cất bước về phía nó.

Khi cách vương tọa 3 tấc, nàng dừng .

"Cổ thư từng ghi chép, hắc tinh chính là vật rơi xuống từ gai sừng khi Ma tộc trưởng thành, duy nhất mà đặc biệt, thường Ma tộc dùng để ghi nhớ sự vật quan trọng."

Giọng thanh lãnh của Vân Tranh êm tai , ánh mắt nàng thủy chung rơi viên hắc tinh khắc ở giữa vương tọa , mang theo vài phần thăm dò sâu sắc.

Mỹ nhân bích họa tiêu tán, nhưng 'nàng' đưa ngoài, nghĩ đến còn chuyện gì cần nàng đích thăm dò.

Đôi mắt nàng sâu.

Cái sẽ là chuyện 'nàng' để ?

Nàng chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay chạm hắc tinh.

Trong khoảnh khắc, đầu ngón tay nàng 1 cỗ khí tức lạnh lẽo thấu xương dính .

Trong đầu nàng thêm ít hình ảnh vụn vặt.

Trong đó, trong hình ảnh 1 hồng y nữ t.ử dung mạo quang đoàn mờ xổm xuống, dùng ngón tay thon dài trắng nõn gạt nước trong vụ trì, gợn sóng nổi lên, hoa trong vụ trì nhao nhao nở rộ, đẽ cực kỳ diễm lệ.

Chợt, nữ t.ử dường như ngẩng đầu sang.

Vân Tranh chỉ cảm thấy thể run lên, kính sợ, sùng bái còn nảy sinh 1 cảm xúc hắc ám, nàng giống như thế cảm xúc của ai đó.

"Tiểu đồ vật, nơi là nơi ngươi nên đến."

Giọng của nữ t.ử như thật như ảo, chút lưu tình xuyên thủng màng nhĩ của , thẳng đến thức hải của , khiến nháy mắt hèn mọn như kiến hôi phủ phục mặt đất.

Khoảnh khắc , nàng cảm nhận 1 cỗ cảm xúc mang tên sợ hãi, vùng vẫy, thèm , tham lam, cam lòng.

Liễu mi Vân Tranh nhíu , ngay đó hình ảnh nàng thấy đổi .

Trong thiên địa hỗn độn mờ mịt, 1 hồng y nữ t.ử từng bước từng bước về phía , vạn vật đổi theo tâm trạng của nàng.

Lúc , hồng y nữ t.ử dường như thấy ai gọi nàng, đó chậm rãi xoay sang, dung mạo của nàng vẫn mờ mịt rõ, khí tràng cường đại bễ nghễ thiên hạ, khiến dám thẳng, Vân Tranh thấy nàng 1 chữ:

"Ly..."

Hình ảnh nữa chuyển đổi, góc của Vân Tranh biến thành 1 bức bích họa mỹ nhân trong mật thất, phác họa sống động như thật.

Đột nhiên, 1 giọng khàn khàn cô đơn vang lên trong mật thất: "Tại ngươi nhiều hơn 1 chút?"

Trầm mặc 1 lát, đưa tay từng tấc từng tấc vuốt ve bích họa, trong giọng mang theo sự cố chấp điên cuồng bệnh hoạn, lưu luyến lẩm bẩm :

"Những gì ngươi bảo vệ, sẽ hủy diệt bộ... Ta còn kéo ngươi xuống, cùng trầm luân vùng vẫy!"

 

 

Loading...