Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 577: Nàng Bị Làm Sao Vậy
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:37:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáy mắt Vương Đại Chùy xẹt qua 1 cỗ khiếp sợ, ngay đó dốc hết sức lực, nắm đ.ấ.m tăng thêm lực độ và sức mạnh, nhưng vẫn nhúc nhích.
Hắn phát giác điều , rút tay về, cổ tay hồng y thiếu nữ tóm c.h.ặ.t lấy, khiến nắm đ.ấ.m của tiến thoái lưỡng nan.
Ngay lúc dùng 1 tay khác công kích, cổ tay truyền đến cơn đau đớn kịch liệt, khiến sắc mặt đại biến.
"A..."
Hắn kêu đau 1 tiếng.
Chỉ thấy hồng y thiếu nữ chợt buông tay, động tác tay nhanh chuẩn tàn nhẫn, đột ngột vỗ về phía l.ồ.ng n.g.ự.c Vương Đại Chùy.
Ngay đó, 5 ngón tay thon dài trắng nõn của nàng nắm thành quyền, hết cái đến cái khác đập về phía thể Vương Đại Chùy, khiến gần như còn sức lực phản kháng.
"A!" Vương Đại Chùy liên tục lăn lộn mặt đất, ôm đầu né tránh.
Các thiên kiêu: "?" Nắm đ.ấ.m của nàng thoạt cũng cường hãn như a, hơn nữa còn dùng linh lực, lẽ nào Vương Đại Chùy đang cố ý nhường?!
Đột nhiên:
"Bịch!"
1 tiếng vang lớn, thu hút ánh mắt của các thiên kiêu qua đó, chỉ thấy hồng y thiếu nữ cúi khom lưng, nắm đ.ấ.m bên của nàng đập hụt, đập trúng mặt đất lôi đài.
Các thiên kiêu sửng sốt, ánh mắt dần dần trở nên khiếp sợ, vị trí nàng đập trúng nứt khe hở giống như mạng nhện, đó ầm ầm lõm xuống sụp đổ thành 1 cái hố.
"Cái... cái ..."
"Nắm đ.ấ.m của nàng thật mạnh!"
"Bây giờ rốt cuộc cũng vì Vương Đại Chùy chỉ trốn đ.á.n.h , kiếp đập trúng 1 cái, đau đến mức cách nào tập trung tinh thần phản kích ..."
"Ta chợt nhớ , 1 tháng , Đế gia thiếu chủ bạo nộ tay cầm chiếc rìu lớn đả thương nặng đám Khâu gia , hơn nữa còn hủy hoại sạch sẽ cây cổ thụ ngàn năm , bây giờ xem , lẽ là lời đồn khoa trương ly kỳ."
Các thiên kiêu , trong lúc nhất thời, trong lòng rõ ràng tuôn lên vài phần tư vị phức tạp.
Vương Đại Chùy quả thực là sức mạnh cường hãn nhất trong hệ Mộc bọn họ, bất quá so với Vân Tranh, yếu hơn chỉ 1 tinh nửa điểm.
Trì Mạch Quân giương mắt bóng dáng hồng y thiếu nữ , nàng xuất thủ dứt khoát lưu loát, thần tình 1 tia biến hóa, hình như cảm giác cảm xúc của nàng cao.
Nếu cảm xúc của nàng sa sút, nàng sẽ là tủm tỉm đ.á.n.h , mi mắt xen lẫn vài phần lơ đãng và tùy ý.
"Nàng ..." Ánh mắt Trì Mạch Quân trôi nổi, trong lòng thầm nghĩ.
Nguyên Thù thấy từng màn , lập tức nổi 1 tầng da gà, càng càng đau răng, thần sắc bừng tỉnh đại ngộ lẩm bẩm: "Thì những lời Vân Tranh đó giả, nàng quả thực đang giúp tuần tự tiệm tiến đổi, bất quá, đạt tới trình độ , sẽ đau đến hít thở thông ?!"
Nguyên Thù càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ, trong đầu hiện lên 2 ý niệm.
Hay là tuyệt giao với Vân Tranh hơn 1 năm ?
Hoặc là, bây giờ liền trốn khỏi tu luyện trường hệ Mộc?
Nguyên Thù giương mắt lên, vặn Vân Tranh vô tình đá Vương Đại Chùy xuống lôi đài.
Nguyên Thù: "..." So sánh như , Vân Tranh đối xử với nữ t.ử dịu dàng hơn nhiều.
Vân Tranh rũ mắt bọn họ, hỏi: "Còn ai dám lên đây ?"
Các thiên kiêu , tiên liếc Vương Đại Chùy đ.á.n.h, chỉ thấy cả sấp bãi cỏ, mũi sưng mặt sưng, đột nhiên, cả co giật 2 cái, đó tủi nức nở 1 tiếng.
Các thiên kiêu: "..."
Đợi 1 lúc lâu, cũng ai chủ động lên, sự kiên nhẫn của Vân Tranh cạn kiệt, tùy tay chỉ 1 nam t.ử ở gần lôi đài.
"Ta khiêu chiến ngươi!"
"Ta... ..." Nam t.ử sửng sốt, thể tin chỉ chỉ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-577-nang-bi-lam-sao-vay.html.]
"Ừm, chính là ngươi."
Nam t.ử run lẩy bẩy dậy, vô ánh mắt tập trung , khiến áp lực như núi, nuốt nước bọt: "Ta... từ chối sự khiêu chiến của ngươi."
"Tại ?" Vân Tranh khó hiểu.
"Thực lực của đủ." Nam t.ử rụt cổ, nghiêm túc .
"Được." Vân Tranh gật đầu, đó đưa tay chỉ 1 cái, chỉ trúng 1 nam t.ử khác tu vi ở Phá Hồn Cảnh đại viên mãn, "Ta khiêu chiến ngươi!"
Nam t.ử 2 đột nhiên gọi trúng, mắt đều trợn tròn, vẻ mặt ngơ ngác to đùng.
Đối mặt với nhiều đôi mắt qua như , mím môi lên, đó xuyên qua đám đông, lên lôi đài, hướng về phía Vân Tranh hành 1 cái lễ luận bàn.
"Xin chỉ giáo!" Nam t.ử .
Vân Tranh mỉm đáp: "Như cả thôi."
Luận bàn lôi đài chạm là nổ ngay, bao lâu Vân Tranh đá xuống lôi đài.
Nhanh, thật nhanh!
Nam t.ử 2 khom lưng cúi đầu, hổ nhục nhã trở vị trí cũ.
Vân Tranh mở miệng : "Ta khiêu chiến ngươi!"
Các thiên kiêu thấy 5 chữ liền bắt đầu kinh hãi, giống hệt như cảm giác hoảng sợ khi trưởng bối gọi tên, là 1 chuyện cực kỳ khảo nghiệm trái tim.
Hết trận đến trận khác luận bàn lôi đài trôi qua, Vân Tranh vẫn vững vàng chiếm cứ 1 lôi đài.
Nàng lúc thương hoặc mệt mỏi, nhưng nàng đan d.ư.ợ.c a! Mỗi ăn đan d.ư.ợ.c, đều là tính theo lọ!
Phá gia chi t.ử a phá gia chi t.ử a!
Phần lớn thiên kiêu của tu luyện trường hệ Mộc đều Vân Tranh khiêu chiến qua, tỷ lệ thắng 9 thành 99, trận duy nhất thua đó, là thua Nguyên Thù.
Vân Tranh kết thúc 1 trận lôi đài luận bàn, nàng nữa rũ mắt về phía các thiên kiêu, các thiên kiêu là 1 trận nơm nớp lo sợ.
Nàng sắp chuyện !
"Ta tạm thời xuống lôi đài ." Vân Tranh nhướng mày, bổ sung: "Bất quá, các ngươi cũng thể khiêu chiến ."
Các thiên kiêu sửng sốt vài giây, đó thở phào 1 thật sâu.
Rốt cuộc cũng thể nghỉ ngơi .
Trong lòng bọn họ thầm nghĩ, ai ngu xuẩn như sẽ khiêu chiến nàng a? Đây là thuần túy tìm ngược ?
Bọn họ trơ mắt Vân Tranh xuống lôi đài, còn kịp vui mừng, 1 giọng hợp thời cắt ngang.
"Vân Tranh, khiêu chiến ngươi."
Biểu tình các thiên kiêu cứng đờ, chỉ thấy 1 nam t.ử trẻ tuổi mặc trang phục gọn gàng màu xanh lục đậm tay cầm sáo ngọc lôi đài, mà hồng y thiếu nữ thấy động tĩnh, đầu sang.
Khi Vân Tranh thấy là Văn Nhân Hành, phượng mâu của nàng xẹt qua 1 tia lạnh lẽo cực nhạt.
Rõ ràng là !
Nàng vốn dĩ xếp danh sách khiêu chiến cuối cùng, nhưng đều chủ động bước ... Đợi tra xét chứng thực phận và mục đích thực sự của xong, nàng liền rời khỏi tu luyện trường hệ Mộc thời hạn.
Nàng nữa lên lôi đài.
Vân Tranh nhếch môi : "Ta tiếp nhận sự khiêu chiến của ngươi."
Các thiên kiêu vẻ mặt bi thống, trong lòng thầm mắng tên Văn Nhân Hành , sớm đến khiêu chiến muộn đến khiêu chiến, cố tình đến lúc !