Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 572: Vô Danh Tiểu Tốt
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:37:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi căn bản chiến đấu kịch liệt gì, ngay cả tỷ thí luận bàn lôi đài cũng diễn mặn nhạt.
Nếu Mạc Tinh lừa nàng, thì chứng tỏ cảnh, lôi đài, tính tình thiên kiêu... bên trong mỗi thạch môn nguyên tố đều khác .
Hệ Mộc vốn ôn hòa.
Mà Mạc Tinh tiến là thạch môn hệ Kim, lẽ sự khác biệt lớn.
Hơn nữa tính tình của các thiên kiêu mắt thoạt hiền lành, nếu hài hòa như ?!
Đáy mắt Vân Tranh xẹt qua 1 tia ý bất đắc dĩ, trong lòng cảm thán 1 tiếng, e là điểm luận bàn dễ kiếm a.
Thôi , cứ ở vài ngày tính .
Nghĩ đến đây, nàng cất bước tới.
Nàng xuất hiện, liền thu hút sự chú ý của phần lớn thiên kiêu, nhao nhao giương mắt nàng, sự dò xét thiện ý, cũng sự đ.á.n.h giá ác ý.
"Đây là..."
"Đế gia thiếu chủ tới ."
"Nàng chính là Vân Tranh, dáng dấp thật , thảo nào Đế Tôn thích nàng ..."
Có 1 vị thiên kiêu đau lòng túm lấy vạt áo n.g.ự.c, ngữ khí vô cùng nặng nề : "Đế Tôn đại nhân vĩ ngạn vô song trong lòng , rõ ràng tình đạo kéo xuống thần đàn, đây từng nghĩ tới Đế Tôn sẽ bạn lữ."
"Nghe ngày đó ở doanh địa hậu phương Nhân tộc nàng phế Khâu Mặc Bội, cũng san bằng doanh địa của Khâu gia, hành vi bực khiến kinh thán thôi."
"Nàng thoạt giống dáng vẻ kiêu ngạo ngông cuồng a... Ta thấy vị Đế gia thiếu chủ chút ngoan ngoãn."
Chợt : "Nhắc tới Khâu gia, Trì thiếu chủ tình cảm với Khâu Mặc Bội ?"
Trong chốc lát, nhiều ánh mắt đầu về phía nam t.ử trẻ tuổi đang tĩnh tọa tu luyện bãi cỏ, mặc 1 ám kim cẩm bào, tóc buộc ngọc quan, tướng mạo đường hoàng, vài phần phong thái đại gia tộc.
Tầm mắt vốn của Trì Mạch Quân rơi Vân Tranh, thấy sang, mặt chút mất tự nhiên, vì để che giấu nhịp tim đập bình thường, liền cố ý trầm mặt xuống.
Các thiên kiêu thấy thế, lộ 1 bộ biểu tình quả nhiên là .
"Các ngươi xem, Trì thiếu chủ quả nhiên biến sắc, e là lát nữa Trì thiếu chủ sẽ vì Khâu Mặc Bội mà khiêu chiến Vân Tranh."
Trì Mạch Quân sửng sốt: "..." Hắn ý nghĩ .
Hắn tuy giao hảo với Khâu Mặc Bội, nhưng cũng hành sự hoang đường, thời gian đó Khâu gia nhiều chèn ép các t.ử Đế gia...
Phụ từng dặn dò , bảo ở trong Tru Ma chiến trường nhiều đối phó, khó dễ Đế gia, thậm chí khi cần thiết thì trừ khử các t.ử tinh của Đế gia.
.
Cho nên tiến Tru Ma chiến trường, liền dẫn theo các t.ử Trì gia tới võ trường tu luyện để tu luyện, mặc kệ tục sự bên ngoài.
Trì Mạch Quân đối mặt với , chậm rãi : "Khoảng thời gian quen khống chế linh lực nguyên tố hệ Mộc, rảnh bận tâm điểm luận bàn."
Ngụ ý, chính là sẽ khiêu chiến Vân Tranh.
Các thiên kiêu , sắc mặt mang theo chút tiếc nuối.
Trì Mạch Quân xong, giả vờ lơ đãng giương mắt Vân Tranh 1 cái, thấy nàng thần tình nhàn nhạt, bay nhanh rũ mắt xuống.
Vân Tranh tự nhiên quen Trì Mạch Quân, ngờ linh lực thức tỉnh là hệ Mộc.
Nghe thấy khiêu chiến , Vân Tranh nho nhỏ thất vọng 1 chút.
Lúc , vặn 1 lôi đài kết thúc trận đấu luận bàn, đợi 2 lôi đài xuống, 1 nhảy lên lôi đài.
"Tống Dịch Phỉ! Hắn rõ ràng lên đó ?!"
Trên khuôn mặt bình thường của Tống Dịch Phỉ mang theo sự trắng bệch bệnh hoạn, mắt trái tóc mái xéo dày cộm che khuất, hình gầy gò, giờ phút mím c.h.ặ.t môi, con mắt bên lộ mang theo 1 loại ám quang, chậm rãi mở miệng :
"Ta khiêu chiến Văn Nhân Hành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-572-vo-danh-tieu-tot.html.]
Các thiên kiêu , vô cùng khiếp sợ.
Vân Tranh tò mò nhướng mày, biểu tình của , Tống Dịch Phỉ và Văn Nhân Hành đều là vô danh tiểu .
Đây đại biểu cho việc 1 trận chiến tương đối kịch liệt nổ ?!
Vân Tranh nghĩ tới đây, liền cất bước tới rìa đám đông, đó lấy chiếc ghế nhỏ xuống tại chỗ, 1 bộ tư thái của xem.
Vài vị thiên kiêu bên cạnh nàng thấy thế: "..."
Chợt, Vân Tranh nghiêng đầu về phía thiên kiêu trẻ tuổi mặc áo bào màu hồng nhạt bên cạnh nàng, tò mò hỏi: "Đạo hữu, xin hỏi Tống Dịch Phỉ lôi đài lai lịch gì?"
"Hả?" Nàng đột nhiên bắt chuyện, khiến Nguyên Thù sửng sốt, , khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm của Vân Tranh đến mức khiến kinh diễm, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đột ngột chấn động.
Hắn vẫn là đầu tiên 1 mỹ nhân ở cách gần như .
Hắn từng về nàng, nàng chỉ là Đế gia thiếu chủ Vân Tranh, còn là bạn lữ của Đế Tôn, hơn nữa 1 chuyện nàng , cũng thấy đôi chút.
Thiếu nữ , giống như trong lời đồn kiêu ngạo ngông cuồng, coi ai gì, ỷ thế h.i.ế.p ...
Nguyên Thù nhanh điều chỉnh tâm thái, đó liền dõng dạc giới thiệu: "Tống Dịch Phỉ , là 1 trong những mạnh nhất bên trong thạch môn hệ Mộc của chúng , linh lực nguyên tố hệ Mộc mà thể khống chế vô cùng tinh thuần, đồng giai vô địch, cũng thể vượt giai đ.á.n.h 1 trận!"
"Mà 1 khác, chính là tán tu Văn Nhân Hành, cũng là 1 trong những mạnh nhất bên trong thạch môn hệ Mộc của chúng ."
"Thì là thế, cảm ơn đạo hữu giải hoặc." Vân Tranh hiểu rõ mỉm gật đầu.
Nguyên Thù , kinh ngạc : "Ngươi còn lễ phép, giống lời đồn..."
Hắn đến đây, liền ý thức đúng lắm, lập tức che miệng , vẻ mặt hổ Vân Tranh.
"Xem , danh tiếng của vang dội a." Vân Tranh bật trêu chọc , những lời đồn đại về nàng rõ ràng lưu truyền đến võ trường tu luyện .
Ánh mắt Nguyên Thù ngậm lấy áy náy: "Xin ."
"Không cần xin ." Vân Tranh mấy bận tâm lắc đầu.
Nguyên Thù thấy nàng mi mắt thanh minh, hẳn là thật sự để chuyện trong lòng, cho nên sinh 1 tia hảo cảm, nhếch môi rạng rỡ: "Ta tên Nguyên Thù, Nguyên trong nguyên bảo, Thù trong đặc thù."
"Ngươi thể gọi là Nguyên Thù."
Vân Tranh sửng sốt, giương mắt thiếu niên áo hồng mắt, đó đáp: "Ta tên Vân Tranh, Vân trong phong vân, Tranh trong phong tranh, ngươi thể gọi là Vân Tranh."
Vừa dứt lời, 2 bọn họ liền âm thanh của lôi đài phía thu hút.
Chỉ thấy lôi đài, ngoại trừ Tống Dịch Phỉ , còn xuất hiện thêm 1 gã thiên kiêu trẻ tuổi khác, lưng về phía bên của Vân Tranh.
Chỉ thấy bóng lưng Văn Nhân Hành rực rỡ, 1 trang phục gọn gàng màu xanh lục đậm, bên hông thắt 1 dải lụa lưu vân, nổi bật lên vòng eo thon gọn , trong tay cầm 1 cây sáo ngọc thon dài vẽ hoa văn.
Vân Tranh khẽ nhíu mày, nàng cảm nhận 1 cỗ khí tức kỳ quái từ Văn Nhân Hành , như như khiến kiêng kỵ chán ghét.
"Văn Nhân Hành tu vi Phá Không Cảnh sơ kỳ." Nguyên Thù nhíu mày, "Với tu vi thiên phú của , ở Trung Linh Châu hẳn là hoan nghênh, là 1 t.ử tán tu vô danh tiểu ?"
"Kỳ quái..."
Nguyên Thù buồn bực lẩm bẩm vài câu.
Vân Tranh , như điều suy nghĩ giương mắt lướt qua lôi đài, chỉ thấy Văn Nhân Hành đ.á.n.h với Tống Dịch Phỉ.
Nàng cũng rõ khuôn mặt của Văn Nhân Hành, nam mang tướng nữ, dung mạo là vẻ âm nhu, đường nét quai hàm mượt mà.
Khoan !
Khóe mày ... 1 nốt ruồi son nhỏ.
Đôi mắt Vân Tranh ngưng tụ, nàng rốt cuộc cũng cỗ cảm giác khó chịu từ mà đến .