Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 569: Không Cần Giữ Lễ
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:37:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh cũng hẹp hòi, tiếp tục dây dưa với chủ đề buông.
Nghe thấy lời tìm bậc thang bước xuống của lão giả áo bào trắng, nàng liền tiếp lời: "Xin hỏi tiền bối, thể cho chúng quy củ của võ trường tu luyện , còn việc khởi động lệnh bài là chuyện như thế nào ?"
Lão giả áo bào trắng , ánh mắt nàng mang theo vài phần tán thưởng.
Tâm tính của vị Đế gia thiếu chủ ngược tồi.
"Võ trường tu luyện cũng quy củ gì, nhưng 1 điểm chính là: cố ý g.i.ế.c , mà lệnh bài liền tương đương với lệnh bài cá nhân độc quyền của các ngươi, ở bên trong thạch môn, chiến thắng 1 ván lôi đài, lệnh bài thể nhận 1 điểm luận bàn."
"5 điểm luận bàn, thể đổi lấy 1 lọ Dũ Linh Đan Thánh cấp nhất phẩm..."
Lão giả áo bào trắng xong, chợt giơ tay huyễn hóa 1 trang văn tự, bên trong đ.á.n.h dấu những vật phẩm mà điểm luận bàn thể đổi lấy.
Vân Tranh thấy thứ ở bên trong.
Nàng mỉm : "Vậy phiền tiền bối cho mỗi chúng 1 cái lệnh bài."
"Được."
Lão giả áo bào trắng nhận lời, đó phân phát lệnh bài cho từng bọn họ, : "Nhỏ m.á.u đầu ngón tay của các ngươi là thể để lệnh bài nhận chủ ."
"Cảm ơn tiền bối."
Sau khi nhận xong lệnh bài, bọn họ liền rời khỏi căn nhà gỗ nhỏ.
Mà lão giả áo bào xám ánh mắt tối tăm khó hiểu bóng lưng bọn họ rời , khuôn mặt lạnh lùng vài phần vẻ mất tự nhiên.
Lão giả áo bào trắng chợt : "Ta cảm thấy tâm tính của tiểu nữ oa , mi mắt nàng thanh minh, giống như kiêu ngạo ngông cuồng trong lời đồn."
Lão giả áo bào xám , há miệng, đó nuốt lời trở về, lão hừ lạnh 1 tiếng, vẫn trực tiếp đối mặt với tư tưởng thành kiến của .
Lão giả áo bào trắng : "Ngươi sinh thành kiến với nàng, phần lớn nguyên nhân là vì Đế Tôn đại nhân ?"
Lão giả áo bào xám dường như chọc trúng tâm tư, lão đột ngột nhíu c.h.ặ.t mày, lạnh lùng : "Ngươi bậy bạ gì đó."
"Haiz..." Lão giả áo bào trắng khẽ thở dài 1 tiếng.
Đám Phong Hành Lan khi lấy lệnh bài, liền kịp chờ đợi bên trong thạch môn, để thu hoạch cái gọi là điểm luận bàn.
"Đi ."
Vân Tranh thấy bọn họ hứng thú dạt dào, độ cong khóe môi sâu hơn, hất hất cằm.
"Vậy chúng đây."
Vân Tranh mỉm gật đầu, 7 bọn họ về phía những thạch môn khác , dùng lệnh bài khởi động mở thạch môn , tiến trong đó.
Chỉ còn Vân Tranh và 15 t.ử Đế gia ở tại chỗ.
Võ trường tu luyện đến , ít thiên kiêu trẻ tuổi nhận phận của bọn họ, đó nhao nhao đè thấp giọng nghị luận Vân Tranh.
"Nàng chính là Đế gia thiếu chủ Vân Tranh, 1 tháng , ở doanh địa hậu phương Nhân tộc thấy nàng dùng chiếc rìu lớn c.h.ặ.t đứt doanh địa của Khâu gia, cảnh tượng đó thật sự là, khiến rợn tóc gáy a!"
"Không thể nào, nàng thoạt giống thể cầm chiếc rìu lớn a?" Có vài t.ử nghi hoặc .
"Người thể xem bề ngoài a, nàng thật sự mạnh!"
" nàng thoạt yếu a." Có một thiên kiêu tán đồng : "Nàng lên mi mắt cong cong, vô cùng xinh , nếu nàng là bạn lữ mà Đế Tôn đại nhân định, đều kết giao 1 phen ."
Những thiên kiêu từng kiến thức qua sự lợi hại của Vân Tranh, những lời , nháy mắt nổi lên 1 tầng da gà.
Vân Tranh yếu?!
Bọn họ là thấy cảnh tượng tráng lệ lúc đó, nếu như thấy, đại khái chỉ dùng 2 từ ngữ để hình dung Vân Tranh: bạo lực, uy mãnh.
Mà giờ phút ở bên trong viện lạc phía bên võ trường tu luyện, tại 1 nơi nào đó.
Các đại lão của các thế lực đang quan sát hình ảnh bên trong màn hình tinh thạch, trong hình ảnh : cảnh tượng chiến đấu bên trong 11 cánh cửa đá, bên trong khu chợ, căn nhà gỗ nhỏ, cũng ở bãi đất trống.
Đế tam trưởng lão liếc mắt 1 cái liền nhận thiếu chủ nhà còn các t.ử Đế gia, khuôn mặt già nua của lão tuôn 1 cỗ mừng rỡ như điên, hơn 2 tháng , lão rốt cuộc cũng thấy các t.ử Đế gia .
Trước đó đồn các t.ử Đế gia ức h.i.ế.p, lão liền ngoài...
Thế nhưng, đại diện của các thế lực khác cản .
Bọn họ lẽ thẳng khí hùng : "Chuyện của các t.ử, cứ để bọn chúng tự giải quyết, trưởng lão nhúng tay trong đó."
Trong đó, sắc mặt hôi thối nhất chính là Khâu Hùng trưởng lão của Khâu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-569-khong-can-giu-le.html.]
Không ngờ tới a, phong thủy luân lưu chuyển.
1 tháng lão già Khâu Hùng đồn thiếu chủ đả thương nặng các t.ử Khâu gia bọn họ, liền ngay lập tức ngoài đối phó thiếu chủ.
Đáng tiếc a, Khâu Hùng lão gắt gao cản , đó đem những lời lẽ thẳng khí hùng lúc của bọn họ trả cho lão già Khâu Hùng , tức đến mức sắc mặt Khâu Hùng xanh mét.
Lúc , 1 vị trưởng lão khuôn mặt khắc nghiệt âm dương quái khí : "Đế tam, Đế gia các ngươi thật sự 1 vị thiếu chủ a."
"Đó là tự nhiên." Đế tam trưởng lão tâm tình cởi mở đáp , đó dội ngược 1 câu: "Phượng Hỗ Thành các ngươi hình như thiếu thành chủ a, tiến võ trường tu luyện lâu như , tổng cộng điểm luận bàn giành hình như chỉ ... 3 là 4 cái gì đó."
Vị trưởng lão Phượng Hỗ Thành khuôn mặt khắc nghiệt , lập tức sắc mặt âm trầm.
"Là 2 cái."
1 giọng trong trẻo từ phía trưởng lão Phượng Hỗ Thành truyền đến.
Nhìn theo âm thanh, chỉ thấy là Lâm trưởng lão của Thần An Tông, cũng chính là trưởng lão tiến đến Hạ Tam Vực tham gia Tông môn đại bỉ lúc đó.
Sắc mặt trưởng lão Phượng Hỗ Thành khó coi, lão tức giận trừng mắt Lâm trưởng lão 1 cái.
"Được , đều đang ồn ào cái gì ?" Lúc , 1 giọng nữ nhàn nhạt truyền đến, khiến các đại lão đều chút kiêng kỵ.
Mà thần tình vui vẻ của Đế tam trưởng lão nháy mắt biến thành lạnh lùng, lão híp mắt nữ nhân áo trắng ở vị trí đầu, ước chừng hơn 30 tuổi, ngũ quan nàng đoan chính đại khí, giữa trán 1 chấm vàng, tản 1 cỗ khí tức ánh sáng thánh minh.
Người chính là Mộng Tiêu Tiêu!
Cũng chính là nhân vật đại diện mà Quang Minh Thần Điện phái , cũng là nữ nhân gia chủ mặt Đế Niên thiếu gia hưu rớt!
Đế tam trưởng lão chút nghẹn khuất, Mộng Tiêu Tiêu rõ ràng nhảy vọt lên, gần như trở thành nắm chủ quyền ở nơi , thật đáng hận a!
Những chuyện bẩn thỉu mà Mộng Tiêu Tiêu với Đế gia bọn họ, lão tuyệt đối sẽ quên.
Người đại diện của phần lớn thế lực đều kiêng kỵ Quang Minh Thần Điện lưng nàng ! Cho nên thường xuyên dám trái ý nguyện của nàng .
Lâm trưởng lão nháy mắt với Đế tam trưởng lão, bảo lão chớ nóng vội.
lúc :
1 cỗ khí tức xa lạ chợt giáng lâm, khiến đám cảnh giác thôi.
Là ai?!
Đám đề phòng sang, chỉ thấy tới mặc 1 thanh y, khuôn mặt tuấn tú, mi mắt nghiêm túc đạm mạc, mang theo 1 cỗ khí tức cường hãn thể đến gần.
"Thanh Phong hộ pháp!"
Đám kinh hô 1 tiếng, đó nhao nhao chắp tay hành lễ.
"Chúng bái kiến Thanh Phong hộ pháp!"
Trong những hành lễ, bao gồm Mộng Tiêu Tiêu, nhưng nàng vì sự xuất hiện của Thanh Phong mà nhíu c.h.ặ.t mày, hộ pháp của Vạn Sóc Điện tới đây?!
"Miễn lễ." Thanh Phong nhàn nhạt 1 câu, đó trực tiếp nhấc chân bên trong, các đại lão nhao nhao nhường 1 con đường.
Thanh Phong về phía Mộng Tiêu Tiêu, đó dừng mặt nàng , rũ mắt lướt qua chỗ nàng , nghiêm túc hỏi: "Ngươi cho rằng ngươi tư cách ở vị trí hơn bản hộ pháp?"
Sắc mặt Mộng Tiêu Tiêu cứng đờ.
"Quang Minh Thần Điện ..." Không kém hơn Vạn Sóc Điện các ngươi.
Khi nàng chạm cỗ sát ý nơi đáy mắt Thanh Phong, thể nàng cứng đờ, đó bày bộ dáng rộng lượng : "Thanh Phong hộ pháp , liền nhường cho Thanh Phong hộ pháp."
Nàng dậy.
Ngay khoảnh khắc nàng lên, chiếc ghế nháy mắt nghiền nát thành tro bụi.
Đám cả kinh, Thanh Phong hộ pháp chấn nộ như ?!
Sắc mặt Mộng Tiêu Tiêu đen , đáy mắt xẹt qua vẻ phẫn nộ.
Kết quả ngay đó, Thanh Phong lấy 1 chiếc ghế dài... xuống.
"Bản hộ pháp là đến xem Đế hậu nhà , các ngươi cần giữ lễ!"
Ngừng 1 chút, mi mắt lượn lờ vài phần thần sắc kiêu ngạo, cảm khái : "Nam nhi thế gian ngàn ngàn vạn vạn, chỉ Đế Tôn miễn cưỡng xứng đôi với Đế hậu nhà ."