Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 566: Không Thể Nhận Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:37:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh rũ mắt liếc Tống Nhân đang ngất xỉu, liền cất bước rời khỏi nơi , về phía vị trí của Đế Trí Thừa.
Trên đường , ít t.ử trẻ tuổi đều nhao nhao ngoái chằm chằm Vân Tranh.
mà, ai cản Vân Tranh .
Vân Tranh trở chỗ ban đầu, vung tay lên, liền phá bỏ kết giới của Đế Trí Thừa, nàng sắc mặt bình tĩnh một câu: "Chúng về doanh địa."
"Vâng!" Ánh mắt Đế Trí Thừa ngậm , chút kịp chờ đợi đáp lời.
Thế là, sự dẫn dắt của Đế Trí Thừa, bóng dáng hai bọn họ nhanh hiện mắt , nhưng những cảnh tượng xảy vẫn in sâu trong lòng bọn họ.
Đế gia thiếu chủ Vân Tranh thể khinh thường, e rằng nàng sẽ trở thành một trong những dẫn đầu của đợt tập hợp Ngũ Vực Thanh Hồng .
Đông Phương Trường Dực khẽ nhíu mày, nãy khi Vân Tranh ngang qua , liếc một cái, ánh mắt đó bao hàm cảm xúc...
Hắn rũ mắt xuống, Quang Minh Thần Điện bọn họ cuối cùng cũng sẽ đối đầu với tên Vân Tranh , đến lúc đó sẽ xảy chuyện gì đây?
Liễu Cấm Cấm bóng lưng màu đỏ xa, đó thu hồi tầm mắt, xoay hướng về một hướng khác, mắt thẳng : "Chúng thôi, đến Tu Luyện Võ Trường."
"Vâng, đại sư tỷ." Đám Sở Tĩnh Tú của Thần Nữ Tông đáp lời.
Mọi cũng nhao nhao tản .
chuyện Đế gia thiếu chủ bạo hành Khâu gia hôm nay, khiến ít sinh lòng kiêng dè phòng , một từng đội đối phó với Đế gia cảm thấy thấp thỏm bất an.
Khi Vân Tranh và Đế Trí Thừa trở doanh địa Đế gia, đều sững sờ.
Ngay đó, mi tâm Vân Tranh mang theo vài phần ý , lượt gọi tên mấy : "Hiên Viên sư tỷ, Bắc Minh , Lâu , Tạ thiếu chủ, đều chạy đến đây hết ?"
"Tám các cô khỏi T.ử Vong Luyện Ngục, liền biến mất thấy , chúng về sớm, Đế gia cô xảy chuyện, cho nên đến xem cần giúp đỡ gì ." Hiên Viên Toàn giải thích, ngập ngừng một chút, nàng Vân Tranh trêu chọc : "Không ngờ Vân Tranh cô khỏi T.ử Vong Luyện Ngục vẫn uy mãnh vô song như , động tĩnh , tất cả chúng đều thấy hết !"
"Lợi hại!" Bắc Minh Phong lập tức giơ tay lên động tác ngón tay cái.
Lâu Quân Triệt hai tay ôm n.g.ự.c, : "Xem ở đây cần chúng nữa ."
Vân Tranh sững một chút, đó khẽ gật đầu.
"Cảm ơn chư vị."
Hiên Viên Toàn : "Nếu cô trở về, chúng sẽ phiền nữa."
Vân Tranh nhướng mày: "Vậy thì hẹn ngày khác gặp ."
"Được!"
Đám Hiên Viên Toàn , liền nhao nhao cáo từ rời , trở về doanh địa thuộc về bọn họ, đóng cửa bắt đầu chữa thương dưỡng thần.
Đợi bọn họ hết, Đế Nam Thư xa xăm thiếu nữ mặc hồng y , ánh mắt nàng ẩn chứa vẻ vui mừng, nàng mím môi.
Đế Nam Thư tiến lên một bước, đó động tác dứt khoát lưu loát quỳ một gối xuống, hai tay chắp , giọng điệu cung kính trầm tĩnh một câu:
"Tham kiến thiếu chủ!"
"Nam Thư phụ sự phó thác của thiếu chủ, xin thiếu chủ trách phạt!"
Các t.ử Đế gia phía Đế Nam Thư thấy thế, cũng đều nhịp nhàng quỳ một gối xuống, hai tay nâng lên chắp hành lễ, ánh mắt bọn họ Vân Tranh mang theo vẻ cung kính.
"Chúng tham kiến thiếu chủ!"
Đế Trí Thừa bọn họ một cái, đó thiếu nữ mặc hồng y đang bình tĩnh tự nhiên , nhíu mày nhịn đau, cũng quỳ một gối xuống.
Lần , bọn họ ai dám phục!
Lần , bọn họ xuất phát từ tận đáy lòng thừa nhận Vân Tranh!
Tất cả những gì xảy , bọn họ đều rõ như ban ngày, một câu hợp thời, khi thấy giọng của thiếu chủ nhà , bọn họ suýt chút nữa nhịn mà òa lên.
Trong khoảnh khắc đó, sự uất ức và tủi đầy ắp trong lòng bọn họ, trút hết cho Vân Tranh...
Vân Tranh thấy bộ dạng sắc mặt cực kỳ kém của từng bọn họ, đáy mắt thâm quầng, chân cẳng một t.ử còn quấn băng vải trắng.
Hơn một tháng gặp, bọn họ thật sự chút thê t.h.ả.m.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-566-khong-the-nhan-menh.html.]
"Các ngươi đều lên ." Vân Tranh thở dài .
Sau khi các t.ử Đế gia lên, từ trong đám đông xông một nữ t.ử, nàng quỳ rạp mặt Vân Tranh, hai tay túm lấy vạt áo Vân Tranh, chỉ thấy đến mức hai mắt sưng húp, giọng run rẩy :
"Thiếu chủ, xin cô hãy nghĩ cách cứu Nhạc Tô một chút, Nhạc Tô ... ... bây giờ tứ chi phế, linh lực cũng đang ngừng tràn ngoài..."
"Thiếu chủ xin cô hãy cứu , nếu ... cả đời cũng khó lòng an nghỉ!"
Đế Ngọc Vân như hoa lê đái vũ, vô cùng thê t.h.ả.m, khiến đứt từng khúc ruột.
Vân Tranh thấy lời , liễu mi lập tức khẽ nhíu.
Nàng cúi một tay đỡ Đế Ngọc Vân dậy, dịu dàng hỏi: "Đừng , xảy chuyện gì ?"
"Chuyện là thế ..." Đế Ngọc Vân nức nở kể bộ nguyên nhân sự việc một .
Vân Tranh , đáy mắt trong chớp mắt một mảnh lạnh lẽo, nàng híp phượng mâu .
Long Thiên Môn? Nhạc T.ử Hoa?
Thật là giỏi lắm!
Hắn loại chuyện bỉ ổi như , thì đừng trách nàng cắt đứt cái rễ của !
Vân Tranh thu liễm cảm xúc, đó rũ mắt Đế Ngọc Vân, ôn tồn an ủi: "Đừng lo lắng, đưa xem Nhạc Tô ."
Dưới sự dẫn đường của bọn họ, Vân Tranh cuối cùng cũng thấy... đang giường trong nhà đá, lúc khí tức yếu ớt, gần như bộ quấn băng vải, bản Đế Nhạc Tô một cỗ khí tức thư sinh, sắc mặt tái nhợt hiện tại của càng tôn lên vẻ giống như một thư sinh ốm yếu đoản mệnh.
"... Thiếu chủ."
Đế Nhạc Tô đưa đôi mắt đen láy sang, nỗ lực nhếch khóe miệng, yếu ớt gọi một tiếng, gọi xong ho ngừng: "Khụ khụ khụ..."
Các t.ử Đế gia thấy thế đều vô cùng lo lắng, trong đầu đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ngay đó ánh mắt cấp thiết rơi Vân Tranh.
Ánh mắt Vân Tranh tối, nàng tới, xuống chiếc ghế bên cạnh giường, đó đưa tay bắt mạch cổ tay .
Vài giây , ánh mắt nàng đột nhiên lạnh lẽo, xẹt qua một tia sát ý.
Gân mạch đều tổn thương!
Xương cốt tứ chi đứt gãy, thương thế nghiêm trọng!
Còn đ.á.n.h một loại kịch độc mãn tính trong lúc , loại kịch độc khiến linh lực trong đan điền của Đế Nhạc Tô từ từ trôi .
Nếu loại kịch độc phát hiện, cuối cùng sẽ còn chút linh lực nào, trở thành một phế nhân!
Đế Nhạc Tô ngước mắt thấy thần sắc của Vân Tranh, trong lòng đại khái hiểu rõ, khóe môi nở một nụ khổ, nhanh che giấu .
Khuôn mặt tái nhợt của khôi phục thần sắc bình tĩnh, tầm mắt dời lên mặt Vân Tranh, ho thoi thóp : "Thiếu chủ, chữa cũng , ... nhận mệnh ."
Người trong phòng , sắc mặt lập tức ảm đạm xuống.
Lúc , Vân Tranh như : "Ngươi nữa xem! Ngươi nhận mệnh?!"
Đế Nhạc Tô sững sờ.
"Đáng tiếc." Vân Tranh khẽ thở dài một tiếng, chợt nhếch môi : "Bản thiếu chủ cho phép ngươi nhận mệnh."
Đế Nam Thư vui mừng hỏi: "Thiếu chủ, cô thể cứu Nhạc Tô?!"
Các t.ử trong phòng đều vui mừng, kết quả giây tiếp theo lời của thiếu chủ nhà khiến nụ của bọn họ cứng đờ.
"Không thể."
Các t.ử Đế gia lập tức còn khó coi hơn : "Thiếu chủ cô..."
Vân Tranh dậy, mỉm : " một bạn của thể chữa khỏi cho ."
Các t.ử Đế gia: "?!"