Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 541: Vì Linh Ngọc

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:35:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh thu hồi tầm mắt, thiếu nữ váy trắng mắt, tố thủ vung lên, trong tay huyễn hóa một thanh Liệt Diễm Trường Thương, nóng rực lửa.

Khóe môi nàng khẽ nhếch: "Tới ."

Tạ Mộc Đình , triệu hoán một thanh trường kiếm màu tuyết, ánh mắt nàng sáng rực chằm chằm Vân Tranh, vẻ thấu tình đạt lý : "Để chứng minh công bằng, liền áp chế tu vi xuống Phá Hồn Cảnh trung kỳ, thế nào?"

Các t.ử Đế gia lời , sắc mặt cổ quái đưa mắt một cái.

Trong bọn họ cũng mang tu vi Phá Hồn Cảnh trung kỳ, kết quả từng một đều vị thiếu chủ bạo lực nhà đ.á.n.h cho 'mỏng manh thể tự lo liệu'.

Vân Tranh ngẩn : "Tùy ngươi."

Một hai cái tiểu cảnh giới, đối với nàng mà chẳng gì khác biệt.

Những khác một hỏi một đáp của hai các nàng, lập tức sinh chút hảo cảm đối với Tạ Mộc Đình, bởi vì cách hành xử của Tạ Mộc Đình khá là phóng khoáng.

Tạ Mộc Đình cảm nhận nhiều ánh mắt đang phóng tới chỗ , khóe môi nàng nhanh ch.óng xẹt qua một độ cong đắc ý, ngay đó lập tức đè xuống.

"Vậy thì mạo phạm ." Tạ Mộc Đình .

Nói xong, nàng cầm trường kiếm trong tay c.h.é.m thẳng về phía mặt Vân Tranh, cùng lúc đó, lưỡi kiếm mang theo sức mạnh thuộc về Phá Hồn Cảnh, mãnh liệt cường thế.

'Keng:'

Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ xách trường thương lên đỡ, nhẹ nhàng đón lấy đạo công kích .

Sắc mặt Tạ Mộc Đình đổi, hình nàng càng thêm linh hoạt xuyên thưa xung quanh Vân Tranh, ý đồ mờ tầm của Vân Tranh, quấy nhiễu phán đoán của nàng.

Thiếu nữ áo đỏ nhúc nhích, giống như đang ngơ ngác.

Tạ Mộc Đình thấy thế, đáy mắt xẹt qua một tia hài lòng cùng quyết tâm bắt lấy cơ hội, nàng siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, trường kiếm hung hăng đ.â.m về phía lưng Vân Tranh.

lúc , thiếu nữ áo đỏ đầy hứng thú c.ắ.n c.ắ.n thịt má trong, cổ tay nàng đột ngột xoay chuyển, trường thương theo đó xoay tròn, nàng trở tay đ.â.m ngược về phía .

Ngọn lửa đỏ rực theo mũi thương bùng .

Tạ Mộc Đình cả kinh, vội vàng né tránh.

Đột nhiên:

Cổ tay cầm trường kiếm của nàng đau xót, một tiếng 'xoảng' vang lên, trường kiếm rơi xuống đất.

Đồng t.ử Tạ Mộc Đình co rụt , còn kịp phản ứng, một bóng màu đỏ nhanh ch.óng áp sát tới, cổ một bàn tay thon dài hung hăng bóp c.h.ặ.t.

"A!"

Một trận gió rít gào kịch liệt thổi qua bên tai, nhanh đến mức gần như khiến ù tai.

Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ một tay bóp c.h.ặ.t cổ Tạ Mộc Đình, mang theo cả nàng đập mạnh về phía .

"Rầm!" Một tiếng vang thật lớn.

Sau lưng Tạ Mộc Đình hung hăng đập một cái cây cổ thụ, đập nứt cả cây, nàng đau đến mức sắc mặt trắng bệch.

Vân Tranh đột nhiên buông tay, thể Tạ Mộc Đình còn điểm tựa, nhanh ch.óng trượt xuống, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó:

Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ nắm năm ngón tay thành quyền, nện một đ.ấ.m bụng Tạ Mộc Đình.

"Bốp!"

Trực tiếp đ.á.n.h bay Tạ Mộc Đình.

Những mặt: "!"

Mà Tạ Mộc Đình khi đ.á.n.h bay, rơi xuống mặt đất lăn vài vòng, bụng truyền đến cơn đau nhức kịch liệt, đau đến mức cả nàng kìm mà cuộn tròn .

Vài giây , ánh mắt Tạ Mộc Đình biến ảo mấy , sắc mặt dữ tợn, nàng cố nhịn đau đớn, đột ngột bật dậy, nâng mắt gắt gao chằm chằm thiếu nữ áo đỏ đang tủm tỉm .

Là nàng khinh địch!

Vân Tranh tuyệt đối đơn giản như vẻ bề ngoài!

Ánh mắt Tạ Mộc Đình sắc bén, trong lòng bàn tay ngưng tụ linh lực hệ Phong.

"Phong Khuynh Nguyên Diệt!"

Trong khoảnh khắc, ba đạo vòi rồng giống như lốc xoáy nhanh ch.óng tấn công về phía Vân Tranh, tích đầy sức mạnh cường hãn của Phá Hồn Cảnh trung kỳ.

Lúc Vân Tranh giơ tay lên, Liệt Diễm Trường Thương rơi trở lòng bàn tay nàng.

"Liệt Diễm Phượng Hoàng Thương!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-541-vi-linh-ngoc.html.]

Ngọn lửa gần như ngút trời cùng ba đạo lốc xoáy ầm ầm va chạm, bộc phát một luồng linh lực chấn động mãnh liệt, khiến những xung quanh đều theo bản năng lùi vài bước.

Những t.ử trẻ tuổi luồng sức mạnh chấn động thu hút tới ngày càng nhiều, trong đó cũng bao gồm một vài tên tiểu lâu la Ma tộc, bọn chúng trốn trong bóng tối lén lút trộm.

'Ầm:'

Hai luồng sức mạnh va chạm, dội ngược trở .

Vân Tranh dùng trường thương chắn phía cản sức mạnh dội ngược, còn Tạ Mộc Đình thì ép lùi mấy bước.

Sắc mặt Tạ Mộc Đình ngày càng ngưng trọng, còn vẻ nhẹ nhàng như lúc mới bắt đầu.

Hai nữa đối đầu, giao thủ mấy hiệp.

Đại Vân Phàm híp mắt: "Sao thấy, vị thiếu chủ Đế gia dường như đang bồi Tạ Mộc Đình... đ.á.n.h ?"

Cừu Thiên Diệp bật : "Nhìn cái ai chiếm thế thượng phong , vị thiếu chủ Đế gia dường như càng thêm thành thạo điêu luyện, nàng mấy thể tung đòn chí mạng cho Tạ Mộc Đình, nhưng cố tình tránh ..."

Tư Đồ Cẩn ở một bên cảnh tượng mắt, trong lòng chút phức tạp, đây là đầu tiên cảm thấy biểu nhà yếu ớt đến thế...

Các t.ử Đế gia lộ vẻ vui mừng.

Bọn họ bày bộ dáng kiêu ngạo, dường như đang 'đây chính là thực lực của thiếu chủ Đế gia chúng '.

Mà trong những t.ử trẻ tuổi của Ngũ Vực sức mạnh chấn động thu hút tới, t.ử tông môn, t.ử gia tộc, cũng t.ử tán tu.

Trong đó, nổi bật nhất chính là một nam t.ử trẻ tuổi mặc bạch bào, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan sâu thẳm, dáng thẳng tắp, chắp tay lưng trận chiến .

Phía nam t.ử bạch bào, cũng bốn t.ử trẻ tuổi mặc bạch bào.

Lúc , một t.ử trẻ tuổi mặc bạch bào trong đó tiến gần nam t.ử, hạ thấp giọng : "Thánh sứ, thiếu nữ áo đỏ chính là thiếu chủ Đế gia Vân Tranh, cũng là mà bề bảo chúng trọng điểm 'quan tâm'."

Đông Phương Trường Dực lời , ánh mắt từng d.a.o động lấy một phân.

Hắn nhạt nhẽo : "Ta ."

Tầm mắt của rơi thiếu nữ áo đỏ vài giây.

"Đi thôi."

Tên t.ử bạch bào lên tiếng ngẩn , đó cùng ba khác đưa mắt , liền cất bước theo sát phía .

Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên:

Nhìn theo âm thanh, chỉ thấy Liệt Diễm Trường Thương của Vân Tranh chĩa thẳng cổ Tạ Mộc Đình, chỉ thiếu nửa tấc nữa là thể cắt đứt yết hầu của nàng .

Mà giờ phút , y phục của Tạ Mộc Đình vài chỗ thiêu rụi đen thui, trâm cài tóc cũng rơi mất mấy cây, sắc mặt nàng trắng bệch, khóe miệng còn rỉ m.á.u.

"Ngươi thua , Tạ cô nương."

Mi tâm Vân Tranh bừa bãi ngông cuồng, nàng chậm rãi một câu.

Tạ Mộc Đình mím môi, rũ mắt che giấu sự nhục nhã .

Khi nàng nâng mắt lên nữa, Vân Tranh, vẫn ôn hòa hữu lễ: "Vân Tranh thiếu chủ lợi hại, nếu dùng bộ thực lực đ.á.n.h một trận với ngươi, liệu khác biệt gì ?"

Hàm ý chính là, Tạ Mộc Đình nàng tính là bại, chỉ là nhường Vân Tranh mà thôi.

Một nam t.ử hảo cảm với Tạ Mộc Đình, lập tức cho rằng Tạ Mộc Đình nương tay nên mới thua.

Một bộ phận thì khá rõ ràng, Tạ Mộc Đình đây là đang cưỡng ép vớt vát thể diện cho , đó bôi đen Vân Tranh thắng quang minh chính đại.

Vân Tranh nhướng mày, giọng điệu kinh ngạc: "Ồ? Vậy ngươi thể nghĩ sai , cho dù ngươi dùng hết lực cũng chắc thắng ."

"Hơn nữa bản thiếu chủ chiêu nào cũng nhường ngươi, ngươi ?"

Tạ Mộc Đình ngờ nàng như , sắc mặt nàng lập tức trở nên khó coi, giống như hung hăng tát một cái.

Nàng nâng mắt gắt gao chằm chằm Vân Tranh, giọng điệu gian nan hỏi: "... Vì ?"

Khóe mắt Vân Tranh cong cong, giọng điệu nhẹ nhàng : "Đương nhiên là vì linh ngọc ngươi tặng cho ."

Tạ Mộc Đình , tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, tâm hỏa uất kết, đột ngột phun một ngụm m.á.u.

"Phụt:"

Mọi : "!"

G.i.ế.c tru tâm a.

 

 

Loading...