Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 529: Bạn Lữ Của Ta
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:35:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đế Uyên lập tức dẫn theo Đế gia hướng về phía lão ẩu tóc trắng, cung kính chắp tay hành lễ.
"Bái kiến Đế Kiềm lão tổ."
Đế Kiềm lão tổ khẽ vuốt cằm, ánh mắt bà chậm rãi lướt qua những xung quanh đài tế tự, đột nhiên ánh mắt bà khựng .
Bà híp mắt, đây là của Vạn Sóc Điện ở Thiên Đô?
Bọn họ tới Đế gia?
Lúc , Đế Uyên dường như nhận sự khó hiểu của lão tổ nhà , liền mở miệng giải thích: "Đế Kiềm lão tổ, Mặc Vũ và Lôi Ngạo hộ pháp là tới tặng lễ kế nhiệm cho Tranh nhi."
"Cho Tranh nhi?" Đế Kiềm lão tổ nhíu mày, đó nghiêng đầu về phía Vân Tranh: "Tranh nhi, cháu quen của Vạn Sóc Điện?"
Mọi , tức thì nín thở, câu trả lời của Vân Tranh.
Vân Tranh ngước mắt nhàn nhạt liếc Mặc Vũ và Lôi Ngạo đang ở vị trí chủ tọa, bật : "Khá chút giao tình."
Lời thốt , cả kinh.
Khá chút giao tình là ý gì?!
Vân Tranh thật sự dính dáng đến quan hệ với Vạn Sóc Điện ?
Đế Du Du tiến lên một bước, vẻ mặt ngây thơ nghi hoặc dò hỏi: "Biểu tỷ, tỷ từ Đông Châu trở về, tỷ giao tình với hộ pháp Vạn Sóc Điện ?"
Đế Kiềm lão tổ , ánh mắt sắc bén chằm chằm Đế Du Du.
Đế Du Du tức thì cảm nhận một trận áp bách ngưng thị đến từ cường giả, thần sắc ả chút hoảng loạn, lùi một bước nhỏ, một màn mấy ai thấy, bởi vì ánh mắt của tất cả đều tập trung Vân Tranh .
Vân Tranh nhướng mày: "Ta với hai bọn họ giao tình gì."
Mặc Vũ vô thanh há miệng: "..."
Những mặt , đều lộ vẻ cổ quái vi diệu, Vân Tranh dĩ nhiên to gan dám ở mặt hai vị hộ pháp, những lời như .
lúc , một bóng màu xanh đột nhiên xuất hiện mặt Lôi Ngạo và Mặc Vũ.
Mọi định thần , khiếp sợ mở to hai mắt.
"Thanh... Thanh..." Có run rẩy môi.
"Thanh Phong hộ pháp!"
Bốn đại hộ pháp của Vạn Sóc Điện, hôm nay dĩ nhiên tới ba vị!
Đế Uyên thấy một màn , lờ mờ suy đoán điều gì, ông ánh mắt phức tạp cháu gái ngoại nhà , những lời nàng với ông đây e là đều... là thật.
Mặc Vũ và Lôi Ngạo dường như cảm ứng điều gì, nhao nhao dậy, đó cùng Thanh Phong xếp thành một hàng, hướng về một phương hướng nào đó quỳ một gối xuống.
"Cung nghênh Đế Tôn!" Ba đồng thanh .
Mọi còn kịp phản ứng, liền thấy hư phía xé rách một khe hở, nam nhân đột nhiên xuất hiện trong hư .
Nam nhân mặc một bộ áo bào màu mực, tôn quý nhã nhặn, dung mạo giống như thiên thần tuyệt mỹ vô song, sự căng ngạo và bá khí bẩm sinh.
Khi ánh mắt nhàn nhạt của quét qua, nháy mắt như rơi hầm băng.
"Đế... Đế Đế..."
Mọi hoảng sợ đến mức nên lời, ít mặt dọa đến mức trực tiếp ngã khỏi ghế, đó lảo đảo quỳ rạp mặt đất.
Ngay cả mấy vị trưởng lão của Đế gia, cũng đều quỳ xuống.
Danh xưng Đế Tôn, chỉ là của Vạn Sóc Điện, mà còn là của Trung Linh Châu!
Đế Tôn Trung Linh Châu, ai mà sợ?
Lúc thành danh, là hơn mười năm .
Sở hữu Hỗn Độn Thần Thể, rước lấy sự thèm khát của các lão tổ cường giả các thế lực, g.i.ế.c , cướp lấy thần thể của .
Nghe , hàng trăm cường giả của Trung Linh Châu vây chặn tại Mãng Hoang Thành, c.h.é.m g.i.ế.c suốt ba ngày ba đêm, biến Mãng Hoang Thành thành Mãng Hoang Huyết Thành.
Đế Tôn mang thương tích thoát , mà hàng trăm cường giả vĩnh viễn ngủ say tại Mãng Hoang Thành.
Cho đến ngày nay, vẫn ai thành công nhặt xác cho bọn họ, bởi vì Mãng Hoang Thành từ đêm đó biến thành sự tồn tại giống như địa ngục, , chỉ một con đường: c.h.ế.t.
Năm đó, Đế Tôn dường như chỉ mới mười mấy tuổi mà thôi.
Mà hàng trăm cường giả , thực lực đều ở Phá Không Cảnh trở lên.
Khủng bố như tư!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-529-ban-lu-cua-ta.html.]
Những mặt gần như đều quỳ .
Ngoại trừ Vân Tranh, Đế Kiềm lão tổ, Đế Uyên, cùng với Đế Du Du đang si mê Đế Tôn.
Đế Kiềm lão tổ theo bản năng đưa tay bảo vệ Vân Tranh ở phía , cảnh giác phòng chằm chằm nam nhân nguy hiểm trong hư .
Vân Tranh thấy hành động của thái tổ mẫu nhà , trong lòng dâng lên một cỗ dòng nước ấm.
"Thái tổ mẫu, tới tìm cháu báo thù , là tới... chúc mừng cháu." Vân Tranh kéo kéo ống tay áo của lão ẩu tóc trắng, vội vàng giải thích.
Đế Kiềm , nhíu mày, trong lòng bà quá tin tưởng lời .
Ai mà , Đế Tôn Dung Thước gần nữ sắc.
Nói từ tận đáy lòng, Đế Tôn Dung Thước đến mức táng tận lương tâm như mà trúng Tiểu Tranh nhi, dẫu Tiểu Tranh nhi vẫn còn là một đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ.
Vân Tranh thấy thái tổ mẫu nhà thần sắc do dự, hiển nhiên là trạng thái bán tín bán nghi.
"Chàng xuống đây ." Thiếu nữ áo đỏ ngẩng đầu, hướng về phía Đế Tôn đại nhân gọi một tiếng.
Mọi : "!!!" Nàng dĩ nhiên dám chuyện với Đế Tôn đại nhân như ? Nàng sống nữa ?
Kết quả một màn khiến bọn họ trợn mắt há hốc mồm xuất hiện, Đế Tôn vốn dĩ đang ở trong hư , ảnh nhoáng lên, đột nhiên xuất hiện mặt đất.
Hơn nữa, còn là đáp xuống mặt hai Đế Kiềm lão tổ và Vân Tranh.
Mọi trong lòng thầm nghĩ, Đế Tôn chắc hẳn là giáo huấn sự xuất ngôn bất tốn của Vân Tranh, là trực tiếp bạo đầu ?
Người của Trì gia và Khâu gia tức thì lộ biểu tình hả hê xem kịch vui.
Mau g.i.ế.c nàng !
Lúc , thiếu nữ mặc váy màu xanh nhạt tiến lên vài bước, mãnh liệt quỳ xuống, ả ngẩng đầu chằm chằm bóng lưng của Đế Tôn, hốc mắt đỏ hoe, kiều kiều nhược nhược :
"Đế Tôn đại nhân, biểu tỷ đối với ngài xuất ngôn bất tốn, là đáng phạt, Du Du cầu xin ngài, tha cho biểu tỷ một mạng, ngài phế nàng là ."
"Ông nội mới tìm biểu tỷ, ngài thể để cho ông nội một kỷ niệm ?"
Để một kỷ niệm?!
Những mặt thấy lời , nhịn khóe miệng giật giật, giữ một phế nhân kỷ niệm?
Sắc mặt Đế Uyên càng lúc càng đen, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi lên, phẫn nộ quát một tiếng:
"Đế Du Du, cút về đây!"
Đế Du Du c.ắ.n răng: "Biểu tỷ tuy ngày thường đối với Du Du nóng lạnh, nhưng tỷ suy cho cùng vẫn là ruột thịt của Du Du, Đế Tôn đại nhân, ngài tha cho tỷ một mạng, phế tỷ là ."
Thanh Phong nhịn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng c.h.ử.i thề một câu, kiếp con thiểu năng từ chui ?
Đột nhiên, một giọng trầm thấp uy nghiêm mãnh liệt vang lên, giống như sự lạnh lẽo thấm đến từ sâu thẳm địa ngục:
"Ngươi tính là thứ gì?"
Ngay khắc tiếp theo, thể Đế Du Du dường như một loại sức mạnh nào đó mãnh liệt đ.á.n.h bay thật mạnh, trực tiếp đập góc xó xỉnh, tiếp xúc trực tiếp với chậu hoa .
Đầu ả cắm trong đất, triệt để ngất lịm .
Mọi cả kinh, rảnh để ý tới Đế Du Du, sự chú ý của bọn họ đều dồn vị Đế Tôn đại nhân .
Đế Tôn đại nhân quả nhiên là gần nữ sắc, ngay cả cũng thèm Đế Du Du một cái, trực tiếp đ.á.n.h bay ả .
Mọi âm thầm nuốt nước bọt, Đế Tôn đại nhân xuất hiện, nhiệt độ xung quanh đều trở nên lạnh lẽo.
Đế Kiềm lão tổ vẫn khá hài lòng với đòn đ.á.n.h của , nhưng ngoài mặt nghiêm túc hỏi: "Đế Tôn tới Đế gia , ý thế nào?"
"... Cầu danh phận." Tầm mắt của Đế Tôn vặn đối diện với Vân Tranh, đáy mắt ngầm mang theo một tia ý .
Đế Kiềm lão tổ nhíu mày, hiểu ý của câu : "Cầu danh phận gì?"
Mọi cũng vẻ mặt ngơ ngác.
Điểm chú ý của bọn họ là, Đế Tôn dĩ nhiên dùng một chữ 'cầu'!
"Khụ khụ..." Vân Tranh mất tự nhiên ho khan một tiếng, đưa tay kéo kéo ống tay áo của lão ẩu tóc trắng, chút ngượng ngùng : "Thái tổ mẫu, Dung Thước thực là bạn lữ của cháu."
Lời thốt , những mặt đều nghi ngờ bản lầm .
Bạn lữ?!
"Vãn bối Dung Thước bái kiến thái tổ mẫu."