Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 522: Trách Nhiệm Trọng Đại
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:35:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạng vạng tối, Đế Du Du về tới Đế gia.
Trước đây Đế Du Du về Đế gia, tịnh thu hút quá nhiều sự chú ý của trong Đế gia, nhưng bây giờ Đế gia thêm một vị thiếu chủ tương lai, chuyện thể giống .
Trong lòng bọn họ tò mò Đế Du Du sẽ phản ứng gì?
Thế nhưng, tịnh tin tức gì truyền .
Nghe Đế Du Du gặp gia chủ một chuyến, đó vì thể khỏe mà sớm trở về các lâu của , tối hôm đó tịnh xảy chuyện gì khác thường.
Ngược Nhị trưởng lão chút rục rịch tìm Đế Du Du, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén .
Đêm nay, tuy bình yên, nhưng sự bình yên ẩn giấu sóng to gió lớn, ép tới mức tâm tư của ít khó mà an .
Vân Tranh là từ miệng Khinh Ninh, biểu Đế Du Du của nàng về Đế gia.
Nàng tin tức , nội tâm gần như chút gợn sóng nào.
Từ sự mong đợi lúc ban đầu, đến sự bình thản như hiện tại, chỉ vỏn vẹn dùng thời gian vài ngày.
Ánh mắt nàng sâu.
Hy vọng sự việc tịnh tồi tệ như nàng nghĩ...
Sáng sớm hôm _
Đế Uyên sáng sớm tới Lam Các, sắc mặt tuy uy nghiêm nhưng ẩn giấu sự quan tâm sâu sắc, ông dặn dặn nàng hảo hảo dưỡng thương.
Vân Tranh khanh khách : "Được , ông nội, cháu cũng trẻ con nữa, những đạo lý cứng nhắc cháu đều hiểu mà."
Đế Uyên nhíu mày: "Cháu nếu như , thì mang theo một thương tích trở về."
Vân Tranh , đáy mắt lưu lộ chút vẻ bất đắc dĩ, nàng buồn nhếch môi, chuyển chủ đề :
"Nghe Du Du biểu về ?"
Đế Uyên , tiên liếc thần tình lúc của nàng, thấy nàng tịnh cảm xúc gì khác thường, liền chậm rãi thu hồi tầm mắt, hỏi ngược : "Nó về , cháu gặp nó ?"
"Tự nhiên là gặp ." Vân Tranh .
"Ông nội an bài giờ Ngọ dùng bữa trong đại sảnh, đến lúc đó cháu liền thể thấy nó ."
Đế Uyên xong, cầm chén lên nhấp một ngụm , ánh mắt nàng hiền từ lộ một tia sủng nịnh.
"Vậy cháu mong đợi." Vân Tranh .
Đế Uyên thấy nàng bộ dạng tươi như hoa , ánh mắt lóe lên, ông nên đem một chuyện cũ năm xưa cho nàng ?
Ông rũ rèm mi xuống, ngón tay cầm chén siết c.h.ặ.t.
Có lẽ, đợi thêm một thời gian nữa .
Ông đột nhiên nhớ tới chính sự: "Đám vây sát cháu hôm qua, phận chút thần bí, bất quá bọn họ tiêu chí đường vân màu đen, hẳn là nhanh sẽ tra là của thế lực nào."
Ngập ngừng một chút, Đế Uyên Vân Tranh, thấm thía : "Thân là thiếu chủ Đế gia trách nhiệm trọng đại, đặc biệt là phận thiếu chủ của Đồng thuật nhất tộc."
"Cháu sợ."
Mắt phượng Vân Tranh trong trẻo kiên định, nàng dùng giọng điệu nhàn nhạt trả lời.
Đế Uyên , hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t chậm rãi giãn , khuôn mặt nghiêm túc cũng nhiều thêm vài phần ý .
Không hổ là cháu gái ngoại của ông!
"Ông nội, thực ..." Vân Tranh thần sắc do dự.
Đế Uyên tiếp lời: "Thực cái gì?"
Vân Tranh ngước mắt : "Hôm qua những thức ăn trong xe ngựa cháu ít nhiều đều nhiễm độc, chuyện cũng phiền ông nội giúp cháu tra một chút."
Lời thốt , sắc mặt Đế Uyên biến đổi.
Ông âm trầm mặt, dường như đang suy nghĩ điều gì, hồi lâu lời nào.
Vân Tranh thấy thế, cũng lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-522-trach-nhiem-trong-dai.html.]
Sở dĩ nàng đem chuyện hạ độc , là bởi vì nàng suy đoán trong Đế gia kẻ mang lòng khó lường, hơn nữa phận của kẻ đó tuyệt đối thấp...
Nếu nàng mạo đem suy đoán của với ông nội, e là ông nội sẽ tin, đổi một cách khác, lẽ ông nội thể tự suy đoán một hai phần.
Nhìn biểu cảm hiện tại của ông nội, Vân Tranh liền càng thêm xác định một chuyện.
Quả nhiên, Đế gia thật sự nội gián.
Lúc , Đế Uyên phản ứng , sốt sắng dò hỏi: "Tranh nhi, thức ăn độc xe ngựa, cháu ăn ?"
"... Ăn ."
"Đưa tay đây, để ông nội xem cho cháu!"
"Mặc dù ăn , nhưng cháu nôn ..." Vân Tranh nhếch khóe môi, nàng đem một chi tiết nhỏ nhặt của sự việc nhất nhất kể cho Đế Uyên.
Đế Uyên bộ quá trình sự việc, trái tim đang treo lơ lửng buông lỏng một chút.
Bất quá, ông vẫn yên tâm : "Cháu vẫn là đưa tay đây, để ông nội cẩn thận kiểm tra một phen, ông nội mới thể an tâm."
Vân Tranh: "..."
Cuối cùng, Vân Tranh vẫn ngoan ngoãn đưa tay .
Hồi lâu, Đế Uyên thu tay về, trái tim đang treo lơ lửng triệt để buông xuống, ánh mắt ông lúc Vân Tranh mang theo một tia áy náy.
"Là ông nội sơ ý, cháu trở về Đế gia mấy ngày, liên tục khiến cháu rơi hiểm cảnh."
Vân Tranh an ủi: "Ông nội, ông cần tự trách, lúc cháu đáp ứng trở thành thiếu chủ Đế gia, cháu thiết tưởng đến cục diện , nguy hiểm thể mài giũa bản ?"
Nàng nhướng mày, lập tức chuyển chủ đề: " , ông nội, hôm qua ông gấp gáp truyền tin cho cháu như , là với cháu chuyện gì ?"
Đế Uyên sửng sốt.
"Hôm qua gấp gáp gọi cháu về, là với cháu chuyện Ngũ Vực Thanh Hồng Tập Kết Lệnh, vốn dĩ Ngũ Vực tập kết 300 năm một , vì nguyên nhân gì, sớm hơn hai năm."
"Nghe đồn là Đế Tôn của Vạn Sóc Điện, triệu tập các cường giả mà thương nghị kết quả..."
Vân Tranh thấy mấy chữ 'Đế Tôn Vạn Sóc Điện', ánh mắt biến hóa vài cái, nàng cân nhắc dò hỏi: "Đế Tôn hiện tại đang ở Vạn Sóc Điện?"
"Chắc là ở đó ." Đế Uyên chắc chắn , ông đột nhiên nhận vấn đề đúng lắm, ông lập tức về phía Vân Tranh: "Cháu từng về Đế Tôn Vạn Sóc Điện?"
"... Vâng." Vân Tranh mất tự nhiên đáp.
Đế Uyên thấy thế, trong lòng thầm kêu .
Cháu gái ngoại nhà ông sẽ giống như những thiên kim thế gia bên ngoài, ngưỡng mộ thích Đế Tôn Dung Thước chứ?!
Ông lập tức thấm thía khuyên nhủ: "Tranh nhi, cháu thích ai cũng đừng thích Đế Tôn Dung Thước, tuy thực lực cường hãn, quyền thế ngập trời, nhưng tính tình lãnh khốc vô tình, là một kẻ trái tim!"
Vân Tranh: "..."
Thanh Phong trong bóng tối: "..." Nếu như Đế Tôn gặp Đế hậu, quả thực phù hợp với miêu tả của Đế Uyên.
Vân Tranh mang tính thăm dò hỏi: "Ông nội, nếu cháu thật sự thích thì ?"
Đế Uyên ngẩn : "..." Vừa vô ích ?
Ông nhíu mày, trầm ngâm chốc lát.
Vân Tranh mỉm dò hỏi: "Ông nội, nếu Dung Thước thật sự trở thành cháu rể ngoại của ông, ông sẽ vui chứ?"
Đế Uyên thấy lời , cảm thấy nàng càng lúc càng thái quá .
Ông lập tức đưa tay gõ mạnh lên trán nàng, mặt mang theo chút bất đắc dĩ cùng sủng nịnh, tức giận : "Cháu tiên nỗ lực tu luyện , đừng suốt ngày mơ giữa ban ngày nữa."
"Sau ở bên ngoài, nhắc tới Đế Tôn của Vạn Sóc Điện, ngàn vạn tên của là Dung Thước, chuyện nếu để của Vạn Sóc Điện thấy, e là sẽ rước lấy rắc rối cho bản , ?"
"Đã rõ." Vân Tranh cố vẻ nghiêm túc gật đầu.
Thanh Phong ở trong tối, biểu cảm cổ quái vi diệu, trong lòng điên cuồng thầm nghĩ, Đế hậu chỉ gọi Đế Tôn Dung Thước, còn gọi là A Thước, Thước ca ca...
Quan trọng là, mỗi Đế Tôn thấy những xưng hô , khóe miệng đều sẽ khẽ nhếch lên.