Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 5: Nuôi Không Nổi A
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:15:10
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám xung quanh nháy mắt đối với Vân Tranh lai lịch rõ kiêng kị sâu sắc, trong ánh mắt lộ sự cảnh giác và dò xét.
Hôm qua lúc Vân Tranh giải trừ phong ấn, liền một đột phá đến Linh giả thất giai.
Bọn họ sở dĩ thể thấu tu vi nàng, là bởi vì Dung Thước đưa cho nàng một chiếc vòng tay, chiếc vòng tay đó thể che giấu tu vi nàng.
Bình thường thấu tu vi của một , hoặc là tu vi, hoặc là ở bọn họ.
Nếu nàng linh lực chấn động, suy đoán thực lực của nàng sâu lường , ít nhất vượt qua bọn họ.
Thứ Vân Tranh chính là hiệu quả như !
Vân Tranh liếc nữ t.ử xinh đang tức giận , "Ngươi tính là thứ gì, cũng xứng mắng bản tọa?"
Nữ t.ử nghẹn lời, ánh mắt về phía nàng tựa như lột da tróc xương.
"Các hạ chớ quá ngông cuồng, cha chính là gia chủ Tô gia một trong tam đại gia tộc của Đại Sở Quốc, mà là đích nữ Tô gia Tô Dung! Ta nếu tính là gì, các hạ tính là thứ gì?"
Vân Tranh : "Thứ đồ chơi gì? Tô gia? Căn bản từng qua."
Vân Tranh xong, giơ tay lên mấy chiếc lá non xanh xếp hàng dựng giữa trung, nàng lơ đãng quanh đám xung quanh : "Bản tọa vân du đến đây, phát hiện dị động Thần thú xuất thế, đặc biệt đến đây tìm hiểu một phen, cố tình buông lời bất kính với bản tọa..."
Đột nhiên, ánh mắt nàng lạnh lẽo, "Còn chọc bản tọa vui, bản tọa ngại diệt cái gì Tô gia của Đại Sở Quốc, diệt một gia tộc đối với bản tọa mà , dễ như trở bàn tay."
Nói xong, Vân Tranh động tay b.úng tay một cái, 'tách' một tiếng.
Trong chớp mắt, mấy chiếc lá non xanh lao về phía hai Tô Tĩnh và Tô Dung, bao vây lấy hai bọn họ...
Tô Tĩnh cả kinh, định kéo Tô Dung lùi , nhưng kịp nữa .
'Ầm ầm ầm'
Tiếng nổ mạnh mẽ, hỏa quang nổ tung!
Làn khói dày đặc tản , hai y bào đen thui rách nát, tóc tai cháy khét cạnh , cánh tay che khuất khuôn mặt.
Tô Tĩnh là tu vi Linh vương bát giai, thương tính là nặng, nhưng Tô Dung chỉ tu vi Linh sư lục giai, thương nặng hơn nhiều.
Vân Tranh thấy một màn , khỏi tiếc nuối, xem linh lực của thế giới thật sự cường đại, tuyệt sát kỹ của nàng mà thể lấy hơn nửa cái mạng của bọn họ!
Niềm tin trở nên mạnh mẽ của nàng ngày càng sâu sắc.
Mà Dung Thước ẩn nấp ở một góc nào đó thấy thế, khỏi nhướng mày, đáy mắt xẹt qua vài phần kinh ngạc, khóe miệng nhếch lên, nhưng giây tiếp theo, lông mày đột nhiên nhíu c.h.ặ.t.
Khóe môi lớp khăn che mặt của Vân Tranh ở phía xa rỉ vết m.á.u.
Bị thương ...
Nghĩ đến việc sử dụng thuật pháp cần một cái giá nhất định, nàng chính là đối xử với bản như !
Không tại , trong lòng chút buồn bực.
Chắc chắn là bởi vì nàng yêu quý thể mà khiến ảnh hưởng, Dung Thước càng nghĩ càng thấy đúng, cuối cùng trầm một khuôn mặt tuấn tú, tỏa khí lạnh.
Mặc Vũ ở phía lặng lẽ xoa xoa tay .
Mà giờ phút Vân Tranh chắp tay lưng thẳng, tư thái kiêu ngạo chằm chằm hai cha con Tô gia chật vật .
"Bản tọa thi triển chút kế mọn liền khiến các ngươi mặt xám mày tro, các ngươi cảm thấy thể lọt mắt bản tọa?"
Ánh mắt âm chí của Tô Tĩnh xẹt qua biến mất, ông cúi đầu, chắp tay hành lễ vãn bối, thái độ cung kính: "Là Tô mỗ tự lượng sức , mong các hạ đại nhân chấp tiểu nhân."
Vân Tranh , lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén quét về phía Tô Dung.
"Ngươi chính là dạy dỗ con gái như ?"
Hàm ý chính là, bảo Tô Dung cũng xin Vân Tranh.
Tô Tĩnh lập tức cho Tô Dung một ánh mắt, Tô Dung c.ắ.n c.ắ.n môi, yếu ớt : "Là tiểu nữ tuổi trẻ trải sự đời, nhiều mạo phạm các hạ, xin các hạ lượng thứ."
"Quỳ xuống."
Giọng thư hùng mạc biện của Vân Tranh vang lên, mang theo ngữ khí thể kháng cự.
Bàn tay giấu ống tay áo của Tô Dung bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t, dùng sức đ.â.m trong huyết nhục, m.á.u tươi lan tràn.
Nếu nàng quỳ mặt bao nhiêu như , truyền ngoài, thể diện của nàng để ở ?!
Ánh mắt Vân Tranh quét về phía Tô Dung, "Quỳ là quỳ?"
Tô Tĩnh phát hiện sát ý trong mắt Vân Tranh, ông nhẫn tâm, đè Tô Dung xuống, 'bịch' một tiếng, Tô Dung quỳ rạp xuống đất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-5-nuoi-khong-noi-a.html.]
"Tiểu nữ tuổi trẻ trải sự đời, nhiều mạo phạm các hạ, xin các hạ lượng thứ." Tô Tĩnh bồi .
Tô Dung vẻ mặt nhục nhã, giận mà dám .
Vân Tranh thấy thần sắc của nàng , oán khí trong cơ thể khỏi tiêu tán một chút.
Vân Tranh rũ mắt, một tia tàn nhẫn xẹt qua, Tô Dung đây chỉ là tiền lãi, tiếp theo ngươi đón nhận cho .
"Ừm."
Vân Tranh để ý 'ừm' một tiếng, đến gốc cây cổ thụ cách đó xa, nàng tựa lưng cây, hai tay ôm n.g.ự.c, chân co lên, lười biếng nhàn nhã.
Lúc , ít đảo mắt, tâm tư khác , mới lấy can đảm tiến lên dò hỏi:
"Nghe ngữ khí của các hạ, là Đại Sở Quốc chúng ."
Vân Tranh nhàn nhạt : "Tự nhiên."
Rất nhiều hỏi một chút thông tin, nhưng đều Vân Tranh bất động thanh sắc vòng vo, còn thuận tiện gõ gõ bọn họ một chút, khiến tâm tư sinh động của bọn họ dập tắt.
Ngày càng nhiều đội ngũ chạy đến.
Vân Tranh híp híp mắt, nửa canh giờ nàng tính toán đến, Thần thú sắp xuất hiện !
Khoảnh khắc nàng thẳng , bầy thú bắt đầu bạo động, ngừng công kích đội ngũ nhân loại.
Trong chớp mắt, binh hoang mã loạn.
Nàng điểm nhẹ mũi chân, nhảy lên cây cổ thụ, nửa xổm chờ đợi tình hình .
'Gào'
'Gào'
"G.i.ế.c a, thú triều xuất, Thần thú hiện!"
Một con Tuyết Lang khổng lồ gầm thét: "Ngô vương há là thứ các ngươi dám thèm !"
Là Thánh thú!
Thánh thú liền thể chuyện.
Không ít cường giả Linh vương, thậm chí cường giả Linh hoàng bắt đầu công kích mấy con Thánh thú .
Đột nhiên, trong hang động bộc phát một luồng ánh sáng trắng ch.ói mắt cường đại, đ.á.n.h bay hoặc thú xung quanh hang động.
Trên bầu trời, mây đen dày đặc, phong vân ám dũng.
Tiếng sấm sét 'lách cách' dường như vang lên bên tai, chấn động tâm hồn .
Thần thú sắp độ lôi kiếp!
Trong khoảnh khắc đó, cây cổ thụ nơi Vân Tranh đang cương phong mãnh liệt quất nứt, cả nàng mất thăng bằng rơi xuống , ngay lúc nàng tiếp đất bằng cách thích hợp nhất, một cánh tay sắt ôm lấy eo nàng, cả nàng rơi một vòng ôm mang khí tức thanh liệt độc đáo.
Vân Tranh ngước mắt , chỉ thấy chiếc cằm đường nét mỹ của .
"Dung Thước..." Sao là , ở đáy vách núi ?
Dung Thước rũ mắt nàng, lên tiếng : "Chút xíu tu vi như cũng dám đến nơi ? Muốn tìm c.h.ế.t ?"
Lúc Vân Tranh định chuyện, Dung Thước liền như ghét bỏ đẩy nàng .
Vân Tranh: "..."
Thấy nàng lời nào, Dung Thước ho nhẹ một tiếng, " mà Thần thú?"
"Ta chỉ là đến xem thử mà thôi." Thuận tiện giáo huấn bạch liên hoa Tô Dung một chút, còn về Thần thú, nàng chỉ là xem thử trông như thế nào mà thôi.
Nghe nuôi Thần thú, cần linh d.ư.ợ.c linh thảo, thần đan diệu d.ư.ợ.c vân vân.
Người khác nuôi nổi, nàng nuôi nổi a!
Đây đều là tiền trắng bóng a!
Dung Thước nhíu nhíu mày, hỏi: "Tại cần?"
Giờ phút Dung Thước thầm nghĩ, nàng lẽ Siêu Thần thú chứ?! Quả thực, Thần thú hình như chút quá cấp thấp , nhưng Siêu Thần thú, với tu vi và tinh thần lực của nàng hẳn là xứng đôi.