Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 47: Con Mồi Của Ta
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:15:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh lời , giống như một ngụm từ chối.
Bởi vì thời gian , nàng nhận thức rõ ràng và sâu sắc kiến thức của quá ít, một loại công pháp chiến kỹ cũng bắt đầu học.
Nếu một cường giả giống như Dung Thước đích đốc thúc chỉ dạy, nàng lẽ thể tiến bộ nhanh hơn!
So với cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ, nàng vẫn là hướng tới cuộc sống mang tính mạo hiểm kích thích hơn.
Tiền đề là, nâng cao thực lực lên!
Mắt mày Vân Tranh cong cong, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tuyệt sắc tràn ngập ý : "Vậy thì phiền Đế Tôn đại nhân đợi , ước chừng mất thời gian nửa tháng, mới thể dời ổ đến nơi rèn luyện thực chiến."
"Ừm."
Dung Thước cao ngạo lạnh lùng đáp một tiếng, liền cất bước về phía khuê phòng của Vân Tranh.
Vân Tranh thấy, trong đôi mắt phượng xẹt qua một tia kinh ngạc, nàng vội vàng tiến lên kéo ống tay áo của : "Đại ca, còn khuê phòng của ?"
"Bản tôn tối nay ngủ ở phòng nàng, nàng tìm chỗ khác !" Dung Thước giơ những ngón tay thon dài rõ khớp xương lên kéo ống tay áo từ trong tay Vân Tranh về, lời lạnh lùng .
Nghe nửa câu đầu, tảng đá lớn trong lòng Vân Tranh rơi xuống, khi đến lúc 'tìm chỗ khác', một ngụm tức giận của nàng liền nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng ngẩng đầu Dung Thước, dùng giọng điệu thương lượng với vẻ mặt đau khổ: "Đại ca, là cân nhắc sương phòng dành cho khách của Vân Phi Các ? Chàng đường hoàng ở trong khuê phòng của như , nếu để gia gia , ông chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ..."
Dung Thước nhàn nhạt : "Bản tôn sẽ để ông sự tồn tại của , nàng cứ yên tâm!"
" mà, mỗi buổi sáng tối, nha của đều sẽ hầu hạ , nếu cô ở trong khuê phòng, mà là ở một sương phòng dành cho khách khác, sẽ sinh lòng nghi ngờ!"
"Quả thực." Dung Thước tán thành gật gật đầu, "Vậy nàng ngủ nhuyễn tháp ?"
Vân Tranh: "..."
Ngay đó, nàng giống như nghiến răng nghiến lợi với : "Được."
Dung Thước, đợi đó cho !
Dung Thước cúi đầu thoáng qua thần sắc của nàng, khóe môi vô tình nhếch lên một độ cong nhỏ, bất quá, nhanh đè xuống.
Hắn thu hồi tầm mắt, ba năm bước liền đến cửa khuê phòng của nàng, giơ tay đẩy cửa lớn , đó .
Vân Tranh vội vàng bám theo, khi khuê phòng liền đóng c.h.ặ.t cửa .
Thanh Phong ở trong bóng tối kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống , Đế Tôn mà để một nữ t.ử ở cùng một phòng với ngài, đây là chuyện kinh thế hãi tục cỡ nào a!
Vốn dĩ cho rằng Đế Tôn là bồi dưỡng Vân Tranh để một trong những vệ của Đế Tôn, nhưng tình huống bây giờ như , cũng thể tin giữa hai bọn họ là trong sạch!
Trong lòng Thanh Phong lúc đang kích động, cùng Mặc Vũ bọn họ thảo luận chuyện !
Chỉ là, Mặc Vũ bọn họ điều về Trung Linh Châu...
Trong phòng.
Chỉ thấy nam t.ử mặc áo bào đen tôn quý nhã nhặn bên cạnh giường, đó vẫy vẫy tay với nàng.
"Qua đây."
Hành động khiến nàng nghĩ đến, gọi thú cưng ch.ó mèo qua đây...
Mặt Vân Tranh đen , nếu thể đ.á.n.h thắng tên Dung Thước , nàng sớm đè xuống đất ma sát !
Nàng đột nhiên tưởng tượng đến khuôn mặt tuấn mỹ đến mức tuyệt thế vô song của nếu như xám xịt bùn đất, hẳn là chật vật.
Bất quá, chật vật thì chật vật, vẫn là mắt.
Ai bảo mọc một dung mạo thần cùng phẫn nộ, xám xịt bùn đất cũng !
Suy nghĩ đến đây, Vân Tranh trở về hiện thực, chỉ thấy Dung Thước lẳng lặng nàng.
Vân Tranh che miệng ho nhẹ vài tiếng, nàng đến mặt Dung Thước, hỏi: "Sao ?"
Dung Thước dùng ánh mắt hiệu bảo nàng lên giường.
Vân Tranh cũng do dự nhiều, liền lên giường, đó ngẩng đầu , ánh mắt tràn đầy sự nghi hoặc khó hiểu.
"Chàng chuyện gì ?"
Dung Thước nhàn nhạt : "Đưa tay ."
Vân Tranh liễu diệp mi khẽ nhíu , vẫn là ngoan ngoãn đưa cả hai tay .
Tay của nàng , trắng trẻo nõn nà, thon thả rõ khớp xương.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Vân Tranh, Dung Thước xổm xuống một nửa, tay trái của nàng bàn tay ấm áp bao bọc, ngay đó một chiếc nhẫn lạnh lẽo nhét ngón giữa của nàng.
Khắc tiếp theo...
Ngón tay nàng đau nhói một cái chớp mắt, nàng thể cảm nhận m.á.u ngón tay hút một chút.
Dung Thước thấy Phượng Tinh Giới nhanh như nhận chủ, trong đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia sáng nhạt.
Phượng Tinh Giới mạc danh kỳ diệu tỏa một luồng ánh sáng, Vân Tranh khó chịu nhắm hai mắt , lúc mở mắt nữa, nàng đến một nơi xa lạ.
Nơi linh khí dồi dào, so với bên ngoài nhiều hơn gấp ba .
Phía chếch sang của nàng một tấm bia đá, đó rồng bay phượng múa Phượng Tinh Không Gian, bên trái là một con sông uốn lượn chảy xuôi, ngay phía là một tòa các lâu, tấm biển của các lâu vài chữ cổ mà nàng quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-47-con-moi-cua-ta.html.]
Đây là chuyện gì xảy ?
Ngay lúc nàng nhấc chân một bước, trong gian đột nhiên bùng nổ một giọng trung khí mười phần uy nghiêm vô cùng: "Cút ngoài!"
Trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh cường hãn hướng về phía nàng công kích tới.
Sắc mặt Vân Tranh biến đổi, triệu hoán phù văn linh khí, chỉ là phù văn linh khí căn bản phản ứng!
'Ầm...'
Vân Tranh đ.á.n.h trúng giữa n.g.ự.c, đ.á.n.h bay xa mười mấy mét.
Mà lúc Dung Thước ở bên ngoài cảm ứng khí tức của Vân Tranh rối loạn vài cái chớp mắt, trong mắt thêm vài phần lo lắng.
Dung Thước mím mím môi mỏng, : "Vân Tranh, nếu nàng thể chống đỡ , Phượng Tinh Giới của mẫu bản tôn liền thuộc về nàng..."
Trong Phượng Tinh Không Gian.
Vân Tranh dậy, đột nhiên một luồng sức mạnh hướng về phía lưng nàng công kích tới, nàng nghiêng uốn cong eo né tránh.
Trong tay nàng bất kỳ v.ũ k.h.í nào, còn đối mặt với sức mạnh công kích mạnh hơn nàng gấp mấy , tình thế nghiêm trọng.
Sau khi hình Vân Tranh cực kỳ nhanh ch.óng né tránh vài đòn tấn công, giọng trung khí mười phần uy nghiêm vô cùng vang lên:
"Cút ngoài!"
Ánh mắt Vân Tranh lạnh lẽo, mặc dù Dung Thước giở trò quỷ gì, nhưng rốt cuộc sẽ hại tính mạng của !
Nàng trong nháy mắt, vì và gian kỳ lạ tính một quẻ.
Kết quả khiến nàng ngờ tới, nếu nàng thắng, sẽ cùng vật kề vai sát cánh trưởng thành, vật thể mang đến cho nàng nhiều sự tiện lợi!
Còn một điểm mấu chốt, mơ mơ hồ hồ khiến nàng thể rõ!
Bình thường loại thông tin mơ mơ hồ hồ rõ , là hoặc vật quan trọng nhất trong sinh mệnh của nàng, hoặc là , là hoặc vật liên quan dứt với khí tức sinh mệnh của nàng!
Những thứ tạm thời đều quan trọng!
Quan trọng nhất là đối mặt với cửa ải khó khăn mắt !
"Cút ngoài!"
Một con rối hình khổng lồ màu trắng xuất hiện ở cách nàng xa, nó nhân tính hóa trừng mắt .
Trong chớp mắt, nó lao về phía , kèm với đó là sự chèn ép của luồng khí trong gian, suýt chút nữa khiến cơ thể nàng nổ tung, may mà nàng ngưng tụ linh lực cản một chút, đó liền nhanh ch.óng né tránh.
Con rối hình khổng lồ màu trắng vẫn luôn đuổi theo nàng tấn công, Vân Tranh né trái tránh , miễn cưỡng qua hơn trăm hiệp tay nó.
Vân Tranh nghiến răng, hai ngón tay khép nhanh ch.óng vuốt qua hai mắt, trong chớp mắt...
Huyết Đồng hiện!
Vân Tranh chính diện con rối hình màu trắng vung quyền nàng, màu đỏ thẫm yêu dị tráng lệ lấp lóe trong mắt nàng, đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ động: "Thiên Mục Khởi, Liệt Chi!"
Vô tia sáng màu đỏ bao phủ lấy con rối màu trắng.
'Xuy xuy xuy...'
Giống như những sợi chỉ mảnh sắc bén cứng rắn cắt đứt con rối hình màu trắng, con rối màu trắng thêm từng đạo vết cắt.
"... Cút... ngoài!"
Mặc dù như , con rối hình màu trắng vẫn dốc hết tâm sức hướng về phía Vân Tranh công kích tới.
'Bốp'
Một cánh tay của con rối hình màu trắng cắt đứt, đập xuống mặt đất, cát bụi bay mù mịt.
Bàn tay còn hướng về phía Vân Tranh công kích tới, Vân Tranh nhanh ch.óng ngưng tụ linh lực trong lòng bàn tay, hung hăng đạp đất tiến lên tấn công bàn tay .
'Ầm...'
'Ầm...'
Hai luồng sức mạnh va chạm , bùng nổ tiếng vang mãnh liệt.
Một vị tanh ngọt từ trong cổ họng trào , khóe môi nàng tràn một vệt m.á.u tươi, đầu óc cũng bắt đầu ong ong vang lên.
Sức mạnh của con rối hình màu trắng ép nàng liên tục lùi mấy chục mét, cương phong mãnh liệt vạch phá khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, để từng đạo vết xước nhỏ màu đỏ.
Quan ngọc buộc tóc cũng trong khoảnh khắc đó vỡ vụn, 'rắc' một tiếng nứt .
Ba ngàn sợi tóc đen bay lượn, ngông cuồng chịu khuất phục, chiến ý vĩnh viễn tồn tại!
Dung Thước ở bên ngoài cảm giác khí tức của Vân Tranh càng ngày càng rối loạn, khi thấy khóe miệng nàng tràn một vệt m.á.u tươi, đồng t.ử Dung Thước khẽ co rút, lóe lên một cái liền tiến trong Phượng Tinh Không Gian.
Nhìn thấy Vân Tranh đầy thương tích, trong mắt Dung Thước xẹt qua vẻ đau lòng, trong lòng hối hận kịp, nên để nàng bây giờ liền tiếp nhận Phượng Tinh Giới, nàng vẫn còn quá yếu!
Ngay lúc Dung Thước chuẩn tay tấn công con rối hình màu trắng ...
"Dung Thước, đây là con mồi của !"
Một giọng thanh lãnh kiên định vô cùng đột ngột vang lên!