Mọi mấy ngọn lửa thiêu đốt, bản cũng theo bản năng ngưng tụ linh tráo bảo vệ , để tránh vạ lây.
Bọn họ bây giờ cũng bất lực.
Bởi vì gian trữ vật của bọn họ mở , khế ước thú cũng liên lạc , chỉ linh lực nguyên tố hệ hỏa .
Mọi thấy t.h.ả.m trạng , trong lòng đành lòng nhíu c.h.ặ.t mày.
Vân Tranh thấy trong những ngọn lửa bao vây, vị đại thúc da ngăm đen , ánh mắt cô trầm xuống.
Bóng dáng cô di chuyển, trong chớp mắt đến mặt mấy lửa .
Mọi kinh hãi, thiếu nữ áo đỏ đột nhiên ở đây?
Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ tay tóm c.h.ặ.t lấy bả vai của hán t.ử ngăm đen bắt ông , tay trái tích tụ chưởng phong vỗ về phía mặt ông .
'Oanh ——'
Một trận cuồng phong mang theo sự ẩm ướt ập ông .
Đại thúc ngăm đen thổi đến mức khuôn mặt vặn vẹo, nước bọt của ông đều trào , nhưng ngọn lửa ông cũng dần dần tan .
Sau khi xong việc, quần áo của đại thúc ngăm đen thiêu đốt rách rưới, cả cảm giác ẩm ướt, mái tóc cháy khét trực tiếp thổi thẳng tắp!
Đại thúc ngăm đen ngơ ngác tại chỗ.
Ba lửa còn , thiếu nữ áo đỏ đưa tay tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay bọn họ, tích tụ chưởng phong cùng oanh về phía bọn họ.
Hồi lâu.
Ba cũng thổi đến mức ngơ ngác.
Trong lúc nhất thời, bốn bọn họ trở thành 'ăn mày' ăn mặc rách rưới, kiểu tóc vô cùng giống .
Khóe mắt Vân Tranh liếc thấy da thịt thiêu đốt của bọn họ, chút giật , nhưng mức độ bỏng của bốn đều khác .
Cô nheo mắt , ngọn lửa còn tùy thuộc từng mà khác .
Mọi thấy cảnh , đều trợn mắt há hốc mồm.
Thiếu nữ áo đỏ linh lực nguyên tố khác!
Hệ phong? Hay là hệ thủy?
Đại thúc ngăm đen khom thở hổn hển từng ngụm lớn, ông vỗ vỗ n.g.ự.c .
Giây tiếp theo, ông phản ứng , đột ngột ngẩng đầu thiếu nữ áo đỏ mắt.
Trong mắt ông ngấn lệ cảm kích, kích động : "Cảm ơn ngài nhé, tiền bối! Hà Mạch nợ ngài một ân tình lớn!"
"Tiện tay mà thôi." Cô khẽ, sở dĩ tay cứu ông , là vì cảm thấy đại thúc tâm thiện.
Ba khác cũng nhao nhao cảm kích lời cảm ơn.
"Cảm ơn cô nhé, cô nương nhỏ!"
Đại thúc ngăm đen Hà Mạch thấy ba chữ 'cô nương nhỏ', lông mày nhíu c.h.ặ.t , đây rõ ràng là một vị lão tiền bối!
Ông đang định lên tiếng giải thích Vân Tranh thì, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo rạng rỡ của cô, lời đến khóe miệng nuốt trở .
Ông âm thầm cảm thán, lão tiền bối thoạt vui vẻ như , chắc hẳn là khá hài lòng với xưng hô 'cô nương nhỏ'.
Một đàn ông trung niên ánh mắt u ám rõ, ông tiến lên một bước, híp mắt hỏi.
"Vị cô nương , cô linh lực nguyên tố khác?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-447-lam-sao-khong-che.html.]
"Biết một chút." Vân Tranh khẽ gật đầu.
Giọng điệu đàn ông trung niên ôn hòa: "Ta là Thành trưởng lão của Thiên Man Tông, cô nương thể cùng chúng liên thủ phá vỡ khốn cảnh ?"
Mọi đồng loạt về phía thiếu nữ áo đỏ.
Đôi mắt đen láy của thiếu nữ lóe sáng, cô khẽ: "Tất nhiên."
Thành trưởng lão hỏi: "Cô nương suy nghĩ gì?"
Ánh mắt Vân Tranh rơi ngọn lửa bức tường, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Muốn phá khốn cảnh , các khống chế ngọn lửa bức tường ."
Lời , khỏi sửng sốt.
Khống chế ngọn lửa bức tường?!
Ôn Hòa Minh bên cạnh Thành trưởng lão nhíu nhíu mày, khó hiểu hỏi:
"Không là nguyên tố hệ hỏa do bản tu luyện, khống chế?"
Có nghi ngờ tiếp lời: " , chuyện dường như căn bản thể ? Cô sẽ là đang bừa lừa gạt chúng chứ?"
"Đừng tưởng linh lực nguyên tố song hệ, thì ở đây giả vờ giả vịt, ngươi là nào? Xưng tên !"
"Thành trưởng lão, ngài cần gì hỏi suy nghĩ của cô ? Cô mặc dù linh lực nguyên tố khác, nhưng với tuổi tác kinh nghiệm của cô , lời căn bản hợp lý!"
"Tiểu nha đầu như , bảo cô lát nữa nên gì thì nấy, cô còn thể phản kháng ?"
" !"
Mọi bàn tán xôn xao.
Ôn Hòa Minh nhíu c.h.ặ.t mày, những lời đối với một cô nương nhỏ mà , cũng quá ch.ói tai .
Cô mới cứu bốn , bây giờ khinh miệt dùng lời lẽ công kích cô ...
Đại thúc ngăm đen Hà Mạch sắc mặt trầm xuống, ông lên tiếng: "Các đừng quá đáng, cô là cô nương nhỏ gì cả, mà là một vị lão tiền bối!"
"Hà Mạch, ông điên , đây rõ ràng là một con ranh con!"
"Hà Mạch, ngờ ông vẫn luôn ngu xuẩn như , lừa còn tự ? Thảo nào ông đem bộ tiền tiết kiệm đều lừa sạch!" Có một tán tu nửa nhạo nửa châm biếm xỉa xói ông .
"Hahaha..."
Hà Mạch , sắc mặt lúc xanh lúc trắng, gân xanh thái dương nổi lên.
Thành trưởng lão vẫn luôn giữ im lặng, chỉ mỉm Vân Tranh.
Vân Tranh khẩy một tiếng, hờ hững : "Các lợi hại như , thì tự phá vỡ khốn cảnh , dù cũng căn bản đến lượt tiểu nha đầu đây tới giúp đỡ."
" ?"
Lời khiến nghẹn họng.
Sắc mặt đen , tiểu nha đầu còn khá mồm mép tép nhảy.
Lúc , Thành trưởng lão trầm giọng : "Chúng bây giờ đều đang ở trong khốn cảnh, mỗi đều nên đoàn kết , chứ là lục đục nội bộ!"
Nói xong, ông dùng ánh mắt sâu thẳm Vân Tranh.
"Cô nương cô đúng ?"
Vân Tranh lạnh: "Sao? Bắt cóc đạo đức ?"