Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 441: Nghĩa Bất Dung Từ

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:31:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh cũng lạm sát kẻ vô tội, nhưng tên ngu ngốc chỉ c.h.ử.i mắng cô mà còn thèm Dung Thước, thậm chí còn dẫn nguy hiểm tới hãm hại cô và Dung Thước.

Không dạy dỗ ả một trận trò, dạy cho ả sự hung hiểm bên ngoài, xứng đáng với hàng loạt hành vi ngu xuẩn c.h.ế.t của ả ?!

Vân Tranh nhếch môi, bỗng nhiên buông lỏng cổ ả .

Hồ Diên Lẫm đỡ lấy cơ thể Hồ Dung Nhi, kết quả một luồng ánh sáng bạc đ.â.m mắt.

Nhìn kỹ , thiếu nữ áo đỏ triệu hồi một thanh kiếm bạc, mũi kiếm chĩa cổ tay Hồ Dung Nhi.

Đồng t.ử Hồ Diên Lẫm co rụt : "Ngươi gì?!"

Vân Tranh liếc , hờ hững : "Phế gân mạch tay của ả , để ả nhớ lâu một chút."

"Khụ khụ... Ca... Ca cứu !" Hồ Dung Nhi gần như thoi thóp, ả vẫn liều mạng lên tiếng bảo cứu ả , ả đứt gân mạch tay , điều tương đương với việc hủy hoại tiền đồ tu luyện của ả !

!

trở thành kẻ tàn phế!

Các t.ử Đan Tông mặt thấy , một ai cầu xin hoặc tay với Vân Tranh, đùa , bọn họ căm ghét Hồ Dung Nhi còn kịp, thể cứu ả ?

Hồ Diên Lẫm hít sâu một : "Ngươi nhất định đối đầu với Đan Tông ?"

"Ta chỉ đối phó với ba các ngươi, lấy việc đối đầu với Đan Tông?" Vân Tranh châm biếm khẽ.

Hồ Diên Lẫm nghẹn họng.

Hắn âm thầm vận chuyển linh lực, đ.á.n.h lén Vân Tranh, thấy cô đường lui, sửng sốt.

"Muốn cứu em gái ngươi cũng thể."

"Điều kiện của ngươi là gì?"

Vân Tranh xong, thanh trường kiếm màu bạc chậm rãi chĩa về phía tay của Hồ Diên Lẫm: "Dùng tay của ngươi đổi lấy tay của em gái ngươi, thế nào?"

Hồ Diên Lẫm thấy lời , khiếp sợ phẫn nộ, điều kiện cần cũng !

Lạc Hiểu lúc nhạo: "Cô nương, bạc tình bạc nghĩa, ích kỷ tư lợi như , cho dù là vì em gái , cũng thể nào hiến dâng tay của ."

Lời , Hồ Diên Lẫm dùng ánh mắt tàn nhẫn trừng mắt Lạc Hiểu.

Lạc Hiểu đối với chuyện cũng cảm xúc d.a.o động gì nữa, nàng thấu , đàn ông căn bản đáng để nàng nhiều việc cho như .

Không chỉ chịu đựng bạo lực lạnh của , còn chịu sự chế nhạo mỉa mai của em gái !

"Cũng đúng." Vân Tranh gật đầu, đó cô khuôn mặt tái nhợt của Hồ Dung Nhi, trêu chọc : "Anh trai ngươi chịu cứu ngươi, đành phế tay của ngươi thôi!"

Hồ Dung Nhi lập tức sợ tới mức tè quần, ả yếu ớt Hồ Diên Lẫm như cầu cứu.

"Ca, thương nhất mà, một kẻ tàn phế!"

"Ca, chịu đựng ?"

Nước mắt ả cứ chảy mãi, lớp trang điểm mặt đều nhòe nhoẹt, trông giống hệt như một con lệ quỷ đáng sợ.

Hồ Diên Lẫm thấy hai chữ 'tàn phế', sắc mặt lúc xanh lúc trắng, là nam nhi, thể một kẻ tàn phế?

Nói thật, cũng chẳng sủng ái Hồ Dung Nhi cho lắm, chẳng qua là vì sự tồn tại của Hồ Dung Nhi thể giúp chọc tức Lạc Hiểu mà thôi.

Vân Tranh sắc mặt đổi liên tục, trong lòng lạnh, quả nhiên là một kẻ ngụy quân t.ử đạo đức giả, căn bản chịu nổi thử thách, bất luận là tình yêu tình .

Loại , ích kỷ tư lợi nhất.

"Suy nghĩ kỹ ?"

Hồ Dung Nhi sốt ruột: "Ca!"

Hồ Diên Lẫm , lạnh lùng : "Dung Nhi, là cứ luôn càn quấy, gây chuyện thị phi, khác dạy dỗ cũng là đáng đời..."

Lời khiến vẻ mặt Hồ Dung Nhi cứng đờ.

thể tin nổi Hồ Diên Lẫm, ruột của ả đang trách móc ả , còn đùn đẩy trách nhiệm lên .

Lạc Hiểu lộ vẻ mặt 'quả nhiên là ', lúc nàng thật sự mù mắt ch.ó .

Vân Tranh bất kỳ sự bất ngờ nào, cô như cũng là để ly gián hai em bọn họ, để hai bọn họ bớt gây họa cho khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-441-nghia-bat-dung-tu.html.]

Cô khẽ nâng kiếm, dứt khoát hất một cái về phía cổ tay Hồ Dung Nhi.

Trong chớp mắt m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, kèm theo đó là tiếng kêu la t.h.ả.m thiết đau đớn của nữ t.ử vang lên: "A a a..."

Hồ Dung Nhi hét một nửa, ngất lịm .

Sắc mặt Hồ Diên Lẫm trầm xuống, ánh mắt nóng rực Vân Tranh.

Vân Tranh thèm để ý, việc cần cần đ.á.n.h xong hết, cô cũng nên rời khỏi nơi .

Cô liếc Lạc Hiểu, mỉm : "Ta đưa cô ."

"Được." Lạc Hiểu từ bỏ thứ ở Đan Tông, nàng cũng dây dưa với của Đan Tông nữa.

Còn của Đan Tông thấy , thôi, thấy Lạc Hiểu quyết tâm , bọn họ âm thầm nuốt những lời khuyên can xuống.

Bọn họ kẻ rời .

Hồ Diên Lẫm uất ức chịu nổi, nhưng căn bản đ.á.n.h thiếu nữ áo đỏ , ngay cả cha bây giờ còn đang chôn vùi trong hố sâu, tiến lên chẳng là tìm đ.á.n.h ?

Hắn cụp mắt Hồ Dung Nhi nhếch nhác t.h.ả.m hại, trong lòng hiểu rõ, với tính khí của ả , chắc chắn sẽ oán trách .

Thậm chí ——

Muốn g.i.ế.c .

Đáy mắt u ám một mảnh, tay bất giác sờ lên cổ ả , kết liễu tính mạng của ả .

, một giọng quen thuộc đ.á.n.h thức .

Hồ Diên Lẫm như điện giật rụt tay , ngẩng đầu sang, chỉ thấy một đàn ông trung niên cả dính đầy bùn đất pha lẫn m.á.u tươi đang khó nhọc bò từ trong hố sâu.

"Diên Lẫm, còn mau giúp !" Hồ Bá Thành sốt ruột tức giận.

Hồ Diên Lẫm lập tức hồn, sâu Hồ Dung Nhi một cái, đó dậy giúp Hồ Bá Thành bò khỏi hố sâu.

...

Bên .

Vân Tranh dẫn Lạc Hiểu một đoạn đường, cho đến khi xung quanh ai mới dừng .

Lạc Hiểu chân thành lời cảm ơn: "Cảm ơn cô nương tay cứu giúp, còn lên tiếng giải vây, Lạc Hiểu đời đời kiếp kiếp quên, nhất định sẽ báo đáp ân tình của cô."

Vân Tranh : "Ta cảm thấy khí chất bướng bỉnh kiên cường thu hút , cho nên mới tay cứu giúp, cô cần để trong lòng, chuyện đối với chỉ là chuyện nhỏ mà thôi."

Lạc Hiểu , trong lòng càng thêm ấm áp.

Nàng lâu lâu thấy khác khen ngợi , kể từ khi chuyện đó xảy , nàng vẫn luôn phỉ nhổ chế nhạo khinh miệt...

"Cảm ơn cô khẳng định ." Đôi mắt Lạc Hiểu chân thành cô.

Vân Tranh thở dài lắc đầu, ôn tồn an ủi: "Quá khứ thành mây khói, bây giờ cô hướng tới tương lai, tự cường ngừng mới là gốc rễ để bản tự tin, cô hề kém cỏi hơn khác."

Lạc Hiểu , ngẩn , hốc mắt đỏ lên gật đầu.

"Tiếp theo cô nơi nào để ?"

"Có, nhà thực ở Thương Châu." Lạc Hiểu tự giễu , "Năm đó tuổi trẻ vì tên cặn bã mà phản bội gia môn, bây giờ nghĩ cũng thật là ngu xuẩn tột cùng."

7 năm , nàng cũng coi như là tiểu thiên tài lừng lẫy ở Thương Châu, rèn luyện đến Nam Dương Không Vực, đó nhất thời che mờ đôi mắt, phản bội gia môn theo tên cặn bã...

Thiên phú của nàng là luyện đan, mà là thuật khống chế con rối, bởi vì là bí pháp gia tộc, nàng đến Nam Dương Không Vực từng sử dụng.

Vân Tranh vốn dĩ tưởng nàng chỗ thì thể giới thiệu nàng đến Ngũ Hành Linh Tông.

Tuy nhiên, nàng chỗ mục tiêu cũng .

Lạc Hiểu đột nhiên hỏi: "Cô nương, cô tên là gì?"

"Ta tên là Vân Tranh."

"Ta tên là Lạc Hiểu, nợ cô một ân tình, nếu duyên gặp , nơi nào cần giúp đỡ, sẽ nghĩa bất dung từ."

Lạc Hiểu nghiêm túc hứa hẹn, nàng thích thiếu nữ mắt , chỉ vì cô cứu , mà còn vì khí chất thiếu niên nhiệt huyết ngông cuồng, tự tin lười biếng cô.

 

 

Loading...