Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 433: Lập Tức Xuất Thành
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:31:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn sóng gió nhỏ nhanh ch.óng lắng xuống.
Không khí trong phòng bao nhất thời trở nên im lặng và ngột ngạt.
Vân Tranh truyền âm dặn dò Đoan Mộc Du vài câu, bảo cô bé đừng cứ mãi nhẫn nhịn như , lúc thích hợp thì nên bảo vệ khỏi bắt nạt.
Đoan Mộc Du ngoan ngoãn đáp .
Lúc _
Món đồ áp ch.ót thứ ba đấu giá.
Món đồ áp ch.ót cuối cùng là một viên Không Gian Thạch, thể dịch chuyển bản đến bất kỳ nơi nào trong Nam Dương Không Vực, tất nhiên, một cấm địa thể dịch chuyển đến.
Không Gian Thạch chính là bùa hộ mệnh để chạy trốn!
Không ít đổ xô tranh giành.
Giá đấu giá ngừng đưa , chỉ là mỗi tăng giá điên cuồng như Dung Thước.
Linh ngọc của ai mà chịu tiêu xài như chứ? Thật là mạng mà!
Vân Tranh hứng thú với Không Gian Thạch, chỉ im lặng quan sát họ đấu giá.
Cuối cùng, viên Không Gian Thạch ở lầu năm mua .
Triệu lão : "Buổi đấu giá tối nay đến đây là kết thúc, cảm ơn sự mặt của chư vị."
Buổi đấu giá , thật sự vui buồn.
Các tu luyện giả ở lầu một tản , về phía cổng lớn.
Vân Tranh và nhóm của ở trong phòng bao, chờ họ mang tinh huyết Thanh Long đến.
Không lâu , cửa phòng bao gõ.
Một giọng già nua thiện vang lên từ ngoài cửa, "Khách quý, lão phu là Triệu lão, chúng đến để giao tinh huyết Thanh Long."
"Vào ."
Cửa phòng mở , hiện mắt là một lão giả, ông hiền từ.
Phía ông là mấy hầu.
Ánh mắt Triệu lão lập tức rơi thiếu nữ áo đỏ, cô đeo mạng che mặt, rõ dung mạo, nhưng đôi mắt tinh xảo, vài phần lười biếng và tùy ý.
Đây chính là tiểu tổ tông đến từ Đông Châu?
Khí chất thua kém một thiên tài của các tông môn, cô còn khí chất của bề .
Triệu lão trong lòng khẽ thở dài, ánh mắt ông như vô tình lướt qua , cuối cùng dừng nam t.ử áo trắng tuấn tú một hai giây.
Người tay, tám chín phần mười chính là !
Triệu lão đến gần, đột nhiên một tiếng "hừm" thu hút.
Nhìn theo tiếng động, chỉ thấy một thiếu niên yêu nghiệt mặc đồ đen bó sát mở mắt, chậm rãi ngáp một cái.
Hắn vẫn còn chút ngái ngủ qua, giọng lười biếng khàn khàn hỏi, "Mấy giờ ? Đấu giá xong ?"
Mọi : "..." Tỉnh dậy đúng lúc thật.
Nụ của Triệu lão một thoáng cứng đờ, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ buổi đấu giá do ông chủ trì nhàm chán đến ?
Đến phòng bao để ngủ, thật là từng thấy.
Lương trưởng lão gần, một câu, "Mạc thúc bá, chúng thể ."
Mắt Mạc Tinh lập tức mở to, cả mệt mỏi dường như quét sạch trong nháy mắt, gần như bật dậy.
"Cuối cùng cũng thể !" Mạc Tinh vẻ mặt thoải mái vui vẻ, thể giữ linh ngọc của !
Nụ của Triệu lão cứng đờ.
Ngay cả mấy hầu của Triệu lão cũng đang cố nhịn .
Lương trưởng lão lén lút kéo tay áo Mạc Tinh, dùng ánh mắt hiệu cho bây giờ đừng nhiều.
"Mắt ngươi co giật ?" Mạc Tinh kinh ngạc .
Sắc mặt Lương trưởng lão đen : "..." Mắt ngươi mới co giật, rõ ràng đang nháy mắt.
Vân Tranh để ý đến tên ngốc , Triệu lão mặt, : "Triệu lão."
Triệu lão định mở miệng chào, nhưng trong đầu suy nghĩ một hồi, cũng nên xưng hô với cô như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-433-lap-tuc-xuat-thanh.html.]
Tiểu tổ tông? Hơi kỳ lạ.
Vân Tranh dường như sự khó xử của Triệu lão, liền giải vây: "Ta họ Vân, thể gọi là Vân cô nương."
"Vân cô nương." Nụ của Triệu lão càng chân thành hơn, ông lấy một bình ngọc từ gian lưu trữ, : "Bên trong là một giọt tinh huyết của Thanh Long."
Lúc , Dung Thước tới, trực tiếp chuyển hai trăm triệu linh ngọc cho Triệu lão.
Triệu lão xem qua loa, lập tức toe toét, đưa bình ngọc cho Vân Tranh, ông cẩn thận dặn dò: "Tinh huyết Thanh Long khá cuồng bạo, Vân cô nương nếu sử dụng, nhớ cẩn thận hơn."
Vân Tranh cúi đầu bình ngọc, thu nó Phượng Tinh Không Gian.
"Được." Cô khẽ gật đầu.
Bỗng nhiên, mắt cô khẽ động, ngẩng đầu Triệu lão, tò mò hỏi: "Triệu lão, lai lịch của giọt tinh huyết Thanh Long ?"
Triệu lão , đối diện với đôi mắt của Vân Tranh, ông suy tư im lặng vài giây, thở dài lắc đầu, "Chủ nhân của vật bí ẩn, cũng ."
Vân Tranh xong, cũng hỏi thêm.
"Cảm ơn Triệu lão chạy một chuyến."
Triệu lão vuốt râu, ha hả : "Đây là việc trong phận sự, hy vọng thể gặp Vân cô nương."
"Nhất định."
Hai .
Cuối cùng, Vân Tranh và nhóm của rời khỏi Tam Thanh Đấu Giá Hội.
Mà lúc , phó hội trưởng của Tam Thanh Đấu Giá Hội, Âu Dương Phục và những khác, vẫn đang điều tra bí ẩn sửa chữa tụ linh trận pháp của họ.
Từ khi Dung Thước tay, Âu Dương Phục nghiêm trọng nghi ngờ là Dung Thước!
Thế nhưng, bằng chứng.
Âu Dương Phục xoa xoa thái dương, mắt thâm trầm hỏi: "Thiếu chủ đến ?"
Cừu Dương : "Thiếu chủ hai ngày nữa sẽ đến, tiếc là tìm trận pháp sư cho thiếu chủ, e là ..."
Âu Dương Phục cúi đầu, nhóm của Ngũ Hành Linh Tông bất thường, ông nên nhắc nhở thiếu chủ nên gần họ, là nhắc nhở thiếu chủ gia nhập nhóm đó?
...
Sáng sớm hôm .
Ngoài phòng của Vân Tranh vang lên tiếng gào của Lương trưởng lão.
"Tiểu tổ tông, nỡ xa , gặp một chút !"
"Tiểu tổ tông, , sẽ khó ngủ, chỉ mong đôi giày của , cùng khắp thiên hạ!"
"Người gặp mà, quên Lương Quan Nhân cùng trải qua bao nhiêu mưa gió ?"
"Hu hu hu, khổ quá, thể lúc nào cũng ở bên cạnh tiểu tổ tông!"
"..."
Vân Tranh mà thái dương giật thon thót.
Cô bên nghiến răng nghiến lợi, còn Đế Tôn đại nhân thì xếp bằng tĩnh tọa hề lay động.
Vân Tranh hít một thật sâu, cô dậy, đang chuẩn mở cửa, lúc thêm tiếng lóc của Bách Lý Vũ Trần.
"Tiểu tổ tông, sẽ nhớ , mãi mãi là cháu trai của , nhất định che chở cho !"
Lương trưởng lão kiêu ngạo hừ lạnh, "Phì, t.ử Ngũ Hành Linh Tông ba ngàn , tiểu tổ tông chỉ yêu một Lương Quan Nhân !"
Bách Lý Vũ Trần phản bác, "Lương trưởng lão, già nua, còn mặt mũi tranh sủng ? Không giống , da mịn thịt mềm, non đến mức bấm nước!"
"Tên nhóc thật là, sức bền của còn lâu hơn ngươi! Chưa câu gừng càng già càng cay ?"
Khóe miệng Vân Tranh co giật: "..." Đây là lời lẽ gì thế ?
Vân Tranh thật sự thể chịu đựng hai diễn viên kịch nữa, cô trực tiếp mở cửa, chỉ Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần, mà còn Tạ Minh Thần và mấy khác đang chờ.
"Ta tiễn các ngươi khỏi thành ngay lập tức."
"Nhanh ?" Tạ Minh Thần kinh ngạc.
Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần còn nhảm, Vân Tranh trực tiếp lấy hai quả linh quả, mỗi bên nhét một miệng.
"Ưm... ưm ưm..."