Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 432: Quá Thất Vọng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:31:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần An Nhan che mặt đ.á.n.h, ngẩng đầu chằm chằm Vân Tranh, ánh mắt đầy hận ý, một lúc , cô lộ vẻ đáng thương, oan ức : "Tiểu tổ tông, chỉ là cẩn thận giẫm chân Tiểu Du, thế cũng tính là bắt nạt ?"

"Nếu điều thật sự tính là bắt nạt, t.ử còn gì để ."

"Dù , cũng là trưởng bối..."

Tần An Nhan giả vờ kiên cường , nước mắt nhanh ch.óng rơi xuống từ khóe mắt, một dáng vẻ như hoa lê đẫm mưa.

Mà Yến Trầm thấy cảnh , nheo mắt , về phía , bên cạnh Vân Tranh, âm thầm ủng hộ cô.

Lương trưởng lão và Tạ Minh Thần mấy ngây .

Rốt cuộc là chuyện gì thế ?! Sao tiểu tổ tông đột nhiên tay với Tần An Nhan?

Vân Tranh , nhẹ, đôi mắt đen đầy vẻ lạnh lẽo và hung ác, thờ ơ lên tiếng.

"Tiểu Du Du, đây."

Đoan Mộc Du đang trong trạng thái ngơ ngác thấy lời , bất giác đến bên cạnh Vân Tranh, cô dường như phản ứng , ngẩng đầu mắt đỏ hoe Vân Tranh, "Tiểu tổ tông..."

Vân Tranh cúi đầu cô, ánh mắt dịu nhiều, cô giơ tay nâng tay Đoan Mộc Du lên.

Tần An Nhan thấy , đồng t.ử co , tim một khoảnh khắc ngừng đập.

phát hiện ?!

Không , cô tay !

Thế nhưng, đợi cô , giọng lạnh lùng của Vân Tranh đột ngột vang lên.

"Ngươi nghĩ bản tổ tông ? Tần, An, Nhan!"

Chỉ thấy Vân Tranh kéo tay áo của Đoan Mộc Du lên đến khớp tay, cổ tay thon dài trắng nõn một vết bầm tím đen, vô cùng bắt mắt và kinh hoàng.

Bách Lý Vũ Trần kinh ngạc lên tiếng, "Tiểu Du, tay ?"

Lúc , Đoan Mộc Du c.ắ.n môi, nỗi oan ức thể kìm nén nữa, nước mắt lã chã rơi xuống, cô nức nở.

"Ta... chân... chân giẫm, chỉ đau tay thôi hu hu hu..."

Vân Tranh lộ vẻ đau lòng, ôm cô bé lòng, vỗ nhẹ lưng cô.

Cô bé vùi đầu lòng cô, hai tay khẽ nắm lấy quần áo cô, oan ức nức nở.

Trong phút chốc, mấy trong phòng bao gần như hiểu chuyện gì.

Họ Đoan Mộc Du với một chút áy náy, họ hề quan tâm đến chuyện gì xảy với Đoan Mộc Du, phân biệt đúng sai tin lời một phía của khác.

Họ cũng thực sự ngờ rằng, Tần An Nhan thể lén lút bắt nạt một Đoan Mộc Du đơn thuần ngây thơ như !

Đặc biệt là Đỗ Phủ Tùng, tin tưởng Tần An Nhan, cũng đầy vẻ thể tin nổi.

Vân Tranh lạnh lùng liếc , "Tần An Nhan, ngươi sai ?"

Sắc mặt Tần An Nhan lúc xanh lúc trắng, cô nhận ánh mắt vui và kinh ngạc từ Lương trưởng lão và những khác, lòng cô nhất thời hoảng loạn.

"Tiểu tổ tông đang hỏi ngươi đấy!" Lương trưởng lão trầm giọng, vẻ mặt hận sắt thành thép : "Ta thật ngờ ngươi lén lút bắt nạt sư , còn công khai dối, ngươi xem những lời ngươi ! Đó là lời ?"

Lương trưởng lão bực bội tự hỏi tự trả lời, "Không , đó là lời dối mà chỉ quỷ mới !"

"Nếu để sư phụ ngươi , ngươi lén lút bắt nạt bảo bối của ông như , còn công khai mỉa mai tiểu tổ tông, Tần An Nhan, ngươi sẽ chịu đựng cơn giận của sư phụ ngươi như thế nào?"

Lúc , Tạ Minh Thần lộ vẻ thất vọng, sắc mặt : "An Nhan, mạng của là do sư phụ cứu về, đối xử với Tiểu Du như ? Theo như lời dối thành thạo của , thể thấy, quen bắt nạt Tiểu Du !"

"Đại sư quá thất vọng về !"

Câu cuối cùng của Tạ Minh Thần, dõng dạc nhưng chứa đầy sự bất lực và thất vọng.

Tần An Nhan sợ đến mức run rẩy, cô mềm nhũn, quỳ xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-432-qua-that-vong-roi.html.]

từng nghĩ rằng sẽ ngày vạch trần...

Tuyệt đối thể để sư phụ ! Cũng thể để trong tông môn , vì điều sẽ hủy hoại danh tiếng của cô !

Tần An Nhan quỳ đất, nước mắt lưng tròng nhận cầu xin:

"Ta sai , thật sự sai , suy nghĩ quá nhập tâm, cẩn thận siết c.h.ặ.t cổ tay tiểu sư , khiến đau..."

"Tiểu Du, để véo , đừng giận ."

Nói , cô quỳ bò đến mặt Đoan Mộc Du, đưa hai tay , để Đoan Mộc Du véo .

Đỗ Phủ Tùng thấy , chút nỡ, lên tiếng khuyên: "An Nhan sai , để cô xin Tiểu Du là ..."

Tần An Nhan lóc, thấy lời , lập tức vội vàng xin Đoan Mộc Du, "Sư tỷ xin , sư tỷ sẽ bao giờ cẩn thận thương nữa, Tiểu Du, thể tha thứ cho sư tỷ ?"

Đoan Mộc Du thấy bộ dạng của cô , chút nỡ, cô bé ngước mắt Vân Tranh, dường như đang hỏi ý kiến của cô.

Vân Tranh thở dài, "Muội tha thứ cho cô ?"

Đoan Mộc Du do dự một lúc, nhỏ giọng : "Cô... cô nhận ."

Vân Tranh cũng ngạc nhiên, vì cô tính cách của Đoan Mộc Du, đơn thuần lương thiện luôn nghĩ cho khác, chịu oan ức cũng tự âm thầm chịu đựng.

Họ là sư , hơn nữa Tần An Nhan cũng gây lầm gì lớn.

Cô tuy danh nghĩa là tiểu tổ tông của Ngũ Hành Linh Tông, nhưng chuyện giữa các sư của họ, nên can thiệp quá nhiều.

Tuy nhiên, nếu Tần An Nhan dám đối phó với cô, cô đảm bảo sẽ khiến cô sống bằng c.h.ế.t.

Ánh mắt Vân Tranh rơi .

Tần An Nhan thấy , trong lòng uất ức và căm hận, nhưng bây giờ thể cúi đầu, nhất định sẽ tha cho con tiện nhân !

thu liễm cảm xúc, sụt sịt mũi, đến sưng cả mắt, "Ta sai , tha thứ cho !"

Tạ Minh Thần và mấy khác cũng Vân Tranh, trong lòng vẫn chút thiên vị Tần An Nhan, ai mà ? Biết sai là .

họ cũng lớn lên cùng từ nhỏ, tình cảm sâu đậm vẫn còn đó.

Vân Tranh thấy vẻ mặt họ căng thẳng, cũng cầu xin, chắc là đang khó xử.

Cô nhướng mày, "Nếu Tiểu Du tha thứ cho ngươi , chuyện tạm thời bỏ qua, nhưng..."

"Sau bản tổ tông gặp ngươi lắm, nên phiền ngươi ở những nơi cần thiết, đừng lượn lờ mặt ."

Vẻ mặt Tần An Nhan cứng đờ.

Dừng một chút, cô cong môi duyên, "Còn nữa, cho các ngươi một chuyện, các ngươi Thập Nhất nào cả, Mộ Vân Sóc là của , các ngươi việc gì thì đừng tìm , việc càng tìm !"

Sắc mặt Tạ Minh Thần và mấy khác đổi.

Chẳng trách Mộ Vân Sóc thực lực phi thường và tài lực kinh , đây căn bản là thứ mà một t.ử tinh của tông môn hạng mười tám thể sở hữu!

Tần An Nhan cả chấn động, đột ngột ngẩng đầu, cô lộ vẻ thể tin nổi, thể?!

Mộ Vân Sóc là của Vân Tranh, chứ của cô!

Không thể nào!

Nếu , cô còn tiếp cận Mộ Vân Sóc?

Trong phút chốc, Tần An Nhan vô cùng oán hận Vân Tranh, dựa mà cô cướp Mộ Vân Sóc!

Vân Tranh liếc họ một cái, "Sau khi buổi đấu giá kết thúc, ngày mai các ngươi về tông môn ."

"Được." Lương trưởng lão , sắc mặt nghiêm túc gật đầu.

 

 

Loading...