Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 422: Chuông không kêu

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:30:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay lớn của dùng sức giữ c.h.ặ.t vòng eo thon thả của nàng, khiến nàng xích gần hướng của .

"Ưm..."

Hai má thiếu nữ ửng hồng, đôi mắt nửa khép nửa mở, chút chìm đắm và mê ly, dần dần nàng nhắm mắt , để mặc nam nhân dẫn dắt nàng.

Hơi thở mang theo mùi băng tuyết ngừng tràn ch.óp mũi nàng, khiến cơ thể nàng mềm nhũn.

Hắn nhẹ nhàng c.ắ.n mút đôi môi đỏ mọng của nàng, ấm áp mềm mại, mang theo sự dịu dàng và thành kính tột cùng.

Vân Tranh thấy bên ngoài âm thanh nào vang lên .

Nàng đưa tay, bất tri bất giác ôm lưng nam nhân, đầu ngón tay cách lớp áo lướt qua lưng .

...

Một nụ hôn kết thúc, thiếu nữ giống như uống say rượu, say khướt rúc trong lòng , ánh mắt chút mê ly câu nhân.

Nam nhân rũ mắt cưng chiều nàng, đôi môi mỏng ửng hồng một cách bất thường, khóe môi khẽ nhếch lên.

Và lúc , bên ngoài còn ai nữa.

Bởi vì Tiêu Nhất Lang khi xong những lời đó, đợi mười mấy giây, liền chút thất vọng rời .

Thời gian trôi qua nhanh.

Chớp mắt, đến thời gian bắt đầu buổi đấu giá của Tam Thanh Phách Mại Hội ở Huyễn Tang Thành.

Bên ngoài cửa hội đấu giá qua tấp nập.

Tối nay trong hội đấu giá, chỉ thể nhận thiệp mời.

Và thiệp mời , bán trong mấy ngày qua.

Mỗi một tấm thiệp mời, đều trả mười vạn linh ngọc, tu luyện giả bình thường căn bản thể chịu nổi.

Hơn nữa, mặc dù mỗi tấm thiệp mời đều cùng một mức giá, nhưng phận của đến càng cao, thì chỗ sẽ càng .

Ví dụ, tán tu bình thường nhận thiệp mời, chỉ thể ở đại sảnh tầng một để tiến hành đấu giá, còn như của tông môn tuyến mười, thì thể trong sương phòng ở tầng hai, ba, bốn, năm.

Mặc dù công bằng, nhưng cũng tuân theo quy tắc cường giả vi tôn .

Vân Tranh bảo Lương trưởng lão dùng lệnh bài khách khanh trưởng lão của Thiên Hoàng đấu thú trường của nàng, mua thiệp mời.

Với phận khách khanh trưởng lão của nàng, chỉ thể đến sương phòng tầng ba.

Vân Tranh mãn nguyện .

Đám Tạ Minh Thần càng mừng rỡ ngoài ý , ngờ một ngày bọn họ cũng thể sương phòng của Tam Thanh Phách Mại Hội.

"Tiểu tổ tông, chúng đến ."

Thiếu nữ áo đỏ , ngẩng đầu lên, chỉ thấy một tòa kiến trúc nguy nga tráng lệ tỏa sự hào nhoáng ở phía .

Từng đội từng đội t.ử tông môn .

Thiếu niên tuấn mỹ mặc một bộ đồ đen bó sát tiến gần Vân Tranh, hạ thấp giọng mang theo tiếng thở dài : "A Vân, tớ cảm giác tiếp theo kho bạc nhỏ của tớ sẽ giữ nữa!"

Vân Tranh nhướng mày : "Tớ một cách giữ kho bạc nhỏ cho ."

Mạc Tinh thấy lời , sắc mặt vui mừng, tưởng rằng nàng sẽ hào phóng tiêu linh ngọc cho , kết quả ngay khoảnh khắc tiếp theo sắc mặt cứng đờ.

Chỉ Vân Tranh mang theo ý trong giọng điệu, trêu chọc : "Cậu cho tớ mượn linh ngọc , kết thúc xong tớ sẽ trả cho ."

Mạc Tinh tức giận trừng mắt nàng một cái.

Bắt trong chỉ để khan ?!

Không thể nào.

Đôi môi đỏ mọng lớp khăn che mặt của thiếu nữ áo đỏ khẽ nhếch lên: "Chúng thôi."

"Vâng, tiểu tổ tông." Đám Lương trưởng lão vui vẻ đáp .

Lúc , Mộ Vân Sóc theo sát bên Vân Tranh, còn bên cạnh chính là Yến Trầm mặc một bộ y bào màu tím nhạt.

Yến Trầm nghiêng đầu liếc một cái, đáy mắt tối tăm khó hiểu, cảm thấy chút giống vị ...

Nhóm Vân Tranh tiến về phía hội đấu giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-422-chuong-khong-keu.html.]

lúc , phía chéo bên trái tình cờ một đội t.ử tông môn tới, đặc điểm của bọn họ là mười ngón tay đều đeo đầy nhẫn trữ vật đủ màu sắc, đầu béo phệ như một quả bóng tròn, tai còn đeo một chiếc khuyên tai to đùng vàng ch.óe.

Hai đội nhân mã tình cờ chạm trán.

Ánh mắt giao , trong nháy mắt tia lửa b.ắ.n tung tóe.

"Ây dô, Ngũ Hành Linh Tông các ngươi nghèo như , mà cũng mua nổi thiệp mời hội đấu giá ? Đây bộ gia tài của Ngũ Hành Linh Tông các ngươi đấy chứ?!" Một giọng âm dương quái khí truyền đến.

Nhóm Vân Tranh theo hướng phát tiếng , chỉ thấy đàn ông trung niên béo như quả bóng đầu đang lạnh lùng chằm chằm bọn họ, là ai...

Vương trưởng lão của Vô Khuyết Tông.

Còn nữ t.ử Quý Yên từng tiểu tổ tông đ.á.n.h, đang gắt gao mang theo sự oán độc chằm chằm Vân Tranh.

Lương trưởng lão cũng âm dương quái khí đáp trả: "Hừ, chúng thế nào thì liên quan gì đến Vô Khuyết Tông các ngươi?"

Vương trưởng lão nghẹn họng.

Ngay đó, Vương trưởng lão liền đổi một biểu cảm kiêu ngạo, từ cao xuống : "Chúng chính là dựa nội tình dày dặn của mà thành công lấy vị trí sương phòng tầng hai, đám quỷ nghèo kiết xác các ngươi thì chỉ thể ở tầng một thôi!"

Vừa dứt lời, Vân Tranh liền mặt cảm xúc lấy thiệp mời đưa cho phục vụ ngoài cửa, phục vụ cúi đầu một cái, biểu cảm chút kỳ quái thiếu nữ áo đỏ đeo khăn che mặt mắt.

Quý Yên thấy , tưởng rằng biểu cảm mà phục vụ lộ là sự khinh miệt, nàng liền lạnh một tiếng, lập tức lên tiếng trào phúng: "Đám quỷ nghèo kiết xác của Ngũ Hành Linh Tông các ngươi thì chỉ thể ở vị trí mà các ngươi nên ở thôi!"

"Yên Yên đúng." Vương trưởng lão híp mắt hùa theo.

Vô Khuyết Tông bọn họ chính là tông môn tuyến mười tám duy nhất thể sương phòng tầng hai, dù ... bọn họ nhiều tài vật!

Dùng linh ngọc, đổi lấy sương phòng tầng hai với phận cao hơn, đáng giá!

Lúc , phục vụ kỳ quái đám Quý Yên và Vương trưởng lão một cái, đó dời tầm mắt về Vân Tranh, lập tức đổi sang một biểu cảm cung kính: "Vân trưởng lão, nô tỳ bảo một phục vụ khác dẫn ngài lên sương phòng tầng ba."

Lời thốt , đám Vương trưởng lão và Quý Yên đều kinh ngạc.

Vân trưởng lão gì chứ?

Sương phòng tầng ba ý gì?

Vân Tranh khẽ gật đầu: "Được."

Lương trưởng lão lập tức nháy mắt hiệu về phía Vương trưởng lão, mặt tràn đầy ý khiêu khích.

Vương trưởng lão uất ức nhẫn nhịn, ông phục vụ tiếp đón , chậm rãi hỏi: "Các ngươi nhầm lẫn gì ? Người của Ngũ Hành Linh Tông bọn họ thể sương phòng tầng ba ?!"

" , bọn họ chắc chắn là giở trò lừa bịp." Quý Yên nhíu mày.

Vân Tranh hứng thú dây dưa với bọn họ quá lâu, nàng trực tiếp một tiếng: "Đi."

"Được thôi." Lương trưởng lão vui vẻ đáp.

Quý Yên thấy , tức giận đến mức giậm chân, chằm chằm bóng lưng thiếu nữ áo đỏ giận dữ hét lên: "Đứng !"

Đáng tiếc, ai để ý đến nàng .

Lúc , một đội ngũ tông môn khác cũng tới, khí tức tỏa từ bộ đội ngũ khiến thể coi thường.

Bởi vì, mạnh.

Chói mắt nhất chính là nữ t.ử mặc váy đen ở hàng đầu, ngũ quan nàng phóng khoáng, mặc dù là tư sắc tuyệt mỹ, nhưng thuộc kiểu càng càng .

Dái tai trái của nàng treo một chiếc chuông tua rua, kỳ lạ là, khi nàng bước căn bản phát bất kỳ âm thanh nào.

kinh hô một tiếng: "Tai đeo chuông, chuông kêu, đây là Nạp Lan Bội Nhiên của Cừu Dương Tông!"

Người phục vụ tiếp đón giật , lập tức tiến lên đón, bỏ đám Vương trưởng lão và Quý Yên lúng túng tại chỗ.

Quý Yên chằm chằm Nạp Lan Bội Nhiên, khi thấy những xung quanh lộ biểu cảm kinh diễm ngưỡng mộ đối với Nạp Lan Bội Nhiên, trong lòng nàng nhất thời ghen tị thôi.

Đột nhiên, kinh hô: "Hứa T.ử Huy cũng đến !"

"Không, còn tên điên Tiêu Nhất Lang nữa!"

Nghe thấy ba chữ 'Tiêu Nhất Lang', Nạp Lan Bội Nhiên liếc mắt sang mỹ nam đầu trọc mặc áo tím sẫm .

Nạp Lan Bội Nhiên khẽ híp mắt.

Hắn, quả nhiên cũng đến , chắc hẳn cũng là vì bí bảo sắp xuất thế ở Như Diễm Chi Sâm.

 

 

Loading...