Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 420: Ám vệ thiếp thân
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:30:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dung Thước chậm rãi dời tầm mắt lên Vân Tranh, lộ vài phần cảm xúc tò mò rõ ràng.
Vân Tranh bất đắc dĩ thở dài một tiếng thật sâu.
Đột nhiên, nàng dậy, Dung Thước đặc biệt ngọt ngào : "Em xử lý đám diễn viên hài ."
Nói xong, nàng về phía cửa phòng.
lúc Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần hai đang giằng co bám lấy cửa phòng, Vân Tranh mở cửa, hai bọn họ liền ngã lăn xuống chân Vân Tranh.
"Ái chà..." Lương trưởng lão kinh hãi kêu lên một tiếng.
"Các ngươi diễn một vở kịch lớn gì cho bản tổ tông xem đây?"
Giọng thanh lãnh mang theo chút ý vang lên từ đỉnh đầu hai bọn họ.
Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần , đó men theo đôi giày của nàng từ từ lên , chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ cúi xuống, nụ đặc biệt ngọt ngào bọn họ.
Bọn họ sợ hãi ngã ngửa .
Lương trưởng lão nhanh phản ứng , vội vàng bò tới, quỳ gối mặt Vân Tranh, gân cổ lên tủi : "Tiểu tổ tông, chúng diễn kịch, thật sự dẫn bọn họ báo thù rửa hận cho !"
"Tiểu tổ tông, cũng diễn kịch, Lương trưởng lão thật sự năm chúng nạp mạng a..." Bách Lý Vũ Trần cũng khá tủi quỳ mặt nàng.
Nàng bật , đó khó hiểu hỏi: "Đang yên đang lành báo thù gì cho ?"
"Tên... tên Tiêu Nhất Lang gì ..." Mắt Lương trưởng lão đảo quanh, cố ý thần thần bí bí hạ thấp giọng.
Chỉ là, ông còn xong, Vân Tranh lạnh lùng ngắt lời.
"Làm cái đầu ông ."
Lương trưởng lão mắng đến ngẩn .
Ánh mắt Vân Tranh lướt qua hai đang gây sự, cùng với bốn Tạ Minh Thần đang xem bên cạnh, như uy h.i.ế.p : "Các ngươi đều cút về , việc gì đừng phiền bản tổ tông!"
"Tuân mệnh tiểu tổ tông." Lương trưởng lão và Bách Lý Vũ Trần vội vàng đáp lời.
"Rõ!" Tạ Minh Thần chắp tay hành lễ.
Sau đó Đoan Mộc Du hổ đỏ mặt cũng nhỏ giọng đáp một câu: "Vâng, tiểu tổ tông."
Đỗ Phủ Tùng cũng cung kính đáp một tiếng.
Chỉ Tần An Nhan chằm chằm cảnh tượng trong phòng ngẩn ngơ hồi lâu.
Đỗ Phủ Tùng thấy , bất động thanh sắc dùng khuỷu tay huých huých vai nàng , hạ thấp giọng : "Sư , đừng ngẩn đó."
Tần An Nhan lập tức hồn, nàng thiếu nữ áo đỏ đang tươi như hoa , do dự : "Ta... thấy Mộ sư ở trong phòng tiểu tổ tông."
Mộ sư ? Mộ Vân Sóc?!
Bách Lý Vũ Trần dậy, thò đầu ngó cảnh tượng trong phòng, nghi hoặc : "Đâu ? Sao Mộ sư thể ở trong phòng tiểu tổ tông , bây giờ đáng lẽ đang đường nhiệm vụ chứ."
Đột nhiên, đồng t.ử của dần dần phóng to.
Hắn thật sự thấy Mộ Vân Sóc sư !
"Mộ sư !"
Lương trưởng lão rõ ràng cũng thấy, ánh mắt ông khẽ động, chẳng lẽ Mộ Vân Sóc cũng là vị Đế Tôn đại nhân phái tới bảo vệ tiểu tổ tông?
Vân Tranh cũng giấu giếm Dung Thước, huống hồ vốn dĩ đến với phận 'Mộ Vân Sóc', sẽ ai nghi ngờ là Đế Tôn.
"Thập Nhất." Vân Tranh gọi một tiếng.
Không khí đột nhiên yên tĩnh .
Một giây, hai giây, ba giây...
Mãi đến giây thứ tư, Đế Tôn đại nhân mới phản ứng , hóa nàng đang gọi .
Sắc mặt lập tức chút mất tự nhiên, nhưng ngay giây tiếp theo khôi phục dáng vẻ sóng yên biển lặng, đó cất bước về phía Vân Tranh.
"Thập Nhất là hôm nay mới đến, là do Đoan Mộc sư điệt phái tới cùng chúng rèn luyện." Vân Tranh giải thích.
Lời thốt , mấy đều lộ biểu cảm hiểu.
"Thì là ."
Chỉ ánh mắt Tần An Nhan khẽ lóe lên, nàng thu liễm thần sắc, tiến lên một bước, khóe miệng ngậm nụ dịu dàng, nhẹ giọng hỏi: "Vậy tại Mộ sư xuất hiện một trong phòng ngài?"
Lời thốt , đám Tạ Minh Thần Mộ Vân Sóc và Vân Tranh, Tần An Nhan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-420-am-ve-thiep-than.html.]
Tần An Nhan ngày thường luôn yên tĩnh ít , hôm nay chút bình thường, nàng ... dường như đang nhắm tiểu tổ tông.
Có lẽ là bọn họ nghĩ nhiều , Tần sư chỉ là hỏi nghi hoặc của mà thôi.
Vân Tranh thấy lời , ánh mắt nhanh chậm rơi nàng .
Tần An Nhan ánh mắt lạnh nhạt như chằm chằm, trái tim nàng lập tức chút hoảng loạn, nàng cố tỏ bình tĩnh Vân Tranh.
Lúc , Vân Tranh vui vẻ: "Thực , Đoan Mộc sư điệt đưa Thập Nhất tới, là để trở thành ám vệ của , sẽ bảo vệ bản tổ tông, sẽ đó."
"!!!" Mắt đám Bách Lý Vũ Trần đều trợn tròn.
Ám vệ!
Mộ sư sắp trở thành ám vệ của tiểu tổ tông ?! Hơn nữa còn là loại bảo vệ nữa!
Bọn họ khiếp sợ như sét đ.á.n.h.
Lương trưởng lão hiếm khi gân cổ lên gào to, mà hai tay đan để , vẻ mặt tươi xem.
Sắc mặt Tần An Nhan vặn vẹo trong chớp mắt, nàng theo bản năng biểu cảm của Mộ Vân Sóc, chỉ là tại lộ thần tình cam tâm tình nguyện như .
Cảnh tượng đ.â.m sâu mắt nàng .
Mộ Vân Sóc rõ ràng tiền đồ hơn, tại cam chịu ám vệ cho một kẻ hạ đẳng đến từ Đông Châu?!
Nàng nghĩ !
Và lúc , một giọng lanh lảnh lắp bắp vang lên.
"Ta... cũng ... cũng bảo vệ tiểu tổ tông."
Nhìn theo hướng phát tiếng , chỉ thấy tiểu cô nương Đoan Mộc Du căng thẳng giơ tay lên, mặt đỏ bừng như một quả táo chín, nàng ngượng ngùng Vân Tranh.
Vân Tranh sững sờ.
Bách Lý Vũ Trần thấy lời , ngẫm nghĩ một chút, cũng cảm thấy miễn cưỡng thể đảm nhiệm vị trí ám vệ của tiểu tổ tông, còn về phần thì...
Tiểu tổ tông chắc chắn ghét bỏ .
Bách Lý Vũ Trần ho nặng nề một tiếng, đó giơ tay lên, nghiêm túc : "Ta cũng thể ám vệ của ."
Tạ Minh Thần do dự: "Thực ... Minh Thần cũng chắc ."
Vân Tranh: "..."
Lúc , Lương trưởng lão mặt mày hớn hở, đang định xen một chân, nhưng kịp xen Vân Tranh quát bảo ngưng .
"Ông câm miệng." Vân Tranh bây giờ đầu to như cái đấu, nàng hậm hực chằm chằm Lương trưởng lão.
Lương trưởng lão lúng túng .
Vân Tranh thở dài: "Ta chỉ cần Thập Nhất ám vệ là , các ngươi thì thôi ."
"Đừng đến phiền bản tổ tông nữa, nếu sẽ bắt các ngươi tăng gấp đôi nhiệm vụ tu luyện!"
Vừa dứt lời, Vân Tranh liền nhanh ch.óng đóng cửa phòng .
Mấy ở đưa mắt .
Lương trưởng lão vung tay áo, nhíu mày thúc giục: "Đi thôi thôi, đều tại các ngươi chọc giận tiểu tổ tông."
Đám Tạ Minh Thần: "..." Ông ngượng khi câu ?
Bọn họ đ.á.n.h ông một trận.
Một đám cũng theo đó mà giải tán.
Tần An Nhan chằm chằm cửa phòng lâu, bàn tay ống tay áo khẽ siết c.h.ặ.t.
Còn Đoan Mộc Du một nửa, đột nhiên phản ứng , Tần An Nhan vẫn theo kịp, nàng đầu .
Đoan Mộc Du ngượng ngùng mở miệng: "Tần sư tỷ..."
Tần An Nhan thu hồi tầm mắt, theo, nàng lạnh lùng liếc Đoan Mộc Du một cái, đó trực tiếp lướt qua nàng mà .
Không đợi Đoan Mộc Du.
Đoan Mộc Du rũ mắt, trong lòng chút buồn bã, nàng hình như chọc Tần sư tỷ tức giận .