Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 356: Mọi Mầm Tai Họa
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:27:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dung Thước bỏ ngoài tai, tiếp tục hôn Vân Tranh.
"Ưm... mau ngoài ..." Vân Tranh một bên chịu đựng khí tức của , một bên đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c vững như bàn thạch của .
Dung Thước lùi , rũ mắt nàng đang đỏ mặt thở dốc vài , đôi mắt sâu thẳm của dường như nhiễm vài phần tình cảm sâu thẳm và sự kiềm chế cố nhịn.
Yết hầu cuộn trào vài cái, đó cúi in một nụ hôn lên trán nàng.
Ngay đó, xoa xoa đầu nàng, một câu: "Đợi ."
Khóe môi Vân Tranh vểnh lên, gật đầu.
Mà lúc , giọng vẻ vô cùng sốt ruột của Mặc Vũ nữa vang lên.
"Đế Tôn, thuộc hạ chuyện quan trọng bẩm báo!"
Vân Tranh nâng mắt , giục: "Mau ."
Đáy mắt Dung Thước mang theo vài phần nỡ, khẽ gật đầu đó liền xoay trong chớp mắt biến mất trong phòng, cùng lúc đó Mặc Vũ bên ngoài cũng đồng thời biến mất.
Bất quá, nàng bất ngờ phát hiện Thanh Phong vẫn còn ở đây.
Từ lúc bắt đầu, chỉ một Mặc Vũ, còn Thanh Phong, chỉ là Thanh Phong từng lên tiếng.
Mà Thanh Phong giờ phút trong lòng vui mừng , may mà tên Mặc Vũ xung phong nhận việc bẩm báo với Đế Tôn, mới thoát một kiếp.
Nghĩ lúc , bao nhiêu ánh mắt trừng phạt của Đế Tôn, cùng với đủ loại trừng phạt...
Bây giờ, cũng nên đến lượt tên Mặc Vũ .
Thanh Phong an phận thủ thường ẩn nấp trong bóng tối bảo vệ Đế hậu, trong lòng thầm hạ quyết tâm, nhất định thể thất chức để Đế hậu rơi nguy cảnh nữa.
Vân Tranh tới giường, lên đó, đang thả lỏng cơ thể, mắt nàng là một mảnh đen kịt, các giác quan khác của nàng liền trở nên vô cùng nhạy bén, nàng thể thấy tiếng chuyện vụn vặt từ bốn phương tám hướng truyền đến.
"Hoán đổi linh hồn..." Vân Tranh lẩm bẩm .
Nếu thật sự là hoán đổi linh hồn, điều thể giải thích vì nàng thể mở Huyết Đồng , bởi vì trong gia tộc kiếp , chỉ nàng mới thể dùng Đồng thuật.
Thế nhưng, vì hoán đổi linh hồn chứ?
Đế Lam, Vân Quân Việt là cha ruột của nàng, gia gia sớm ?
Trong đầu xẹt qua một tia sáng, Vân Tranh mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t lấy chăn bên cạnh, vò chăn đến nhăn nhúm.
, thảo nào gia gia vẫn luôn nghi ngờ phận của nàng!
Rất ít sẽ tính tình đại biến, là bên cạnh cũng nên chút nghi ngờ nào!
Gia gia từng nghi ngờ, ngược ánh mắt nàng càng lúc càng chân tình thực cảm.
Vân Tranh tưởng rằng chỉ là một cô hồn của đại lục , chiếm cứ thể của khác, nhận tình của khác, cho nên mỗi nàng gia gia và cô cô, nàng đều bù đắp tối đa những gì bọn họ mất mát.
Bây giờ, đột nhiên cho nàng , đây vốn dĩ chính là thứ nàng sở hữu...
Khóe mắt Vân Tranh cong lên, một phần thiếu hụt trong lòng lập tức lấp đầy, thì , nàng còn là một cô hồn lạc lõng nữa, nàng cũng nhà.
Nàng lập tức tiến Phượng Tinh Không Gian, triệu tập 4 tiểu gia hỏa.
4 tiểu gia hỏa dùng ánh mắt nghi hoặc nàng.
Vân Tranh che miệng ho nặng vài tiếng, hai tay chắp lưng, bộ tịch qua , tạo bầu khí nghiêm túc.
4 tiểu gia hỏa: "..." Nàng ?
Đột nhiên, bước chân nàng khựng , đó đầu bọn chúng, môi đỏ khẽ cong lên.
"Hôm nay tuyên bố với các ngươi một chuyện, chính là Vân Tranh của Vân Sảng Đại Lục!"
Trên mặt 4 tiểu gia hỏa mang theo sự nghi hoặc đậm đặc, đây rõ còn cố hỏi ?
Lão Thanh Long trực tiếp xù lông, vô cùng ghét bỏ nàng, "Xem nha đầu thối ngươi lời hồ đồ gì , ngươi vốn dĩ chính là mà!"
Vân Tranh , cong khóe môi, tiếp lời: " , vốn dĩ chính là."
Đại Quyển, Nhị Bạch, Tam Phượng, lão Thanh Long 4 đứa .
Đại Quyển dò hỏi: "Chủ nhân, ngài gì cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-356-moi-mam-tai-hoa.html.]
"Đã xong ." Vân Tranh tủm tỉm nhún vai.
Lão Thanh Long luôn lải nhải ngừng cũng trầm mặc, dùng ánh mắt 'ghét bỏ đến thể ghét bỏ hơn, miễn cưỡng còn tạm chấp nhận ' Vân Tranh.
...
Bên .
Mặc Vũ mặc áo đen chắp tay hành lễ, đó cung kính bẩm báo:
"Đế Tôn, chúng rời khỏi Trung Linh Châu hơn một tháng, những của Đại Quang Minh Cảnh liên hợp với Thiên Đô chúng cùng tiến về Thánh Khư tìm hiểu ngọn ngành, theo truyền tin của Lôi Ngạo, một thế lực ở Thiên Đô cũng bắt đầu rục rịch , hiện tại bọn họ chỉ xem Vạn Sóc Điện chúng thế nào thôi!"
"Lần còn liên lụy đến Trung Thiên Vực, sự việc trọng đại."
"Đế Tôn, chúng là chạy về Trung Linh Châu , là để đám Lôi Ngạo lên tiếng đại diện cho thái độ của Vạn Sóc Điện chúng ?"
Đế Tôn trầm giọng : "Không vội, bảo Lôi Ngạo tung tin, Vạn Sóc Điện chúng chuẩn thời gian 3 năm nữa mới Thánh Khư."
Mặc Vũ , lập tức lộ biểu cảm khiếp sợ.
Có lẽ nhận biểu cảm của quá rõ ràng, Mặc Vũ thu liễm một chút, khiêm tốn dò hỏi: "Đế Tôn, thực lực của Vạn Sóc Điện chúng rõ ràng đủ, vì còn đợi 3 năm?"
Chỉ thấy Đế Tôn lướt qua bằng một ánh mắt nhàn nhạt, Mặc Vũ lập tức cúi đầu quỳ một gối xuống, từng chữ trầm giọng : "Thuộc hạ vượt quá giới hạn, xin Đế Tôn thứ tội!"
"Ngươi hôm nay ngoại trừ vượt quá giới hạn, còn phạm gì ?"
"Thuộc hạ , xin Đế Tôn chỉ điểm!" Mặc Vũ nghĩ nửa ngày, cũng nghĩ sai ở , liền thành thật trả lời.
"Trở về Phạn Uyên Đường lĩnh phạt gấp đôi!"
"Vâng!"
Mặc Vũ đáng thương trong tương lai nhiều phạm tương tự, mới thể bừng tỉnh đại ngộ.
Lúc , Mặc Vũ ngẩng đầu lên, thần sắc nghiêm túc và nghiêm nghị, đó bẩm báo: "Còn một chuyện, là về bên ..."
Sau khi Mặc Vũ vài câu, ánh mắt Dung Thước biến đổi.
Bên ...
Dung Thước trầm mặc một lát, chậm rãi một câu: "Nửa tháng về Trung Linh Châu."
Mặc Vũ vô cùng khiếp sợ, Đế Tôn chuyện bên , đều là vô cùng cấp tốc chạy tới, còn nán thời gian nửa tháng.
Trong đầu hiện lên bóng dáng xinh màu đỏ .
Là nàng!
Đã ảnh hưởng đến quyết sách của Đế Tôn!
Nội tâm Mặc Vũ hiện tại là cực kỳ phức tạp, tuy tán thành Vân Tranh là một thiên kiêu cực kỳ xuất sắc, thế nhưng, nàng thực lực thể xứng đôi với vị trí Đế hậu của Vạn Sóc Điện Thiên Đô ?!
Không chỉ là thực lực, còn tâm trí cùng phẩm tính.
Sự cường đại của Đế Tôn chỉ dừng ở đây, ngài còn đến bên ...
Mặc Vũ rũ mắt, tuy công nhận Vân Tranh, nhưng trong lòng cũng thừa nhận sự tồn tại của nàng.
Đôi mắt Dung Thước nheo , "Đi điều tra 16 đột nhiên xuất hiện ngày hôm đó, bọn họ là của thế lực nào."
"Có từ Trung Linh Châu đuổi tới ?" Mặc Vũ kinh ngạc.
"Ừ."
Nếu 16 đột nhiên xuất hiện, sớm trở về bên cạnh Tranh nhi, cũng sẽ trơ mắt nàng rơi xuống.
Vừa nghĩ tới đây, ánh mắt Dung Thước càng thêm sâu thẳm nguy hiểm.
Hắn lạnh lùng : "Tạm thời đừng để bất kỳ ai ở Trung Linh Châu phận của Tranh nhi."
"Vâng, thuộc hạ sẽ xử lý mầm tai họa!"
Sau khi bàn xong công việc, trời tối, Dung Thước liền ngừng nghỉ chạy về, ai ngờ về thấy Vân Tranh giường yên tĩnh ngủ say.