Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 354: Không Cần Thiết

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:27:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thượng Quan trưởng lão, Tần trưởng lão và Chu trưởng lão , đều dùng ánh mắt ngu xuẩn ai bằng Thanh Long quốc lão tổ , thầm lắc đầu.

Đế Tôn gần nữ sắc là chuyện nổi tiếng, bên cạnh càng là một sinh vật giống cái nào.

Ở Trung Linh Châu, dâng nữ nhân cho Đế Tôn chiêu , rõ ràng là phạm sai lầm lớn nhất! Không, là cấm kỵ lớn nhất!

Mặc Vũ lập tức sầm mặt xuống, nghiêm giọng quát lớn: "To gan lớn mật, dám nảy sinh ý đồ vượt quá giới hạn với Đế Tôn!"

Mọi kinh hãi.

Chưa đợi bọn họ phản ứng , Thanh Long lão tổ sức mạnh của Mặc Vũ áp chế 'bịch' một tiếng, đập xuống đất.

Nhìn kỹ , chỉ thấy khuôn mặt Thanh Long lão tổ vặn vẹo vì đau đớn, sấp mặt đất run rẩy lớn tiếng cầu xin tha thứ: "Tiểu nhân ! Tiểu nhân dám nữa..."

Một vị Thanh Long lão tổ cứ như chút tôn nghiêm, chút sức phản kháng quỳ rạp mặt đất, đau đớn cầu xin tha thứ, khiến cho các lão tổ cũng như đại lão xung quanh tâm tư phức tạp.

Đang lúc của thế lực Thanh Long quốc cầu xin tha thứ cho , ánh mắt Đế Tôn sắc bén, trong chớp mắt chấn động khiến tất cả đều nơm nớp lo sợ quỳ xuống.

Ngay cả 3 vị trưởng lão đến từ Trung Linh Châu cũng .

Trong khoảnh khắc, đại sảnh yên tĩnh đến mức gần như thể thấy tiếng hít thở dồn dập.

"G.i.ế.c!" Một giọng nhàn nhạt từ đôi môi mỏng của Đế Tôn thốt .

'Phập:'

Tiếng đao kiếm đ.â.m huyết nhục lập tức vang lên.

Đồng t.ử co rụt , khiếp sợ đến mức há hốc miệng.

Một cái đầu đầy m.á.u lăn đến bên chân một vị lão tổ khác, dọa vị lão tổ liên tục lăn xa.

Nói g.i.ế.c là g.i.ế.c!

Mặc Vũ mặt đổi sắc thu kiếm, đó trầm giọng : "Thu vọng niệm của các ngươi , nữ tu của thế lực đỉnh cấp ở Trung Linh Châu, cũng cơ hội nha của Đế Tôn chúng , các ngươi xem nữ t.ử nào ở Đông Châu thể so sánh với đủ loại nữ tu ở Trung Linh Châu?"

Sắc mặt các vị lão tổ đại lão trắng bệch.

Quả thực, cái thể so sánh, bất luận là xuất , tu vi, hàm dưỡng gì đó, đều sự khác biệt lớn.

Mà giờ khắc trong lòng Thanh Phong thầm một câu: Chỉ trời đất một hai như Đế hậu, mới thể xứng đôi với Đế Tôn!

...

Trong phòng khách của một khách sạn khác ở đối diện, mấy thiếu niên vây quanh thiếu nữ mù lòa đang ghế tới lui, quan tâm cái quan tâm cái .

Khuôn mặt Nam Cung Thanh Thanh mang vẻ lo âu, "Tranh Tranh, mắt thật sự ?"

Những khác , cũng dồn ánh mắt lên Vân Tranh, trong lòng thấp thỏm lo âu chờ đợi câu trả lời của nàng.

Vân Tranh khẽ 'ừ' một tiếng.

Nàng định mở miệng giải thích một chút, trạng thái mù lòa sẽ nhanh khôi phục, ngờ Mạc Tinh giành .

Mạc Tinh mất khống chế kéo tay Vân Tranh, hít mũi một cái thật mạnh, đau đớn c.h.ế.t : "A Vân, xin , là chúng bảo vệ cho , yên tâm , đều chúng cùng! Ta sẽ giúp miêu tả cảnh sắc bên ngoài, 7 chúng 14 con mắt thể giúp ."

"... Không cần thiết." Vân Tranh vô tình rút tay về.

Úc Thu nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nàng, giọng điệu phức tạp : "Vân Tranh, kiêu ngạo, nhưng đề nghị của Mạc Tinh thật sự tồi."

" , Thu ca và Tinh ca đều đúng." Mộ Dận đỏ hoe hốc mắt gật đầu.

Yến Trầm chằm chằm nàng, ánh mắt tràn đầy kiên định , "Lát nữa để kiểm tra cho một phen, lẽ cách thể giúp sáng mắt , nếu hiện tại thể, cũng sẽ cách, đừng nản lòng."

Vân Tranh bất đắc dĩ , "Một thời gian nữa sẽ..." khỏe thôi.

Phong Hành Lan ngắt lời nàng, "Đừng nghĩ quẩn."

Đám Mạc Tinh thấy nàng 'nghĩ quẩn', lập tức cảnh giác đề phòng nàng sẽ một chuyện nguy hiểm.

Chỉ Chung Ly Vô Uyên Vân Tranh bất đắc dĩ, đột nhiên liên tưởng tới điều gì, khóe môi cong lên, Nam Cung Thanh Thanh bên cạnh hung dữ trừng mắt một cái, nàng trách móc: "Bây giờ là tình huống gì , còn ..."

Chung Ly Vô Uyên đưa tay sờ sờ mũi, đột nhiên chút hiểu tâm trạng bất đắc dĩ của Vân Tranh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-354-khong-can-thiet.html.]

Muốn đều ngắt lời, cơ hội giải thích.

Hơn nữa còn là mấy cùng chuyện, là khá ồn ào.

Tâm trạng biện giải của Vân Tranh, dần dần buông lỏng, nàng cứ lẳng lặng quan sát xem đám 'yêu ma quỷ quái' thể hoa dạng gì.

Mộ Dận: "Đệ thấy chúng tự tay điêu khắc một cây gậy chống cho A Tranh !"

Úc Thu: " trực tiếp luyện một cây gậy chống linh khí, như chỉ thể dò đường, mà còn thể phòng ngự, một công đôi việc."

"..."

Thảo luận ước chừng nửa khắc đồng hồ, hồn , phát hiện Vân Tranh yên tĩnh bọn họ ríu rít lâu.

Trước Vân Tranh đều sẽ thỉnh thoảng xen hai câu, bây giờ...

Bọn họ chợt nghĩ tới điều gì, tim mạnh mẽ chìm xuống.

Đả kích của việc mù lòa đối với Vân Tranh, lẽ quá lớn ! Lớn đến mức thể đổi tính tình của nàng, khiến cảm xúc của nàng trầm xuống đến mức im lặng.

Mấy , đều thấy vẻ áy náy và lo âu trong mắt đối phương, nghĩ đến lúc mới bắt đầu bọn họ ngắt lời Vân Tranh, cho Vân Tranh cơ hội bày tỏ, trong lòng càng thêm hổ bất an.

Trong lúc nhất thời, trong phòng chút yên tĩnh quỷ dị.

Chỉ Chung Ly Vô Uyên là hiểu rõ.

Vân Tranh nhướng mày, bọn họ đây là đổi tính ?

"Nói xong ?"

"Nói... xong ." Mộ Dận cúi đầu dám nàng.

Những khác cũng trầm mặc.

Vân Tranh bật , một hết lời: " mù chỉ là tạm thời, một thời gian nữa sẽ khỏe thôi, các cần lo lắng cũng cần áy náy."

Lời , ánh mắt của mấy 'xoát xoát xoát' tập trung lên mặt Vân Tranh, tuy thấy mắt nàng, nhưng thể thấy khóe môi nàng đang vểnh lên.

Trái tim đang treo lơ lửng của bọn họ lập tức rơi xuống.

"A Vân, lừa gạt chúng ?" Mạc Tinh thở phào nhẹ nhõm xong, lập tức chằm chằm Vân Tranh oán hận lên án.

"Các cho cơ hội chuyện ?"

Mạc Tinh nghẹn họng.

Mấy khác cũng âm thầm nuốt những lời lên án trở về.

Vân Tranh : "Các kể cho một chút, những chuyện lớn xảy trong những ngày rời ."

"Được." Mấy đáp .

Úc Thu : "Mấy ngày phân chia tài nguyên Đông Châu , nhân tộc chiếm 5 thành, Dị tộc 3 thành, Ẩn tộc 2 thành, trong đó tam tộc ký kết hiệp nghị tạm thời, tạm thời sẽ gây chiến tranh."

Chung Ly Vô Uyên nhíu mày, "Tuy tài nguyên nhân tộc chiếm cứ là khá nhiều, nhưng lượng nhân tộc khổng lồ, cho nên bình quân tài nguyên mỗi chia ít càng ít."

"Hy vọng nhân tộc thể phát triển thịnh vượng hơn ." Giữa hai lông mày Nam Cung Thanh Thanh lượn lờ một tia sầu não.

Nói nhiều tin tức về tài nguyên, đột nhiên Mộ Dận nhắc tới chuyện xảy khi bọn họ hôn mê ngày hôm đó.

"A Tranh, ngày hôm đó khi chúng đều ngất xỉu, Đế Tôn xuất hiện, bắt tất cả ở Thương Hải Diễm quỳ một canh giờ, đó còn lên tiếng chống lưng chỗ dựa cho tỷ!"

"Còn nếu ai ở Đông Châu đối phó Vân gia, sẽ diệt cả nhà gì đó."

"Đáng tiếc, nếu ngất xỉu, thì thể thấy một màn cuồng ngạo khốc huyễn điếu tạc thiên của Đế Tôn !"

Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dận tràn đầy vẻ tiếc nuối.

Đám Vân Tranh: "..."

 

 

Loading...