Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 310: Hai Người Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:25:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , bầu trời bắt đầu mờ ảo, xua tan màn đêm đặc quánh, phía đông mang đến một tia sáng.

Đám hôm qua ép dùng tinh cầu tu luyện cả một đêm, cũng thành công loại bỏ bộ tạp chất trong tinh cầu ngoài, đem tinh cầu trả cho Đế Tôn, thế nhưng...

Đế Tôn cần nữa.

Đám tương đương với việc nhặt một món hời, linh lực trong một viên tinh cầu thể chuyển hóa thành linh khí, thể khiến tu vi của bản tiến thêm một bước!

Mang theo tâm trạng nửa vui sướng nửa thấp thỏm, bọn họ ngẩng đầu chuyện đang diễn màn hình tinh thạch.

Đột nhiên——

Bên cạnh màn hình tinh thạch, bỗng nhiên sáng lên một đạo ánh sáng, đợi ánh sáng tản , chỉ thấy trong hư tên bộ t.ử của nhị vực diện!

Hơn nữa, còn xếp hạng!

Xếp hạng thứ nhất chính là Vân Tranh! Có bảy lá cờ nhỏ màu đỏ.

Xếp hạng thứ hai chính là A Mộc Tháp Không Dạ, sáu lá cờ nhỏ màu đỏ.

Hạng ba đồng hạng lượt là Lam Nhất Trần, Lê Diệp, Phượng Vân Quyết, Phong Hành Lan! Sở hữu năm lá cờ nhỏ màu đỏ.

Những khác đa chỉ một hai lá cờ nhỏ màu đỏ, ít đến mức khiến giận sôi.

Nam Bá Thiên vui sướng to: "Lại bảng xếp hạng thu thập cờ nhỏ màu đỏ, xem Nhân tộc chúng hiện tại đang chiếm vị trí đầu bảng , hahaha..."

Tâm trạng bên phía Nhân tộc tồi, hai tộc khác thì sắc mặt như .

Top ba, hạng nhất và hạng ba đều Nhân tộc, mà Dị tộc hiện tại chỉ một hạng hai, còn Ẩn tộc thì cả hai đều là hạng ba!

Nhân tộc từng là kẻ sức phản kháng nhất, hiện tại liên tục vả mặt, khiến sắc mặt hai tộc bọn họ đều lắm.

Ánh mắt A Mộc Tháp Kim Ô tựa như vô tình quét về phía Ẩn tộc, ánh mắt của mấy vị tộc trưởng Ẩn tộc đều mờ mịt đối diện với ánh mắt của .

Ngay đó, A Mộc Tháp Kim Ô thu hồi tầm mắt, đóa hoa màu đen yêu diễm mặt bởi vì độ cong khóe miệng nhếch lên, mà lộ một tia vặn vẹo.

Nhân tộc...

Giờ phút , các thiên kiêu trẻ tuổi ở khắp nơi trong tam vực bí cảnh, cũng dốc hết tâm tư, tìm kiếm lá cờ nhỏ màu đỏ theo yêu cầu khiêu chiến .

Bên .

Chung Ly Vô Uyên và Phong Hành Lan hội ngộ tại khu dân cư của con , bọn họ tự nhiên kết bạn đồng hành, tìm kiếm cờ và những bạn trong Phong Vân tiểu đội.

Khu dân cư của con , như cũng sai.

Thế nhưng, nơi chính là một thị trấn tàn tạ, xung quanh vắng vẻ bóng , mạng nhện giăng đầy, mặt đất chân cũng bẩn thỉu vô cùng.

Gỗ dựng nhà cũng rơi rụng xuống.

Thị trấn rộng lớn trống rỗng, mang theo vài phần âm u vài phần tiêu điều.

Chung Ly Vô Uyên nhíu mày, nghiêng đầu Phong Hành Lan một bộ bạch y, hỏi: "Lan, ngươi ngay từ đầu thả xuống nơi ?"

"Không ." Phong Hành Lan , lắc đầu: "Ta từ bên phía núi tuyết qua đây, giành năm lá cờ nhỏ màu đỏ ở núi tuyết ."

Phong Hành Lan đầu hỏi : "Còn ngươi?"

Chung Ly Vô Uyên: "Ta ngay từ đầu thả xuống khu dân cư của con , thế nhưng chỉ thể tìm hai lá cờ nhỏ màu đỏ, điều khiến khả nghi là, hai lá cờ nhỏ màu đỏ đều dễ dàng tìm thấy."

"Thế nhưng, tiếp đó, tìm thấy thêm lá nào nữa."

Phong Hành Lan xong, trầm mặc một lát.

Hắn thẳng về phía .

Mà 'Chung Ly Vô Uyên' rớt phía ánh mắt lóe lên, triệu hoán kiếm , một kiếm đ.â.m trúng lưng Phong Hành Lan, thế nhưng——

'Keng——'

Phong Hành Lan từ lúc nào xoay , hai ngón tay thon dài rõ khớp kẹp lấy lưỡi kiếm , khiến lưỡi kiếm thể nhúc nhích mảy may.

'Chung Ly Vô Uyên' thấy thế, đồng t.ử khẽ chấn động, hỏng bét, phát hiện !

Phong Hành Lan bình tĩnh đ.á.n.h giá một câu: "Ngươi mạo danh quá kém cỏi!"

Vừa dứt lời, một tiếng 'rắc' lanh lảnh vang lên, chỉ thấy hai ngón tay tuyệt của Phong Hành Lan dùng sức, thanh kiếm của liền nháy mắt nứt toác.

"Ngươi... ngươi..." 'Chung Ly Vô Uyên' hoảng hốt liên tục lùi về .

Ánh mắt Phong Hành Lan chút gợn sóng, mặt đổi sắc kẹp lấy mảnh vỡ lưỡi kiếm hướng về phía 'vút' một tiếng phóng tới!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-310-hai-nguoi-gap-go.html.]

Mảnh vỡ lưỡi kiếm găm trúng mi tâm của , 'Chung Ly Vô Uyên' nháy mắt tiêu tán.

Trong hư rơi xuống một lá cờ nhỏ màu đỏ.

Phong Hành Lan một tay nắm lấy, rũ mắt liếc , trong lòng thầm nghĩ, mạo danh ai mạo danh, cứ một mực mạo danh những bạn trong Phong Vân tiểu đội của bọn họ.

Chính vì quá quen thuộc, cho nên cần bao lâu là thể sơ hở.

Nếu như Vân Tranh ở đây, phỏng chừng sẽ trêu đùa ảo ảnh do lá cờ biến thành một phen.

Phong Hành Lan quanh bốn phía.

Khu dân cư của con , phỏng chừng chính là huyễn thuật trận, thể phá giải một huyễn thuật, là thể nhận một lá cờ nhỏ màu đỏ.

"Lan!"

Lúc , Phong Hành Lan thấy giọng của Mạc Tinh từ phía xa lưng truyền đến.

Phong Hành Lan nhíu mày, tới một ảo ảnh nữa?

Bất quá, cái cũng dễ giải quyết.

Phong Hành Lan xoay , triệu hoán một thanh lợi kiếm, đang một kiếm giải quyết kẻ mạo danh Mạc Tinh thì——

Đập mắt là một thiếu niên trắng trẻo mặc kình trang màu đen, vai vác một thanh đại đao, hì hì chạy về phía .

Cơ thể Phong Hành Lan một khoảnh khắc cứng đờ.

"Khụ khụ..." Hắn che miệng ho một tiếng, vội vàng giấu lợi kiếm lưng, giả vờ như chuyện gì xảy với dáng vẻ bình tĩnh.

Thiếu niên chạy tới dấy lên một trận gió, nhào vạt áo của Phong Hành Lan, vạt áo bay phấp phới.

Mạc Tinh giơ tay vỗ vỗ bả vai , : "Lan, ngươi thật sự đến ? Không ngờ đầu tiên gặp là ngươi!"

Phong Hành Lan chột khẽ gật đầu.

Mạc Tinh thấy thần sắc chút đúng, liền đ.á.n.h giá từ xuống một phen: "Ngươi bình thường nha? Có chuyện gì với ?"

Phong Hành Lan: "..."

"Sao thể?" Phong Hành Lan lắc đầu, giọng điệu bình tĩnh hỏi ngược .

Mạc Tinh nhanh xua tan nghi ngờ, chợt nhớ tới điều gì, hưng phấn dị thường với Phong Hành Lan: "Lan, hôm qua thấy ảo ảnh của A Tranh và Úc Thu."

Phong Hành Lan kinh ngạc liếc một cái, hóa chỉ gặp ảo ảnh, Mạc Tinh cũng gặp .

"Ta còn là đầu tiên thấy A Tranh đ.á.n.h thê t.h.ả.m như , còn tên Úc Thu giả , quỳ mặt đất cầu xin tha thứ hahaha..."

Phong Hành Lan: "..."

Hóa ngươi đang hưng phấn, là bởi vì cái ?!

Mà đám đang quan sát bên ngoài cũng giật khóe miệng, cạn lời, sôi nổi đưa mắt về phía Mạc gia chủ.

Khuôn mặt già nua của Mạc gia chủ đỏ bừng.

Giờ phút ——

Yến Trầm ở khu vực sa mạc tỉnh .

Nói thật, nóng đến tỉnh.

Sa mạc chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, ban đêm gió lạnh thấu xương, ban ngày nóng bức khó nhịn.

Trên còn đắp một lớp chăn bông!

"Ngươi tỉnh ?"

Giọng dò hỏi của thiếu nữ truyền đến.

Yến Trầm còn thấy bóng dáng của nàng, cũng nàng là ai, trong lòng mạc danh an tâm hơn vài phần.

Nghĩ cũng đúng, cũng chỉ Vân Tranh mới thể chuyện đắp chăn bông cho khác.

Khuôn mặt tái nhợt của Yến Trầm hiện lên một nụ , xốc chăn bông lên, đó dậy, ngẩng đầu kỹ——

Sắc mặt trong nháy mắt biến đổi.

"Tỉnh ? Ngươi mau qua đây xem, ngươi cưỡi tiểu thú thú nào khỏi sa mạc?"

 

 

Loading...