Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 306: Điên cuồng nôn mửa
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:25:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng trầm thấp mang theo sát ý và uy áp song hành, khiến tất cả mặt ở đó đều chấn động, đặc biệt là những kẻ đang ôm ấp tâm tư nhỏ nhen.
Mọi đột ngột đầu về phía Đế Tôn đại nhân đang ở vị trí chủ tọa phía , chỉ thấy vẫn đó, nhưng khí tràng lớn đến mức khiến dám thẳng thêm một cái nào nữa.
Vội vàng thu hồi ánh mắt.
Mọi trong lòng kinh hãi!
Vân Tranh và vị Đế Tôn đại nhân đến từ Trung Linh Châu quan hệ gì?!
Vị Đế Tôn đại nhân từ lúc khai mạc đến giờ, vẫn thêm một câu nào, nay vì Vân Tranh và Thượng cổ Thần thú Bạch Hổ mà lên tiếng.
Lại còn giúp Vân Tranh cảnh cáo bọn họ!
Điều đại diện cho cái gì?!
Chẳng lẽ Đế Tôn đại nhân và Vân Tranh quan hệ gì ?
mà...
Không đúng a, Vân Tranh quả thực là xuất từ một tiểu quốc tên là Đại Sở Quốc, so với Đế Tôn đến từ Trung Linh Châu thì cách chỉ mười vạn tám ngàn dặm!
Không thể nào!
Vân Tranh và tuyệt đối quan hệ gì! Mọi trong lòng nghĩ như , cũng tìm một lý do cho việc Đế Tôn lên tiếng.
Lý do đó chính là, Đế Tôn lẽ cũng nhắm trúng Bạch Hổ hoặc là thấy chuyện bất bình nên tay tương trợ?
Còn lúc 10 đến từ Trung Linh Châu chân đều mềm nhũn, bọn họ tin vị sát thần sẽ để mắt đến một con Thần thú nhỏ bé.
Trong lòng bọn họ nơm nớp lo sợ, lúc một chút mầm mống ý đồ xa nào cũng dám nảy sinh. Bọn họ hiểu rõ vị sát thần chắc chắn sẽ !
Thượng Quan trưởng lão, Chu trưởng lão, Tần trưởng lão ba , ánh mắt vô cùng vi diệu.
Ba bọn họ dám dùng truyền âm.
Dù , Đế Tôn đang ở đây, truyền âm cũng như .
Ngước mắt sang, ánh mắt rơi Vân Tranh và Bạch Hổ màn hình tinh thạch, trong lòng vài phần phán đoán.
Đế Tôn thể vô duyên vô cớ đến đây...
Bây giờ nghĩ , đó chắc chắn là vì thiếu nữ tên Vân Tranh !
...
Lúc , Vân Tranh ở vực diện thứ hai, cưỡi Bạch Hổ, đó cúi sang bên trái, một tay tóm c.h.ặ.t lấy bả vai Tiêu Trần, kéo lên.
"Nhị Bạch! Công——"
Giọng thanh lãnh êm tai từ đôi môi đỏ mọng quát khẽ vang lên.
"Gào!"
Trong chớp mắt, Bạch Hổ há to miệng, một quả cầu linh lực tràn đầy sức mạnh đột ngột b.ắ.n .
Kèm theo ánh sáng trắng của một đòn tấn công mang sức mạnh Thần thú đáng sợ, trong nháy mắt bao phủ lấy bầy bọ cạp độc , đó linh khí xung quanh vặn vẹo.
'Ầm——'
Đinh tai nhức óc, vụ nổ đột ngột xảy .
Ánh sáng trắng tản , chỉ thấy một đống x.á.c c.h.ế.t cháy đen tàn khuyết của bọ cạp độc, còn con bọ cạp chúa lớn nhất thì đứt đuôi chạy trốn về hướng ngược !
"Đuổi theo!" Vân Tranh nhếch môi, lời ít ý nhiều.
Nhị Bạch , hình nhanh ch.óng chuyển động, nhanh đến mức khiến Tiêu Trần Vân Tranh tóm c.h.ặ.t bả vai động tác nôn khan.
"Oẹ..."
Tiêu Trần khó chịu đến mức mặt đỏ bừng.
Còn lúc Nhị Bạch tới hai giây chạy đến phía bọ cạp chúa, vuốt của Bạch Hổ hung hăng giẫm lên thể nó.
Vốn dĩ bọ cạp chúa còn giãy giụa một phen, nhưng đột nhiên thấy một tiếng 'gào', trong khoảnh khắc run lẩy bẩy phủ phục mặt đất.
Mặc cho Nhị Bạch chà đạp nó thế nào!
Vân Tranh giơ tay lên, hướng về phía lá cờ nhỏ màu đỏ buộc nó hút một cái.
'Vút' một tiếng, lá cờ nhỏ màu đỏ rơi tay Vân Tranh.
Vân Tranh rũ mắt, vỗ vỗ lưng Nhị Bạch: "Thả nó !"
Nhị Bạch chút tủi rên rỉ một tiếng, nó còn tiếp tục chơi đùa cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-306-dien-cuong-non-mua.html.]
Vân Tranh cảm nhận cảm xúc nhỏ bé của nó, chút dở dở , nàng liền : "Ngươi cần về nữa, ở cùng tìm lá cờ nhỏ màu đỏ trong sa mạc ."
Độ sáng trong đồng t.ử lưu ly của Nhị Bạch lập tức sáng hơn một chút.
Nó hưng phấn chạy vòng quanh tại chỗ vài vòng.
Vân Tranh bật , mi tâm kiêu ngạo.
"Này... oẹ..." Tiêu Trần quăng quật đến mức ch.óng mặt, gần như nôn mà nôn , khó chịu đến mức ngay cả một câu cũng nên lời.
Vân Tranh lúc mới nhớ Tiêu Trần, nàng hiện tại vẫn đang tóm c.h.ặ.t bả vai .
Vân Tranh xách Tiêu Trần, tung nhảy xuống khỏi lưng hổ, liền buông tay .
Nhị Bạch cũng biến về hình thái linh sủng nhỏ bé, nhảy lên vai Vân Tranh, thiết cọ cọ cổ Vân Tranh, "Chít chít." Chủ nhân.
Vân Tranh nghiêng đầu rũ mắt, dịu dàng mỉm , thuận tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó vài cái.
"Nhị Bạch ngoan ngoãn."
Lúc , Tiêu Trần ôm bụng, đau đớn nôn mửa.
"Oẹ..."
Đáy mắt Vân Tranh xẹt qua một tia ghét bỏ, lùi về vài bước, cho đến khi ngửi thấy mùi bãi nôn của Tiêu Trần nữa.
Vân Tranh nỗi đau của khác nhướng mày, rõ còn cố hỏi mà : "Nhị sư , chứ?"
"Đợi ... oẹ..." Tiêu Trần còn xong, cái eo đang khom của càng cúi thấp hơn.
Vân Tranh: "..."
Vân Tranh lặng lẽ lùi về thêm vài bước nữa, đó chuyển ánh mắt sang hướng khác, xa xăm về phía đại sa mạc xung quanh.
Từ bốn phương tám hướng, vài tới từ phía xa.
Bọn họ của Dị tộc, cũng của Ẩn tộc, duy chỉ của Nhân tộc.
Phượng nhãn của Vân Tranh khẽ híp , nàng lấy từ trong gian trữ vật một quả linh quả, đó há miệng c.ắ.n một miếng, hương vị chua ngọt quen thuộc tràn ngập khoang miệng, Vân Tranh lập tức một tia thỏa mãn.
Làm việc chân tay nặng nhọc như , cuối cùng cũng thứ để khao thưởng bản một chút .
Không lâu , Tiêu Trần nôn gần xong, sắc mặt trắng bệch gần như gặp quỷ .
"Cho ."
Vân Tranh ném một chiếc khăn tay cho , Tiêu Trần nhận lấy, theo bản năng lau lau miệng , nhưng đột nhiên dường như nhớ điều gì đó, gắt gao chằm chằm mặt Vân Tranh và... cục bông trắng nhỏ vai nàng.
Thần sắc Tiêu Trần kích động, nhưng há miệng thôi.
Vân Tranh thấu tâm tư của , : " , nhầm , đây là Thượng cổ Thần thú Bạch Hổ ấu tãi, cũng là khế ước thú của sư ."
"Chít chít." Nhị Bạch phối hợp phát một âm thanh.
Nghe , mắt Tiêu Trần đều thẳng.
Hắn tràn đầy sự khó tin, Thượng cổ Thần thú Bạch Hổ mà trở thành khế ước thú của Vân sư , tin tức thật kinh thế hãi tục bao!
sự thật bày mắt...
Vân Tranh thấy ngây ngốc, liền : "Nhị sư , nếu việc gì, chúng chia tay tại đây , tìm lá cờ nhỏ màu đỏ ."
"Đợi ." Hắn hét lớn.
Vân Tranh nhướng mày: "Sư còn việc gì ?"
Trên mặt Tiêu Trần lộ nụ nịnh nọt, giơ một ngón tay , cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Ta sờ Thượng cổ Thần thú Bạch Hổ trong truyền thuyết một cái, chỉ một cái thôi!"
mà, đợi Vân Tranh đáp lời, Nhị Bạch xù lông, đôi mắt lưu ly ánh lên sự cảnh giác và tức giận, ánh mắt nhỏ bé dường như đang 'Ngươi đừng hòng sờ bản Thần thú'!
Vân Tranh đương nhiên tôn trọng suy nghĩ của Nhị Bạch tể tể, nàng Tiêu Trần, lộ nụ bất đắc dĩ, uyển chuyển từ chối: "Nhị sư , cũng thấy đấy, nó thích khác sờ."
"Được ." Tiêu Trần tủi c.ắ.n c.ắ.n môi, trong giọng điệu tràn đầy sự cam lòng.
"Vân sư , là chúng bạn đồng hành cùng ?"
Vân Tranh nhún vai, : "Không cần , một tiện hơn."
Tiêu Trần chút thất vọng, nhưng cũng cưỡng cầu.
Vân sư quả thực khiến ngày càng kinh hỉ! Còn Phong Vân tiểu đội nữa, tám bọn họ đều thần thần bí bí.
Hắn một dự cảm khó hiểu, lẽ trong danh ngạch top 30 , sẽ tám của Phong Vân tiểu đội!