Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 248: Cung tên trắng như tuyết
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:23:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Phượng Tinh Không Gian , là một giờ .
Vân Tranh ngoài, liền phát hiện Dung Thước đang chiếc ghế đối diện giường, dường như đang chờ đợi nàng.
Vân Tranh dậy, đến mặt .
"Chàng ?" Giọng điệu Vân Tranh chút oán trách nhỏ.
Dung Thước thành thạo nâng hai cánh tay lên, ôm Vân Tranh lòng, giọng trầm thấp lướt qua đầu quả tim, "Đi chút chuyện."
Vân Tranh liền lên đùi , nhiệt độ cơ thể mát mẻ, áp sát khiến thể nàng nhịn run lên.
"Sao mặc phong phanh thế ?" Hắn cúi mắt nàng.
Đêm nay trời se lạnh.
Vân Tranh một đôi mắt phượng chằm chằm , "Vừa tắm xong lâu, nếu về, lên giường ngủ ."
"Nàng đang đợi ?" Dung Thước hỏi.
"Nếu thì ? Chàng lén lút tổ chức cho một lễ cập kê như , nên hảo hảo cảm ơn ." Vân Tranh nhếch môi hỏi ngược , cùng lúc đó, hai tay nàng bám lên cổ , trong màn đêm, thở mập mờ triền miên trong phòng nhanh sinh .
Dung Thước ngửi thấy nàng một mùi thơm ngát nhàn nhạt, nàng ngửa đầu chằm chằm , khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lộ vẻ mị thái, cổ họng ngứa ngáy, nhịn cúi đầu ghé sát qua hôn lên cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của nàng.
Thế nhưng, Vân Tranh nghiêng đầu .
Hắn hôn lên má nàng, cũng mềm mại.
"Ha ha ha." Vân Tranh đắc ý nhướng mày , rút một tay bóp lấy cằm , hỏi: "Dung Thước, ?"
"Đẹp." Yết hầu gợi cảm của Dung Thước lăn lộn một cái, đôi mắt sâu thẳm cũng nhiễm một tia t.ì.n.h d.ụ.c, đôi mắt phản chiếu hình bóng của nàng.
"Vậy... ưm..."
Vân Tranh còn kịp hết câu, nam nhân bịt kín môi.
Hơi thở nóng rực ngừng xâm lược.
Hắn dường như nhận Vân Tranh chút thất thần, mang tính trừng phạt c.ắ.n c.ắ.n môi của nàng, đau đến mức nàng 'hít' một tiếng.
Nụ hôn , sâu sắc và kéo dài.
Vân Tranh một nữa thở hồng hộc.
"Tranh nhi..." Ta bây giờ hận thể mang nàng , để nàng thời thời khắc khắc ở bên cạnh ...
mà, thể.
Hắn thể bẻ gãy đôi cánh của nàng.
"Sinh thần vui vẻ." Dung Thước cúi đầu hôn lên trán nàng, ôm eo ôm nàng lòng .
"Ta vẫn luôn đợi câu ." Nàng đợi lâu.
Hôm nay nàng nhiều nhất chính là câu , nhưng nàng với nàng nhất.
"Là ." Không thể sớm chúc mừng nàng.
"Mặc , đưa nàng một nơi." Hắn lấy từ trong gian trữ vật một chiếc áo khoác váy đỏ của nữ t.ử, chuyên chú dịu dàng mặc cho nàng.
Vân Tranh đó, mặc cho mặc y phục cho nàng.
Sự tiếp xúc cơ thể thỉnh thoảng, đều sẽ mang đến cho nàng một trận tê dại ngứa ngáy trong lòng.
Trái tim càng lấp đầy bởi sự ngọt ngào.
Nàng ngước mắt, : "Sao y phục của nữ t.ử?"
"Đều là chuẩn cho nàng." Dung Thước một cái, khựng , vươn ngón tay cạo cạo sống mũi nàng, sủng nịnh : "Nam trang cũng ."
Độ cong khóe môi Vân Tranh bất giác vểnh lên.
Sau khi mặc xong áo khoác, Dung Thước nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vân Tranh, xé rách hư trực tiếp đến một nơi khác.
Đập mắt là một dãy núi, nghiễm nhiên chính là dãy núi Nhật Bất Lạc.
Vân Tranh kinh ngạc, trong lòng chút sợ hãi, chẳng lẽ thẳng nam Dung Thước để nàng đến rèn luyện hoặc đến luyện tập công pháp chiến kỹ ?!
Dung Thước thấy vẻ mặt của nàng, liền đại khái đoán nàng nghĩ đến điều gì.
Hắn bật , xoa xoa đầu nàng.
"Ta đến mức để nàng đến tu luyện trong ngày hôm nay."
Vân Tranh: "..."
"Nàng nhắm mắt ." Dung Thước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-248-cung-ten-trang-nhu-tuyet.html.]
"Được." Vân Tranh cũng hỏi tại , trực tiếp nhắm hai mắt .
Sau khi nhắm mắt , tương đương với thị giác, các giác quan khác liền trở nên rõ ràng hơn.
Nàng phát hiện hai tay nhét một vật thể lạnh lẽo, ngay đó, lưng nàng dán lên một thể ấm áp, nàng thể cảm nhận đỉnh đầu thỉnh thoảng sẽ cằm lướt qua.
Có chút nóng bức.
Hắn hình như cúi xuống, cằm tựa lên hõm vai nàng, thở nóng rực giống như bồ công lướt qua, khiến khó hiểu mà tim run rẩy, tim đập như đ.á.n.h trống.
Nàng theo bản năng rụt về bên cạnh một chút, nhưng hai bàn tay to khớp xương rõ ràng đè c.h.ặ.t bả vai.
"Đừng nhúc nhích."
Giọng trầm thấp êm tai đến mức gần như thể khiến m.a.n.g t.h.a.i truyền đến bên tai, nhịp tim lỡ một nhịp.
Vân Tranh thầm mắng , tiền đồ.
Lại mỹ sắc cám dỗ .
Hai tay nàng bàn tay to của bao phủ bọc lấy, đó từ từ nâng lên, một tay phía , một tay phía .
Nhắm mắt , nàng đều thể cảm nhận là tư thế b.ắ.n tên.
"Được ?" Nàng hỏi.
Giọng ẩn chứa ý của Dung Thước vang lên, "Được , mở mắt ."
Vân Tranh ngước mắt, chỉ thấy hai tay nàng đang cầm một cây cung tên màu trắng như tuyết, chuôi cung ở chính giữa khắc hai chữ nhỏ: Dung Vân.
Mũi tên cũng màu trắng như tuyết, vẻ ngoài thoạt thật sự .
Dung Thước: "Nào, hướng về phía bầu trời Nhật Bất Lạc b.ắ.n một mũi tên."
"Được!" Tâm trạng Vân Tranh vui vẻ.
Nàng dùng sức kéo cung, b.ắ.n về phía bầu trời Nhật Bất Lạc.
'Vút: '
Một mũi tên lông vũ hướng về phía bầu trời Nhật Bất Lạc mà , xé rách hư , dường như trong màn đêm , một thứ gì đó giống như lưu quang xẹt qua.
'Bùm!'
Va chạm !
Mắt Vân Tranh sáng lên, ngay đó, vô điểm xanh nhỏ bầu trời Nhật Bất Lạc đang lan tràn phân tán, giống như ánh lả tả rơi xuống, thịnh thế to lớn.
Là đom đóm!
Hắn hỏi: "Tranh nhi, nàng thích ?"
"Thích." Vân Tranh gật đầu, mỉm .
Dung Thước nụ thỏa mãn của nàng, trái tim đang treo lơ lửng an định một chút, cũng uổng công chuẩn nhiều ngày như .
Đọc bao nhiêu sách.
Nghe vô đề nghị của các thuộc hạ.
Dung Thước nàng : "Cây cung tên cũng là quà sinh thần tặng cho nàng, bên trong tàn hồn của Thanh Long, nếu nàng khế ước nó, cũng tự nhiên khế ước Thanh Long ."
"Trước đó thấy nàng v.ũ k.h.í tấn công tầm xa, liền tặng nàng một cây cung tên, đây là Thần khí do chính tay luyện chế, chỉ là phong ấn cấp bậc ban đầu của nó , đợi thực lực nàng mạnh hơn một chút, liền thể khống chế cấp bậc ban đầu của nó ."
"Nếu nàng tàn hồn Thanh Long , liền giúp nàng xóa bỏ nó."
Dung Thước dứt lời cuối cùng, Vân Tranh liền cảm nhận sự run rẩy sợ hãi đến từ cây cung tên , thậm chí phát một tiếng 'ong'.
Dung Thước nhíu mày, khẽ b.úng đầu ngón tay một cái, cung tên trong tay Vân Tranh trong nháy mắt khôi phục sự bình tĩnh.
Vân Tranh cúi mắt một cái, "Vậy cứ giữ ."
"Còn nữa, thích."
Không chỉ là kinh hỉ do tặng, còn cây cung tên đề họ của hai bọn họ .
Dưới sự chấn nhiếp của Dung Thước, Vân Tranh thành công khế ước cây cung tên , dùng thần thức thăm dò cung tên, mới phát hiện hóa hình của tàn hồn Thanh Long là một lão đầu lông mày xanh tóc hoa râm.
Lão thấy Vân Tranh, lỗ mũi phát một tiếng hừ lạnh, một tiểu nha đầu Linh Tông cũng xứng khế ước của lão! Nếu nam nhân ở đây, lão c.ắ.n trả nàng .
Kết quả ngay đó, cơ thể lão một luồng sức mạnh trấn áp, đập mạnh xuống mặt đất, cơ thể tạo thành hình chữ bát, dán xuống mặt đất ăn bụi.
"Ngươi c.h.ế.t?" Giọng trầm thấp giống như truyền từ U Minh địa ngục, khiến sởn tóc gáy.