Thực , trong lòng Vân Tranh lờ mờ chút suy đoán.
Bộ hồng bào hoa quý bất phàm , qua là b.út tích của Dung Thước.
Sau khi Nguyệt Quý giúp Vân Tranh mặc chiếc váy dài chấm đất phức tạp , nàng, nhịn kinh diễm một phen, tiểu thư hình như ngày càng xinh .
Hơn nữa, còn cao lên ít.
Trong lòng cảm khái thôi, hốc mắt Nguyệt Quý ngấn lệ, chậm rãi : "Tiểu thư, hôm nay là sinh thần của , cũng là ngày cập kê của ."
"Tiểu thư, nô tỳ trang điểm cho nhé."
Vân Tranh thấy bộ dạng đáng thương nhỏ bé của nàng , nhịn véo véo má nàng .
Sau khi trang điểm xong, nha cả phòng liền ngây ngốc chằm chằm Vân Tranh, đáy mắt là vẻ kinh diễm.
Nữ t.ử mắt trang điểm xong, so với lúc để mặt mộc càng sức tấn công diễm lệ trực diện hơn, đến mức gì sánh .
Mái tóc một dải lụa đỏ nhẹ nhàng buộc , nửa buộc nửa buông, tăng thêm một tia mỹ cảm lộn xộn.
"Tiểu thư, xin mời cửa." Nguyệt Quý .
Ra khỏi khuê phòng, phát hiện dọc đường đều giăng đèn kết hoa.
Còn long trọng hơn cả một thành , Vân Tranh dở dở đồng thời, trong lòng ấm áp thêm vài phần.
Phúc bá lâu gặp cũng xuất hiện mặt nàng, hôm nay ăn mặc long trọng hơn một chút, chỉ thấy đáy mắt lão mang theo một tia sủng nịnh thuộc về trưởng bối, tủm tỉm Vân Tranh, động tác 'mời' : "Tiểu thư, xin mời lên cỗ kiệu."
Cỗ kiệu màu bạch kim, do khiêng, mà là bốn con bạch sắc thiên mã cấp bậc Thánh thú.
Vân Tranh thấy thế, khóe môi nhếch lên.
"Được."
Sau khi nàng lên cỗ kiệu, Nguyệt Quý đưa cho nàng một chiếc quạt tròn thêu hoa, để che nửa mặt.
Bản cỗ kiệu lớp lụa mỏng bán trong suốt che phủ, nàng che thêm, càng lộ vẻ thần bí.
Đột nhiên, một bóng xanh xuất hiện bên cạnh bạch mã, rõ ràng là chỉ huy bạch mã.
Là Thanh Phong.
Mi tâm Thanh Phong cũng thêm một nét vui mừng, lớn tiếng hô: "Khởi giá!"
Vừa dứt lời, bốn con bạch sắc thiên mã đồng thời sải bước bay về phía hư , Thanh Phong cũng đạp hư theo.
Cùng lúc đó, phía cỗ kiệu kéo theo một dải mây lành bảy màu, vô cùng mắt.
Đám đông Đại Sở Quốc nhao nhao ngẩng đầu lên bầu trời, cảnh tượng cho kinh diễm, lập tức trợn mắt há hốc mồm.
Mấy ngày bọn họ Vân Tranh của Vân Vương phủ trở về, đều xem nàng một chút, nhưng của vương phủ cự tuyệt ngoài cửa.
Mà hôm , Hoàng thượng đột nhiên ban bố một đạo thánh chỉ, để bách tính hôm nay ngoài chúc mừng ngày cập kê của Vân Tranh, nếu ai ngoài, sẽ miễn thuế một năm.
Lúc đó bọn họ thấy miễn thuế một năm, lập tức sôi sục.
Dù , ngoài chúc mừng một chút, mất mát gì, huống hồ Vân Tranh là đầu tiên trong lịch sử Đại Sở Quốc bọn họ trở thành học sinh của Thánh Viện, cũng bày tỏ chút lòng thành.
Đám đông lúc đó, chỉ nghĩ là Hoàng thượng nể mặt Vân Tranh mà thôi.
Bây giờ xem ...
"Mau kìa, bên cạnh cỗ kiệu một trẻ tuổi đạp hư !"
" , chẳng lẽ là cường giả Linh Tông?"
"Trời ạ, Đại Sở Quốc hôm nay xuất hiện cường giả Linh Tông !"
"Còn nữa, kéo cỗ kiệu hình như là Thánh thú!"
"A, đó là mây lành bảy màu ? Đẹp quá, ?!"
Mà giờ phút , trong sân Vân Vương phủ, vô quan quyền quý của Đại Sở Quốc đang nghiêm chỉnh, bởi vì khí tràng của nam t.ử mặc hắc bào đeo mặt nạ quá mức cường đại.
Hoàng thượng ở ghế chủ tọa, cũng nhịn chút nhũn chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-244-ngay-cap-ke.html.]
Vân lão Vương gia thì sợ hãi gì, ngược Dung Thước chỗ nào cũng mắt, trừng mắt coi là .
Nam t.ử mặc hắc bào đó, ngước cỗ kiệu trong hư , đột nhiên giơ tay vung lên, bầu trời chợt hiện một bức tranh Phượng Hoàng lửa khổng lồ giang cánh.
Gần như bao trùm bộ bầu trời Đại Sở Quốc.
Mà hình ảnh thể hiện, chính là Phượng Hoàng đang bay lượn về phía cỗ kiệu, giống như đang cúi đầu xưng thần với nàng.
Đám đông kinh hãi, trợn mắt há hốc mồm lên trung.
Vân lão gia t.ử cũng chấn động.
Dung Thước cũng quá mạnh ?!
Những bách tính hoặc tu luyện đang xem đường phố hoặc nóc nhà kìm nén tâm trạng hưng phấn sôi sục, giống như nổ tung.
"Mẹ kiếp, thấy cái gì ?"
"Đây là hư ảnh Phượng Hoàng!"
"Cái , mấu chốt là hư ảnh Phượng Hoàng bao trùm bộ bầu trời Đại Sở Quốc, hơn nữa còn cảnh tượng cúi đầu xưng thần với Vân Tranh!"
"Rốt cuộc là ai chúc mừng Vân Tranh ?"
"Chưa từng thấy cảnh tượng nào chấn động như , cảm thấy c.h.ế.t cũng hối tiếc."
"Quả thực chính là bữa tiệc thị giác!"
Đám đông xôn xao một mảnh.
Cảnh tượng , tự nhiên cũng kinh động đến các quốc gia xung quanh, cùng với những đang rèn luyện trong Như Diễm Chi Sâm, nhao nhao chạy đến tra xét.
Vân Tranh ngước mắt vài , đôi mắt xinh cong lên.
A Thước từ khi nào trở nên ý tưởng như ?
Trước đối với những chuyện đều dốt đặc cán mai, đơn giản, chính là thẳng nam.
Thanh Phong nhận tâm trạng của trong cỗ kiệu tồi, chớp thời cơ cho Đế Tôn nhà : "Đế hậu, đây là kinh hỉ đầu tiên Đế Tôn chuẩn cho !"
"Ồ?" Lại chỉ là đầu tiên?
Tiếp theo, nàng nhanh kinh hỉ thứ hai là gì .
'Bùm: '
Lớp lụa mỏng và mái che của cỗ kiệu lật tung, lộ Vân Tranh đang mặc bộ hồng bào cao quý phức tạp, nàng dùng quạt tròn che nửa mặt.
Người lật tung lớp lụa mỏng của nàng, ai khác, mà là vài quen thuộc, giờ phút bọn họ đều ở hư đối diện.
"Tranh Tranh, thật nhẫn tâm, sinh thần cũng cho !" Nam t.ử yêu nghiệt mặc đại hồng bào rộng thùng thình để lộ xương quai xanh tinh xảo, ném cho nàng một cái mị nhãn, giọng điệu cố ý vẻ nũng nịu dáng.
Vân Tranh: "..." Thật mất mặt, quen .
Nam t.ử thanh lãnh mặc bạch y đầu cầm một thanh trọng kiếm sắc bén, kiếm chỉ nàng, lạnh lùng : "Chúc sinh thần vui vẻ."
Khóe miệng Vân Tranh giật giật: "..." Chúc mừng thì chúc mừng, dùng kiếm chỉ gì?
Mộ Dận hiểu rõ sự đổi ánh mắt của Vân Tranh, lập tức chỉ thanh kiếm trong tay Phong Hành Lan, giải thích: "Đây là thanh kiếm Lan ca tặng cho tỷ, tỷ luyện một tay kiếm !"
Vân Tranh: "?"
Kiếm ?... Tiện nhân?
【 Tác giả lời 】
Dung Thước yyds
Phong Vân bát quái yyds
?(ˊ?ˋ*)