Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 236: Gọi Tiểu Tiểu Thư
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:23:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông Châu, Đại Sở Quốc.
Một nam t.ử mặc hắc bào đeo mặt nạ ôm trong lòng một nữ t.ử rõ mặt, y phục màu đen và màu trắng của hai đan xen , mang đến cảm giác thị giác cực kỳ mạnh mẽ.
Đột nhiên, bọn họ xuất hiện ở biệt viện bên cạnh Vân Vương Phủ.
Dung Thước hề cố ý thu liễm thở, cho nên xuất hiện khiến ám vệ trong biệt viện cảnh giác, khi thấy là , sôi nổi quỳ một gối xuống, chắp tay hành lễ: "Thuộc hạ bái kiến Đế Tôn đại nhân!"
"Ừm." Dung Thước đáp một câu, đó hỏi: "Phòng dọn dẹp sạch sẽ ?"
Ám vệ cầm đầu cung kính trả lời: "Đế Tôn yên tâm, biệt viện ngày nào cũng sẽ tỳ nữ tới quét dọn."
Dưới sự dẫn đường của ám vệ cầm đầu, Dung Thước ôm thiếu nữ khi say rượu đặc biệt ngoan ngoãn rúc vòng tay l.ồ.ng n.g.ự.c , bước một gian phòng ngủ chính.
Sau khi trong, Dung Thước cho lui xuống.
Còn sai bưng một chậu nước nóng tới, đích nhúng ướt khăn mặt, đó vắt khô vuốt phẳng, động tác nhẹ nhàng lau mặt cho Vân Tranh, cùng với những ngón tay trắng nõn như hành.
"Ưm..." Sắc mặt Vân Tranh đỏ bừng, hàng lông mi dài cong khẽ run rẩy vài cái, cô rên rỉ một tiếng, khó chịu rút tay về, còn lật , lưng về phía Dung Thước.
Trong đêm tối, ánh mắt Dung Thước chút bất đắc dĩ và dung túng.
"Ngủ ngon nhé." Hắn chậm rãi một câu.
Hôm .
Khi Vân Tranh tỉnh , nhạy bén nhận đang ở một chiếc giường và căn phòng xa lạ, nhưng cô dậy, đầu thấy Dung Thước đang cách đó xa, sự cảnh giác trong lòng lập tức buông xuống.
Dung Thước đầu cô, dung mạo tuyệt thế vô song như thiên thần phơi bày sót gì, cũng ánh sáng ngoài phòng hắt , ánh sáng chiếu rọi ngũ quan của đều vô cùng hư ảo và nhu hòa.
Đôi mắt sâu thẳm giống như sẽ hút trong .
Đôi môi mỏng phiếm hồng, cấm d.ụ.c và thần thánh hòa quyện.
Muốn hôn.
Vân Tranh bất động thanh sắc nuốt nước bọt, sáng sớm dùng mỹ sắc dụ dỗ cô, suýt chút nữa thì chịu nổi.
Cô lật chăn , đó xuống giường xỏ giày, về phía : "Đây là ?"
Dung Thước mỉm : "Đại Sở Quốc."
Vân Tranh , đồng t.ử khẽ co rút, vẻ khó tin lan tràn trong đồng t.ử, Đại Sở Quốc? Cô chẳng qua chỉ say một đêm, ngủ dậy đến Đại Sở Quốc .
Cô hồ nghi hỏi: "Chàng đang lừa đấy chứ?"
Hắn dậy, gập ngón tay cạo cạo lên sống mũi cô, bật : "Lừa nàng gì, rửa mặt chải đầu một chút , lát nữa về nhà gặp ông nội ."
Vân Tranh hề phát hiện là 'ông nội', chứ 'ông nội nàng'.
Cảm xúc của cô bây giờ bay bổng.
"Chàng thực sự đưa về Đại Sở Quốc ?"
"Ừm."
"Vậy còn bên học viện?"
"Phương diện nàng cần lo lắng, xin nghỉ phép giúp nàng ."
Vân Tranh nhướng mày, dùng ngón tay chọc chọc n.g.ự.c : "Chàng xin nghỉ phép giúp lúc nào? Không vẫn luôn ở bên cạnh ?"
"Vào đêm ngày đầu tiên đến." Dung Thước đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé an phận của cô, đó bọc trong lòng bàn tay lớn.
"Hóa hôm đó xử lý công chuyện, hóa chính là xin nghỉ phép giúp ." Vân Tranh bừng tỉnh đại ngộ, ngay đó cô nghĩ tới điều gì, cong đôi môi đỏ mọng, đôi mắt phượng ngậm lấy chút ý trêu chọc chằm chằm .
"Hóa mưu đồ từ sớm!"
Dung Thước phản bác, ngược hào phóng thừa nhận: "Ừm, mưu đồ từ lâu ."
Trái tim Vân Tranh đập thình thịch.
...
Vân Tranh rửa mặt chải đầu xong, bảo Dung Thước ngoan ngoãn ở trong biệt viện, cô về gặp ông nội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-236-goi-tieu-tieu-thu.html.]
"Tại đưa cùng?" Giọng trầm thấp từ tính của Dung Thước một tia tủi rõ đạo lý.
Vân Tranh khỏi bật : "Ông nội tính tình nóng nảy, phỏng chừng khi giới thiệu xong mối quan hệ giữa và , ông sẽ nhịn quất , cũng như chút do dự đuổi ngoài."
"Để tiết lộ chút tin tức cho ông , còn , thì cứ ngoan ngoãn ở đây đợi ."
Theo tính cách của ông nội cô, bên cạnh cháu gái đột nhiên xuất hiện một đàn ông lai lịch rõ ràng, chắc chắn trong lòng sẽ vui, hơn nữa hẳn là cực kỳ vui.
Bởi vì cô còn đến 15 tuổi, cách khác là đến tuổi cập kê.
"Được." Bởi vì Tranh nhi, cũng âm thầm tìm hiểu về Vân Cảnh Thiên, tính tình của Vân Cảnh Thiên quả thực nóng nảy, hơn nữa cực kỳ sủng nịnh cháu gái, bao che khuyết điểm!
Đột ngột xuất hiện, quả thực sẽ để cho ông một hình tượng .
Chi bằng hẹn một thời gian gặp mặt.
Như cả hai bên đều sự chuẩn .
Dù cũng còn vài ngày để hòa hoãn.
Vân Tranh thuyết phục Dung Thước xong, liền chuồn khỏi biệt viện, tới Vân Vương Phủ ở sát vách.
Vân Vương Phủ những sa sút, ngược còn phồn vinh hưng thịnh, lẽ là do của Đại Sở Quốc đều dò la Vân Vương Phủ một thế lực thần bí bảo vệ.
Cho nên, dám tùy tiện hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Như ngược cho Vân Vương Phủ cơ hội thở dốc và phát triển!
Thị vệ ở cổng một nhóm khác, cho nên khi Vân Tranh xuất hiện ở cổng, thị vệ cầm đao chặn cô .
Các thị vệ dung mạo tuyệt sắc của thiếu nữ áo đỏ mắt cho lóa mắt, hồi lâu mới phản ứng , trầm giọng hỏi: "Người phương nào?"
"Vân Tranh." Cô trực tiếp xưng danh.
Thị vệ hai chữ 'Vân Tranh' hình chấn động, liên tưởng từ những lời đồn đại đây với thiếu nữ mắt đều ăn khớp với .
"Tiểu thư?" Thị vệ bên trái thăm dò hỏi.
"Không đúng." Vân Tranh nhíu mày lắc đầu.
Thị vệ sửng sốt, lẽ nào là trùng tên trùng họ?
Thiếu nữ áo đỏ cong khóe môi, giữa lông mày mang theo sự phóng túng và kiêu ngạo của thiếu niên: "Ngươi nên gọi là Tiểu tiểu thư."
Tiểu tiểu thư?!
Quả thực là , Vân Vương Phủ hai vị tiểu thư, một vị là Vân Diệu tiểu thư, vị còn chính là thiên tài Vân Tranh tiểu thư bôn ba đến Thánh Đô và trở thành học sinh của Thánh Viện!
Thiếu nữ mắt , chính là Vân Tranh Tiểu tiểu thư trở thành học sinh Thánh Viện trong lời đồn của Vân Vương Phủ bọn họ!
Đám thị vệ gác cổng bất giác lộ ánh mắt sùng bái kính sợ.
Tâm trạng kìm mà kích động lên.
"Tiểu... Tiểu tiểu thư, ... ..." Có một thị vệ kích động đến mức năng lộn xộn, sợ chọc Vân Tranh tức giận, vội vàng tự tát miệng một cái, cố gắng trấn tĩnh , ánh mắt rực rỡ : "Tiểu tiểu thư, chào mừng trở về Vương phủ!"
Vân Tranh dở dở .
Vân Tranh hề , lúc khi kỳ khảo hạch tuyển sinh bí cảnh của Thánh Viện kết thúc, Giang Dịch Thần trở về nước đem chuyện cô đỗ đạt vị trí cao trở thành học sinh Thánh Viện, rêu rao khắp nơi, mang về đủ thể diện cho Vân Vương Phủ.
Còn nữa, mang về thể diện cho tiểu quốc Đại Sở Quốc.
Cũng chính vì , một tiểu quốc thậm chí là trung đẳng quốc gia xung quanh đều nguyện ý giao hảo với Đại Sở Quốc!
Đây là nể mặt Vân Tranh là học sinh Thánh Viện!
Dù , ai mà , thể trở thành học sinh Thánh Viện, đủ để chứng minh thiên phú cũng như con đường tương lai của cô/ !
Nếu vẫn lạc giữa chừng, thì tương lai cũng là một cường giả của Đông Châu, tệ nhất cũng là cường giả thể xưng bá các quốc gia từ trung đẳng trở xuống!
Rất nhiều trung đẳng quốc gia, năm nay đều một thiên tài nào thể tiến Thánh Viện!
Chìa cành ô liu giao hảo , đối với bọn họ chỉ lợi chứ hại!