Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 189: Đập Tay Thề Ước
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thực , tối qua chúng báo cho tỷ , nhưng tỷ tối qua tỷ đột phá..."
Ý tứ mà Mộ Dận diễn đạt, nàng đều hiểu.
Nếu tối qua nàng đột phá, sớm theo bọn họ ngoài .
Không chỉ bọn họ hứng thú, nàng cũng .
Bí cảnh ở Đông Châu vốn dĩ ít, ngoại trừ vài thế lực lớn nắm giữ việc mở vài bí cảnh, bí cảnh hoang dã càng hiếm thấy.
Quan trọng nhất là, mỗi bí cảnh đều giống .
Ví dụ như, bí cảnh truyền thừa linh mộ do đại năng để , hoặc bí cảnh nguy hiểm do dòng chảy thời hỗn loạn tạo thành, là bí cảnh chứa đủ loại trân bảo, hoặc là bí cảnh thử thách...
Chỉ là , buổi đấu giá ngầm đấu giá lệnh bài bí cảnh thuộc loại hình nào?
Mộ Dận: "Đừng nhiều nữa, đợi gặp bọn họ, cụ thể ."
" , A Tranh, tỷ mặt nạ ?"
Vân Tranh gật đầu, lấy mặt nạ nửa mặt màu bạc, mà là một chiếc mặt nạ đen sì.
Sau khi , cảnh vẫn tối tăm như thường lệ, khác với Hắc Thị ở Đại Sở Quốc, Hắc Thị ở đây lớn hơn chỉ gấp mấy , hơn nữa hàng hóa cũng đặc biệt thượng hạng.
Huyền phẩm nhiều như lông bò, Địa phẩm đầy rẫy mặt đất, Thiên phẩm cũng tính là đặc biệt hiếm .
Hơn nữa nhiều .
Gần như mỗi đều đeo mặt nạ hoặc khăn che mặt, hoặc những thứ khác để che giấu dung mạo.
Mộ Dận và Vân Tranh , căn bản thu hút sự chú ý của bọn họ.
Dù thì:
Cả hai đều quá thấp bé.
Trông vẻ yếu ớt.
Mộ Dận dẫn Vân Tranh tiếp tục rẽ trái rẽ , luồn lách giữa dòng .
Chẳng bao lâu, bọn họ đến một tòa kiến trúc màu đen.
Kiến trúc điểm giống đến kỳ diệu với Linh Thiên Phách Mại Hội, khó để nhận , đây chính là nơi tổ chức đấu giá của Hắc Thị.
Trước cửa buổi đấu giá ngầm từng hàng thị vệ canh gác, xem phần lớn đều là tu vi từ Linh Tông trở lên.
Ngay cả thị vệ cũng là Linh Tông, đủ để thấy thực lực của Hắc Thị cũng như mức độ coi trọng của Hắc Thị đối với buổi đấu giá .
Có nhiều quan sát ở cách cổng lớn xa.
Vân Tranh và Mộ Dận cũng ở trong đó, bởi vì bọn họ đều thiệp mời tín vật.
Mộ Dận hạ giọng : "Đệ truyền tin cho bọn họ , bọn họ sẽ đến ngay."
Vân Tranh khẽ 'ừm' một tiếng.
Nàng thấy nhiều dùng linh thạch mua một suất cửa, nhưng ai từ chối.
Một vị quản sự mặc hắc bào, khóe miệng nốt ruồi đen nghiêm túc : "Chư vị, suất tham gia buổi đấu giá ngầm bán hết từ nửa tháng , bây giờ sẽ nhường nữa , mong cho!"
Lời thốt , những xung quanh khỏi xuýt xoa và tiếc nuối.
Có một tiếc nuối lắc đầu: "Hắc Thị một năm mới tổ chức đấu giá một , buổi đấu giá ngầm chắc chắn nhiều đồ , đáng ghét là bản nửa tháng mua suất cửa."
"Nghe nửa tháng , việc tranh giành suất cửa buổi đấu giá ngầm thể là gió tanh mưa m.á.u, chỗ bình thường ở tầng một cần một triệu linh thạch thượng phẩm, những bao sương càng là từ mười triệu linh thạch thượng phẩm trở lên, cái quả thực là đòi mạng mà!"
"Đối với những thế lực lớn mà , chút linh thạch chẳng đáng là bao."
"Nói như , mười triệu linh thạch thượng phẩm, là thể bồi dưỡng một thế lực nhỏ ở đại quốc , mà mười triệu linh thạch thượng phẩm đối với những như chúng mà , là tài lực cả đời thể mà thể với tới."
"..."
Vân Tranh những lời của bọn họ, nhướng mày liễu, suất cửa đắt thật...
Mức tiêu dùng ở Thánh Đô , quả nhiên tầm thường!
Nàng bây giờ chỉ hơn bốn triệu linh thạch thượng phẩm.
Vân Tranh thở dài một thật sâu, nàng nghèo quá!
Mỗi khi bản tưởng rằng kiếm nhiều, luôn đến nhắc nhở bản là một kẻ nghèo rớt mồng tơi!
Thật quá uất ức!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-189-dap-tay-the-uoc.html.]
Không !
Trong đôi mắt phượng của Vân Tranh dường như bùng cháy ý chí chiến đấu hừng hực, nàng kiếm linh thạch! Nàng kiếm điểm tích lũy! Nàng trở nên mạnh mẽ!
Mộ Dận hề phát hiện cảm xúc của Vân Tranh, ngẩng đầu chợt thấy ba bóng dáng quen thuộc, liền vẫy vẫy tay với bọn họ.
Úc Thu vẫn mặc trường bào màu đỏ rực, mặt đeo một chiếc mặt nạ hình bươm bướm, quả nhiên chút lẳng lơ.
Phong Hành Lan một bạch y phong hoa, khí chất phi phàm, mặt đeo mặt nạ nửa mặt, che khuất đôi mắt, chỉ để lộ phần miệng.
Còn Mạc Tinh mặc y phục võ thuật màu đen, đeo mặt nạ mặt quỷ, giống như kẻ đoạt hồn đến từ địa ngục.
Ba quá dễ nhận !
Vân Tranh lúc mặc y phục của Thánh Viện, cũng là một bạch y phiêu diêu.
"Chúng trong ." Phong Hành Lan lên tiếng .
"Được."
Phong Hành Lan lấy một tấm thiệp màu vàng giao cho quản sự nốt ruồi đen kiểm tra, đó quản sự nốt ruồi đen xua tay, sai dẫn bọn họ trong.
Bọn họ thẳng đến tầng một.
Ngược là tầng ba.
Quả nhiên là bao sương! Phong Thái t.ử tài đại khí thô.
Một thị giả đưa tay chỉ dẫn: "Mời trong, đây là bao sương của các vị, việc thể bấm chuông gọi thị giả đến."
Đợi năm bao sương.
Mạc Tinh sờ một cái lên chiếc giường êm, quanh bốn phía, lẩm bẩm: "Buổi đấu giá ngầm cũng cách bài trí đấy chứ."
Trong bao sương tuy tối tăm nhưng mất phong cách, dường như lượng của bọn họ, liền chuyển đến năm chiếc giường êm, để bọn họ thể thoải mái.
Bên cạnh giường êm, đều một tay vịn, tay vịn hai nút bấm chuông, một cái là để gọi thị giả, cái còn là để bấm gọi giá.
"Ủa, ngươi đột phá đến Linh Hoàng tứ đoạn ?" Úc Thu kinh hô.
Ba , thi dồn sự chú ý thực lực của Vân Tranh, phát hiện nàng thực sự chỉ trong một đêm đột phá đến Linh Hoàng tứ đoạn, kinh ngạc , vui mừng ...
"Rất kỳ lạ ?" Vân Tranh nghi hoặc hỏi.
Đám Phong Hành Lan: "..." Nghẹn họng.
Nàng hỏi ngược một cách nghiêm túc như , khiến trong lòng bọn họ phức tạp đủ mùi vị.
Người tu luyện ở Đông Châu, khi đột phá, khó để vượt nhiều bậc, trừ phi là thiên tài đỉnh cao!
Mặc dù bọn họ cũng từng vượt bậc đột phá, nhưng giống như nàng nhảy liên tiếp ba bậc, thực sự... ít càng ít.
Bọn họ chuyển chủ đề, về chuyện của buổi đấu giá ngầm.
Bao sương quả thực là do hoàng thất Bạch Hổ Quốc nơi Phong Hành Lan thuộc về đặt cho .
Gia tộc của Úc Thu, Mạc Tinh, Mộ Dận bọn họ cũng đặt bao sương, nhưng ở đó chỉ bọn họ, mà còn trong gia tộc.
Cho nên, bọn họ mới tụ tập đến chỗ Phong Hành Lan.
Ở đây ít , ít rắc rối và lời vô nghĩa, cớ ?
Úc Thu Vân Tranh: "Nếu chúng cùng một tiểu đội , chắc hẳn chúng sẽ cùng nắm tay vượt qua tầng tầng lớp lớp khó khăn, bí cảnh cũng ngoại lệ, Vân Tranh ngươi sẽ cùng chúng chứ?"
"Đương nhiên, các ngươi vứt bỏ , dễ dàng như !" Giữa hàng lông mày Vân Tranh bộc lộ sự phóng túng kiêu ngạo, : "Đừng nghĩ là loại tiểu thư yếu đuối gì đó! Ta chính là một b.úa đập trúng một tên đấy!"
"Hahaha lắm!" Mạc Tinh lớn.
Độ cong khóe môi Phong Hành Lan vểnh lên một chút.
"Tới!"
Vân Tranh hiên ngang giơ tay lên: "Đập tay một cái! Ai mà kẻ phản bội đội, thì dìm đầu hố phân chà xát."
Hố phân?!
Mộ Dận hưng phấn : "Không chỉ dìm hố phân, mà còn đ.á.n.h vẹo đầu !"
Một đám thiếu niên hai mắt sáng ngời, mượn cảnh tối tăm, giơ tay lên, đập tay một cái.
Từ nay về , dung thứ cho sự phản bội!