Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 187: Cách Này Khả Thi

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời thốt , năm chìm sự im lặng quỷ dị.

mà, giây tiếp theo, Vân Tranh và Mạc Tinh ôm bụng ha hả.

Trước đây Phong Hành Lan độc mồm độc miệng như chứ?!

Sắc mặt Úc Thu tối sầm .

Mộ Dận ngược để tâm đến những điều , thậm chí cũng chút .

Bởi vì nhiệm vụ là do Úc Thu chọn, liên quan đến .

Úc Thu trầm mặt, trừng mắt Phong Hành Lan một cái: "Đừng nữa, hai mươi điểm tích lũy là thể Tàng Thư Các hai đấy!"

"..." Không còn gì để .

Mạc Tinh đề nghị: "Hay là chúng lập một đội ? Cùng nhiệm vụ, dù cũng khá thiết."

"Được thôi, đồng ý." Úc Thu là đầu tiên nhận lời.

"Ta cũng đồng ý." Mộ Dận cũng vui vẻ tán thành, nhiệm vụ cùng những quen , chắc chắn sẽ thú vị.

"Khả thi." Phong Hành Lan vẫn lời ít ý nhiều, dù cũng một nhiệm vụ quy định gia nhập đội ngũ, gia nhập đội ngũ khác, chi bằng gia nhập một đội ngũ ' linh t.ửu'.

Ánh mắt bốn về phía Vân Tranh, nàng mỉm : "Đương nhiên thành vấn đề."

Úc Thu xoa xoa cằm, vẻ suy nghĩ: "Vậy tên tiểu đội của chúng gọi là gì cho oai phong lẫm liệt đây? Gọi là Hùng Ưng Chiến Đội? Hay là Thánh Viện Chiến Sĩ?"

Bốn còn : "..."

Úc Thu nhận bốn đang dùng ánh mắt ' kẻ ngốc' chằm chằm , chút mất tự nhiên, mím môi, nghiêm túc : "Này, các ngươi đừng dùng ánh mắt đó chứ, mau nghĩ tên tiểu đội , còn nổi danh ở Thánh Viện đấy!"

"Ngươi tài tiên tri ?" Khóe miệng Mộ Dận giật giật, chút ghét bỏ.

"Dù Úc Thu ở đây, đừng sợ nổi danh !"

Mấy 'xùy' một tiếng, liền bắt đầu chuyển sang chủ đề khác.

Trong lòng Úc Thu tủi , ôm lấy cánh tay Phong Hành Lan ở bên cạnh, vùi đầu vai , bắt đầu ỉ ôi lóc.

Phong Hành Lan lộ vẻ ghét bỏ, dùng sức đẩy đầu .

Úc Thu đẩy , cả giống như loài nhuyễn thể xương ngã sang vai Mộ Dận ở phía bên , Mộ Dận dùng hai ngón tay chọc .

Cứ như , đầu của Úc Thu đẩy qua đẩy , thật là sung sướng.

Mấy .

"Tránh , ỷ eo như đàn bà." Thiếu niên Mộ Dận tức giận, đôi má trắng trẻo ửng lên chút phấn hồng.

"Hahaha..."

Bên trò chuyện sôi nổi, bên tâm trạng của đám Phó Oánh Tuyết phức tạp.

"Bọn họ là ai ?" Lý Kiều Kiều chỉ về hướng Úc Thu, từng từng đều mắt như , còn cùng Vân Tranh trò chuyện vui vẻ, trong lòng ả chút khó chịu.

Trong kỳ khảo hạch thử thách nhập viện, chỉ Phó Oánh Tuyết và Triệu Sơn dẫn đội, Tưởng Phong, Lý Kiều Kiều, Du Mân bọn họ mặt, cho nên mới quen bọn họ.

Triệu Sơn : "Nam t.ử hình như là Thái t.ử điện hạ Phong Hành Lan của Bạch Hổ Quốc, còn Mạc Tinh của Mạc gia, thiên tài luyện khí Úc Thu, thiếu niên thì lạ mặt."

Ánh mắt Lý Kiều Kiều sáng lên.

Thế mà là bọn họ!

Đông Châu tuy thiếu thiên kiêu, nhưng mấy bọn họ là những nhân vật đầu trong các thiên kiêu Đông Châu.

câu tiếp theo của Phó Oánh Tuyết khiến vẻ mặt Lý Kiều Kiều cứng đờ.

"Bọn họ đều là tân sinh khóa , ngờ Vân tiểu sư vẻ thiết với bọn họ."

Lại là Vân Tranh! Sao nàng chướng mắt như ?

Lý Kiều Kiều Vân Tranh ở cách đó xa, giọng điệu chua xót: "Vân Tranh đến từ một tiểu quốc, quen bọn họ? Mấy ngày còn lạnh lùng với chúng , bây giờ vui vẻ như , quả nhiên là coi thường chúng ?"

Lời thốt , vẻ mặt của mấy đều chút vi diệu.

Đây chẳng là đang trắng trợn mỉa mai Vân Tranh 'chê nghèo yêu giàu' ?

"Hơn nữa còn giấu giếm chúng , đòi đạo sư năm trăm điểm tích lũy phần thưởng, chúng bây giờ đều cùng một đội ngũ ? Thế mà sẽ chia cho chúng !"

Lý Kiều Kiều như thể đó là điều hiển nhiên.

Sắc mặt Phó Oánh Tuyết trầm xuống, ngắt lời ả: "Đừng nữa, chúng chẳng gì cả, tư cách gì đòi điểm tích lũy của ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-187-cach-nay-kha-thi.html.]

Lý Kiều Kiều Phó Oánh Tuyết nhiều ngắt lời, cũng như nhiều mất mặt, ả nhíu c.h.ặ.t mày: "Oánh Tuyết, tại tỷ luôn thiên vị nàng ? Nàng bây giờ thuộc đội ngũ của , cho dù chúng sức, thì điểm tích lũy đó cũng nên thuộc về sở hữu chung của chúng ."

Giọng của ả chút lớn, những khác linh chu cũng thấy.

Thi dời ánh mắt qua.

Hồ đạo sư thấy lời , chút vui, mở miệng vài câu, ai ngờ một bay tốc độ lướt qua ông, đó bước đến mặt Lý Kiều Kiều.

Lý Kiều Kiều nam t.ử tuấn mỹ mặc trường bào màu đỏ rực mắt, trong lòng đập thình thịch mấy cái.

ngay khoảnh khắc tiếp theo:

"Ta nhịn ngươi lâu lắm đấy, ngươi nó là loại cực phẩm gì ? Không công lao của ngươi, liều mạng cướp, tối qua ngươi đang ngủ nướng, ngủ ngon lành như còn mơ mộng hão huyền!"

"Ngươi tưởng ngươi là sư tỷ thì cao ngạo hơn ? Nói chuyện âm dương quái khí, loại nữ nhân khiến buồn nôn như ngươi chứ!"

"Ta phi!"

Úc Thu một động tác nôn mửa.

Những lời lẽ sắc bén như châu ngọc trút xuống đầu Lý Kiều Kiều.

Sắc mặt Lý Kiều Kiều khó coi đến mức xanh tím, ả há miệng, thế mà chẳng lời nào.

Du Mân dậy, bênh vực: "Úc sư , chuyện đừng khó như ."

Úc Thu mỉm : "Khó ? Đây mới chỉ là một phần mười công lực của thôi."

Không ít ồ lên.

"Bản bản lĩnh, còn đòi hỏi nhiều như , là bình thường nhưng tự tin ?" Úc Thu khẩy một tiếng, tay đ.á.n.h ả lắm .

Sắc mặt đám Lý Kiều Kiều càng khó coi hơn.

Hồ đạo sư nhíu mày : "Còn thể thống gì nữa, tất cả sang một bên đợi ."

"Vâng, đạo sư." Úc Thu ngoan ngoãn gật đầu.

Vân Tranh tên Úc Thu vô cùng lẳng lơ , còn nháy mắt đưa tình với nàng, dường như đang hỏi 'Gia ngầu '?

Nàng cũng chút khó tin, Úc Thu thế mà mặt vì nàng.

Nàng đối với những lời ngược cảm giác gì, nhưng nếu liên quan đến nàng quan tâm, nàng nhất định sẽ tha cho Lý Kiều Kiều.

"Thu ca ngầu ?" Úc Thu sáp gần bọn họ, hì hì hỏi.

Người tu luyện, vốn dĩ tai thính mắt tinh, bọn Lý Kiều Kiều chuyện thiết lập kết giới nhỏ, đương nhiên sẽ thấy.

Từ lúc Lý Kiều Kiều bắt đầu chuyện, Mộ Dận đ.ấ.m ả hai cái !

Lại hổ đến mức độ ?

"Thu ca ngầu!" Thiếu niên Mộ Dận hiếm khi tán thành một tiếng.

Mạc Tinh khinh thường đáp : "Nếu ngươi quá nhanh, oai chính là !"

Phong Hành Lan khẽ gật đầu: "Lời lý."

Trong lòng Vân Tranh xẹt qua một dòng nước ấm, về cho bọn họ chút linh t.ửu ngon để uống .

Úc Thu 'xùy' một tiếng, liền về phía Vân Tranh: "Sao ngươi gì?"

"Cảm ơn nhé, Thu tể." Vân Tranh nhếch môi, ánh mắt cong cong.

"Thu tể là cái quỷ gì?!" Úc Thu hoảng sợ tột độ.

Vân Tranh: "Có nghĩa là con trai."

Úc Thu khiếp sợ: "Ngươi thế mà nương ? Ngươi quá đáng sợ , cha đồng ý ."

Vân Tranh nhướng mày: "Không, là cha ngươi."

Mạc Tinh nhân cơ hội phá đám : "Chi bằng thêm , cũng thể cha ngươi."

"Ta thể nương ngươi đấy." Mộ Dận để lộ hàm răng trắng hắc hắc.

Phong Hành Lan nghiêm túc Úc Thu: "Cách khả thi."

Úc Thu: "?"

 

 

Loading...