Vân Tranh: "..."
Xem là một bệnh nhân tâm thần.
Cô cất bước định rời , nào ngờ ông lão hung hăng nhào về phía cô, đó ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô.
"Ta thực sự kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Thật đấy!" Ông lão xé rách tâm can hét lên.
Trong lúc nhất thời, thu hút ánh mắt của ít qua đây.
Những lời bàn tán xì xào cũng lọt tai Vân Tranh.
"Cô bé chẳng lẽ ông cụ ăn vạ ?"
"Thật là xui xẻo, bây giờ quá nhiều ăn vạ, ngờ ông lão mà còn ăn vạ một cô bé..."
"Chính vì là cô bé, mới dễ ăn vạ chứ! Bởi vì bọn họ trải sự đời mà, cũng tài ăn như để biện giải! Mau thôi, nếu lát nữa chúng cũng ông lão ăn vạ mất!"
"Đừng mở miệng là ăn vạ, chừng ông cụ đó thực sự gặp khó khăn..."
Mỗi một ý.
...
Trơ mắt một lấy điện thoại , video , Vân Tranh nhíu mày, đó tiếp tục mở màn hình điện thoại, chuẩn gọi 110 báo cảnh sát.
vì , cô thể gọi 110.
Ông lão hì hì dậy: "Cô bé, cháu gọi thế nào, cũng gọi 110 . Bởi vì dùng huyền lực ảnh hưởng đến từ trường điện thoại của cháu, khiến nó thể hoạt động bình thường."
Vân Tranh kinh nghi bất định.
"Để cháu tin tưởng hơn, kẻ l.ừ.a đ.ả.o, càng thần côn, cho nên cháu cứ..."
Trong lúc chuyện, ông lão đột nhiên giơ tay rắc một tầng ánh sáng trong suốt về phía mặt cô, trong chớp mắt, Vân Tranh cảm thấy mắt chút khó chịu.
Đợi khi cô mở hai mắt , thấy thứ xung quanh, lộ vẻ khiếp sợ.
Thân thể của tất cả sinh linh đều giống như mây mù, mờ mịt bất định, nhưng khi cô kỹ một chút, cấu trúc cơ thể của tất cả đều lộ rõ ràng, kiểu lộ bề ngoài, mà là cấu trúc bên trong cơ thể, ví dụ như các cơ quan nội tạng.
Thoạt , chút buồn nôn nên lời.
Mà giữa với , những sợi sương mù màu sắc khác kết nối.
Sợi chỉ đỏ, tượng trưng cho nhân duyên?
Vậy những sợi chỉ màu sắc khác thì ?
Giọng của ông lão chậm rãi truyền tai cô: "Những gì cháu thấy bây giờ, chỉ là hình ảnh Huyền thuật sư lúc mới bắt đầu mở Huyền đồng."
"Trên thế gian , sở hữu thiên phú cũng như mệnh cách bước con đường tu chân, vạn mới chọn một, cháu chính là một trong đó."
"Chúng sinh muôn loài, gia tộc ẩn thế độc lập với đời, ở Hoa Quốc gọi là tu chân giang hồ. thể tu chân, chỉ Hoa Quốc, còn nước ngoài... Lạc đề , chúng chủ đề chính."
Ông lão ánh mắt nghiêm túc cô, lời mang đậm thở trung nhị: "Cháu, chính là thiên tuyển chi nữ! Trở thành Huyền thuật sư là vận mệnh của cháu, bước tu chân giang hồ là con đường của cháu! Cô bé, cháu nguyện ý trở thành đồ của ?"
Vân Tranh nhanh ch.óng tiêu hóa những nội dung , cô bán tín bán nghi, đó cực kỳ chân thành hỏi một câu: "Ông bay ?"
Ông lão sững sờ, ông đảo mắt quanh một vòng, đó hạ thấp giọng : "Ta bay, nhưng thể bay ở đây, nếu sẽ trong đạo tố cáo, phạt tiền một ngàn đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1853-ngoai-truyen-hien-dai-15.html.]
"Người trong đạo các ông còn phạt tiền?"
Ông lão lập tức : "Tất nhiên là ! Đạo của chúng cũng quy củ của đạo chúng , thể tùy tiện để lộ phận ở bên ngoài, hôm nay thấy thiên tuyển chi nữ như cháu, lão phu mới mạo hiểm nguy cơ phạt tiền, giải thích rõ ràng với cháu."
"Nếu bái ông thầy thì ? Cũng gia nhập cái gọi là tu chân giang hồ của các ông thì ?" Vân Tranh trong lòng vẫn còn nghi ngờ, nếu tận mắt thấy nhiều thứ kỳ diệu như , cô thực sự sẽ tưởng ông lão là đa cấp.
Bây giờ...
Cũng khả năng là đa cấp! Thậm chí, khả năng là chạy từ bệnh viện tâm thần!
Ai ông rắc thứ gì lên mặt ?
Ông lão bất đắc dĩ lắc đầu, "Vậy thì đành để ký ức của cháu xóa bỏ thôi!"
Vân Tranh nhíu mày, ánh mắt tối tăm khó hiểu ông lão, xóa bỏ ký ức?
Cô thuận theo lời ông hỏi: "Có tác dụng phụ gì?"
"Tác dụng phụ lớn lắm!" Ông lão ngạc nhiên thốt lên, đó cố vẻ thần bí : "Cháu vẫn nên bái thầy , nếu cháu nhất định sẽ hối hận đấy!"
Thần sắc Vân Tranh khẽ động: "Ông đừng đ.á.n.h trống lảng, chỉ cần cho tác dụng phụ là !"
Ông lão vội vàng xua tay.
"Không ."
Vân Tranh lặng lẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cô lựa chọn trực tiếp bỏ .
ngay giây tiếp theo ——
Vân Tranh phát hiện bản thể động đậy, ánh mắt cô kinh biến, chuyện rốt cuộc là ? Chẳng lẽ là ông lão giở trò quỷ?!
Sự thật chứng minh, thực sự là ông !
"Cháu cứ bái thầy ." Giọng điệu ông lão cao thâm khó lường.
Vân Tranh: "..."
Hai dây dưa lâu, cuối cùng, năng lực Huyền thuật của ông lão, vẫn khiến Vân Tranh bất đắc dĩ bái ông thầy...
...
Suy nghĩ của Vân Tranh về hiện thực, cô đầu sang Yến Trầm bên cạnh.
Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng, trả lời : " sư thừa Huyền đạo Vân Phu Tịnh."
"Vân Phu Tịnh?!" Yến Trầm sắc mặt khiếp sợ, trong giọng điệu toát vài phần dám tin.
"Cậu ông ?" Vân Tranh trong lòng hồ nghi, bởi vì Vân Phu Tịnh với cô, ông chỉ là một Huyền thuật sư cũng mà cũng chẳng Huyền đạo, bình thường nổi bật.
Yến Trầm càng kinh ngạc hơn, "Cô từng qua sự tích của ông ?"
Vân Tranh lắc đầu.
"Đại sư Vân Phu Tịnh, là Đệ nhất Huyền thuật sư Hoa Quốc, , là Đệ nhất Huyền thuật sư thế giới! Mười năm trong cuộc thi tu chân thế giới, ông giành hạng nhất Huyền thuật!"