Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1848: Ngoại Truyện: Hiện Đại (10)
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:51:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không vì , trong lòng Dung Thước đập thịch một tiếng, còn rõ bóng dáng của cô gái ...
Hắn bước nhanh khỏi phòng bệnh, men theo hướng của cô sang.
Cô gái dáng gầy gò, mặc chiếc váy dài nhã nhặn, buộc tóc đuôi ngựa cao, tay trái ôm bó hoa, tay xách giỏ hoa quả, chỉ một bóng lưng của cô, khiến khó lòng quên .
Cô đang chuyện với phụ nữ trung niên bên cạnh.
Dung Thước lặng lẽ chằm chằm bóng lưng của cô, cảm xúc của bắt đầu xao động, bất giác bước theo nhịp chân của cô.
Cô một bước, cũng một bước.
Đột nhiên, cô gái dường như nhận đang chằm chằm , cô đầu sang, đập mắt cô là một thiếu niên 'bất lương' mặc áo khoác gió màu đen, dáng cao lớn, gò má gần như bầm dập sưng tấy, khóe miệng cũng rách, tóc mái lưa thưa vương chút mồ hôi, thoạt cho lắm.
đôi mắt sâu thẳm ...
Khiến cô gái cảm thấy chút quen thuộc.
Cô gái hiểu ánh mắt chằm chằm của , khi khẽ nhíu mày, liền thu hồi tầm mắt.
Mà trong mắt Dung Thước, cô lớn lên cực kỳ xinh , đôi mắt dường như bẩm sinh mang theo sắc thái công kích, mị hoặc mà s.i.n.h d.ụ.c vọng, là khuôn mặt kiều diễm rực rỡ, nhưng khí chất của cả cô thanh lãnh, khiến dám dễ dàng đến gần.
Khoảnh khắc Dung Thước thấy cô, thể dời mắt nữa.
Hắn thầm hỏi trong lòng.
Là tiếng sét ái tình ?
Hắn vốn dĩ tin, nhưng khoảnh khắc thấy cô, vô cùng đến gần cô, trong lòng phảng phất một giọng bảo , nếu đ.á.n.h mất cô, sẽ hối hận cả đời!
Tại cảm xúc mãnh liệt như ?
Từ khi ông nội đổ bệnh, cuộc đời phảng phất như bao phủ bởi một tầng sương mù, một tia sáng nào, nhưng khoảnh khắc thấy cô, nhớ kỹ màu sắc cô.
Hắn thấy cô gái cùng phụ nữ trung niên bước một phòng bệnh.
Hắn chợt nhớ điều gì đó, bên giường ông nội, cầm lấy một chiếc điện thoại cũ nát, nắm c.h.ặ.t, đó ngoài phòng bệnh, một mực canh giữ.
Khoảng một giờ , cô gái cùng phụ nữ trung niên cùng khỏi phòng bệnh, họ cùng về phía bên , dường như thăm bệnh nhân xong, chuẩn rời .
Trong lòng Dung Thước thắt .
Cô gái nhận thiếu niên 'bất lương' vẫn còn ở đây, trong lòng chút kỳ lạ, ngay lúc cô và sắp ngang qua mặt ——
Thiếu niên 'bất lương' giơ tay cản cô .
Người phụ nữ trung niên sắc mặt kinh hãi, bà tưởng Dung Thước là mấy tên lưu manh, vội vàng kéo cô gái phía , ánh mắt đề phòng : "Cậu là ai?! Cậu gì?!"
Dung Thước mím c.h.ặ.t môi, vành tai ửng đỏ, dường như sắp rỉ m.á.u, căng thẳng lấy chiếc điện thoại cũ nát , mở lên, chỉ mã QR màn hình.
Ánh mắt gắt gao chằm chằm cô gái.
Thực , biểu đạt rõ ràng .
"Anh kết bạn WeChat với ?" Cô gái sửng sốt.
Dung Thước đỏ mặt tía tai gật đầu.
Còn đợi cô gái mở miệng chuyện, phụ nữ trung niên kéo , : "Nhìn một cái là thứ lành gì, đừng tùy tiện kết bạn WeChat với lạ!"
Cô gái nhíu mày, "Mẹ, thoạt ... là ."
"Người sẽ đ.á.n.h thành như ?" Người phụ nữ trung niên .
Dung Thước thấy cô gái kéo , ngón tay siết c.h.ặ.t điện thoại, cất bước định đuổi theo.
Người phụ nữ trung niên thấy thế, sợ hãi thẳng: "Cậu đừng theo, kết bạn WeChat với con gái là ."
Người phụ nữ trung niên ánh mắt kiêng dè Dung Thước, bà theo bản năng nhận định Dung Thước là lưu manh, con gái bà vốn dĩ xinh hơn , những năm qua, ít lưu manh để mắt tới con gái bà, may mà từ nhỏ bà cho con gái học Taekwondo, nếu , đám lưu manh chắc chắn sẽ bắt nạt con gái bà.
Cô gái thần sắc cô đơn của Dung Thước, trong lòng phảng phất như kim đ.â.m một cái.
cô hề mềm lòng kết bạn WeChat với .
Bởi vì cô , khi cô kết bạn WeChat với , trở về chắc chắn sẽ cằn nhằn cả đêm, khi, còn chỉ một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1848-ngoai-truyen-hien-dai-10.html.]
"Xin ." Cô gái gật đầu với .
Ngay đó, cô gái liền cùng phụ nữ trung niên trở về.
Dung Thước sâu thẳm bóng lưng cô gái rời , ánh sáng trong mắt phảng phất như đột ngột trở nên ảm đạm, dường như, thế giới chỉ còn một .
Mà bác sĩ trẻ tuổi chứng kiến cảnh , nhịn lên tiếng với Dung Thước: "Xin WeChat cũng là chuyện bình thường, cô gái đó xinh như , so với một nữ minh tinh từng thấy còn hơn, chắc chắn nhiều theo đuổi. Cậu cũng thật là, rõ cũng mặt, còn dám xin WeChat của cô gái nhỏ..."
"Thế hệ nhận khá thực tế, lẽ cũng và cô gái đó kết quả gì ."
Nghe thấy câu cuối cùng, lý trí của Dung Thước phảng phất như về, rũ mắt xuống, vò nát chút ánh sáng cuối cùng, ảm đạm.
Hắn cuộc đời của ...
Rất tệ tệ.
Hắn chỉ nghèo, còn là một kẻ câm.
"Nghe ông nội , câm, là một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, mới biến thành như ..." Bác sĩ trẻ tuổi khá cảm khái, đưa tay vỗ vỗ lưng Dung Thước, "Cho dù thế nào, tương lai đều sẽ trở nên hơn."
Dung Thước mím môi, lặng lẽ trở về phòng bệnh của ông nội.
Hắn vốn dĩ sinh trong một gia đình khá giả, học hành giỏi, liên tục nhảy cóc. , năm mười tuổi, thứ đều đổi.
Một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, khiến cha t.ử nạn, cũng đập đầu, mất ký ức, hơn nữa trong lúc tai nạn, dẫn đến dây thanh quản hoại t.ử, liền biến thành... kẻ câm.
Hắn hôn mê một thời gian dài vụ tai nạn.
Sau khi còn cha , ông nội ở quê đến chăm sóc .
Vốn dĩ bọn họ còn chút tiền, nhưng trời lúc mưa lúc nắng, ông nội mắc bệnh nặng, cần nhiều tiền để chữa trị.
...
Dung Thước chút thất hồn lạc phách, trong đầu là bóng dáng của cô gái.
Trái tim bóp nghẹt, chút đau đớn ngạt thở.
Hắn xứng với... cô.
...
Hai ngày .
Dung Thước thấy cô gái ở bệnh viện, cô gái vẫn đến thăm bà ngoại cô.
Lần , dám chủ động đến gần nữa, lặng lẽ chăm chú cô.
Có lẽ, là ánh mắt của quá nóng bỏng, khiến cô gái chú ý tới , cô gái đột nhiên về phía .
Thân thể Dung Thước cứng đờ, nhưng nghĩ tới điều gì đó, tự ti cúi đầu, lúc rời , một bàn tay trắng trẻo kéo tay áo .
"Đợi ."
Dung Thước hất tay cô , chạy trối c.h.ế.t.
Cô gái bóng lưng vội vã rời của , khẽ nhíu mày.
Cô qua đây là vì bà ngoại, bà ngoại , hai ngày nay một nam sinh thường xuyên đến giúp đỡ bà, theo lời bà ngoại miêu tả, nam sinh lớn lên trai, nhưng chính là một khiếm khuyết, là một kẻ câm...
Cho nên, cô liền đoán thể là .
Mặc dù chỉ là duyên gặp mặt một , nhưng dáng vẻ của thiếu niên vương vấn trong đầu cô.
Cô gái trở phòng bệnh của bà ngoại, hôm nay là thứ bảy, cho nên, cần đến trường học, cô liền ở trong phòng bệnh trò chuyện cùng bà ngoại.
Rất nhanh đến bảy giờ tối, cô khỏi phòng bệnh chuẩn lấy chút nước nóng cho bà ngoại.
Chỉ là, cô khỏi phòng bệnh, thấy thiếu niên hành lang, gần nửa khuôn mặt đều là m.á.u, thoạt chút đáng sợ.
Thiếu niên cũng thấy cô, đồng t.ử co rụt , sống lưng cứng đờ, ngay đó nghiêng nửa khuôn mặt dính m.á.u , dường như sợ dọa đến cô.