Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 184: Vì Sao Dây Dưa
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu cô loại bỏ tà khí của Minh Hoa Thành trong vòng một khắc đồng hồ, cô trở về Thánh Viện sẽ nhốt ở Thủy Nhai Để nửa tháng, cô bằng lòng ?"
Vân Tranh , nhe răng : "Không thành vấn đề."
Hồ đạo sư biểu cảm tự tin như của cô, nhất thời cạn lời.
Những khác cũng khuyên can vô hiệu, dùng một loại ánh mắt 'cô tiêu đời ' chằm chằm Vân Tranh.
Cấm túc ở Thủy Nhai Để nửa tháng, chuyện đùa .
Tại hiện trường chỉ hai tin tưởng Vân Tranh, một là Phong Hành Lan, còn là Mạc Tinh.
Vân Tranh xoay , khẽ điểm mũi chân, động tác lưu loát nhảy lên mái nhà.
Đợi cô vững, chỉ thấy trong tay cô xuất hiện một tờ phù văn màu vàng tươi, kỹ , phát hiện phù văn dường như lấp lánh ánh sáng tím, nhất định vật phàm.
Cô dùng linh lực nâng tờ phù văn màu vàng tươi lên, nó vững vàng rơi xuống mặt cô.
Tờ phù văn thỉnh thoảng lấp lánh ánh sáng tím , ẩn chứa sức mạnh khiến thể tìm hiểu sâu, thần sắc của đám Hồ đạo sư biến đổi.
Tờ phù văn ...
Nhìn khuôn mặt cô bình tĩnh, một tay giơ lên, khí tràng cường đại ngưng tụ một vòng xoáy linh lực nhỏ, đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mở:
"Hư Phù Tam Thiên, Đại Đạo Chí Điên, Khư Tà Trừ Mị:"
"Tru Tà!"
Giọng lạnh lẽo của cô trong đêm khuya tĩnh mịch, giống như một chiếc b.úa nhỏ gõ đầu quả tim , khiến thể chấn động.
Cùng với âm thanh vang lên, trong vòng xoáy linh lực bùng phát một tia lửa, bao trùm lấy tờ phù văn , nhưng thấy xu hướng tờ phù văn đó thiêu rụi.
Lúc .
'Ầm' một tiếng, bùng phát luồng khí thần bí cường đại.
Cuốn quét bộ Minh Hoa Thành!
Trong vô hình, những tà khí giống như gặp thiên địch, chạy trốn, nhưng thiêu rụi từng tấc một.
Những ánh mắt trống rỗng vô thần ở Minh Hoa Thành cơ thể đột nhiên run lên, run rẩy co giật một cái, liền hôn mê ngã xuống.
'Xoạt xoạt xoạt', ngã xuống một mảng lớn.
Nếu cường giả ở đây, nhất định sẽ tà khí trong cơ thể bọn họ tiêu diệt.
Hồ đạo sư trừng lớn hai mắt, cằm run rẩy dữ dội vài cái, ánh mắt đầy vẻ khiếp sợ.
Không chỉ ông, những khác cũng thể tin .
Một bộ dạng trợn mắt há hốc mồm.
Vân Tranh liên tục ngừng duy trì sự vận hành của tờ Tru Tà phù văn , triệt để loại bỏ tà khí, là chuyện trong chớp mắt.
Vân Tranh thấy hắc khí trung Minh Hoa Thành đột ngột giảm bớt, dần dần sắp hết , khóe môi đỏ mọng cong lên, uổng công cô hao phí nhiều tâm tư tờ Tru Tà phù văn như .
Thời gian chậm rãi trôi qua, thời gian giao hẹn còn đến một khắc đồng hồ, Vân Tranh thu tay, mà tờ Tru Tà phù văn cũng hôi phi yên diệt .
Linh lực trong đan điền của cô tiêu hao hầu như còn, chút mệt mỏi.
Tà áo bay lượn, cô tung nhảy xuống, đến mặt Hồ đạo sư.
Đôi mày cô cong lên, : "Đạo sư, loại bỏ tà khí của Minh Hoa Thành ."
Với khả năng cảm ứng của Hồ đạo sư, tự nhiên thể dò xét tà khí xung quanh loại bỏ triệt để, trong lòng ông trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Ông ngưng thị Vân Tranh, trong lòng buồn bực, đây là tiểu biến thái từ đại gia tộc nào chạy ?
Rắc rối mà bọn họ liên thủ cũng khó giải quyết, thế mà cô giải quyết trong một khắc đồng hồ, chút chua xót.
Hồ đạo sư che miệng ho khan một cái, khuôn mặt hiền từ hơn một chút: "Trở về sẽ cộng cho cô năm trăm điểm tích lũy, chỉ là mấy câu hỏi hỏi cô."
"Đạo sư xin cứ hỏi." Vân Tranh lễ phép .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-184-vi-sao-day-dua.html.]
"Tờ phù văn của cô là phẩm cấp mấy?"
"Không phẩm cấp."
Hồ đạo sư kinh ngạc: "Có ý gì?"
Tru Tà phù văn phẩm cấp, chỉ mức độ lợi hại, là một loại trong Huyền thuật, lúc phác họa Tru Tà phù văn , cô còn dùng Đồng thuật để cải tạo, cho nên nếu gì bất ngờ, đời chỉ một cô luyện chế.
Cho nên, cô định nghĩa thứ là phẩm cấp.
Cùng với sự thăng tiến về thực lực và tinh thần lực của cô, loại Tru Tà phù văn sẽ lợi hại hơn .
Tru Tà phù văn , chỉ phù văn và Đồng thuật mới thể luyện chế thành!
Để tránh sự dòm ngó và dò la của khác, cô cân nhắc một chút, đổi sang một cách khá bảo thủ, : "Phù văn là do sư phụ đây của cho, cũng nó là phẩm cấp mấy."
"Ồ, hóa là sư phụ cô cho!" Hồ đạo sư lập tức bừng tỉnh đại ngộ, ông mà, một tiểu nha đầu thể bản lĩnh lớn như ?
Hồ đạo sư cũng hỏi sư phụ cô là ai, dù đây cũng thuộc về quyền riêng tư của Vân Tranh .
"Cô tên là gì?"
"Vân Tranh."
Hồ đạo sư , lông mày nhíu nhíu, cái tên chút quen tai.
Chưa đợi ông nhớ , Vân Tranh ngắt đứt dòng suy nghĩ của ông : "Hồ đạo sư, cùng mấy vị sư sư tỷ đến nhiệm vụ, bây giờ bọn họ hẳn là đang ở cổng phủ thành chủ, xem tình hình của bọn họ."
Khốn cảnh giải trừ, Hồ đạo sư cũng thả lỏng, ông liền xua xua tay: "Đi ."
Ngay khi Vân Tranh rời , Mạc Tinh một câu: " cùng ."
" cũng ." Phong Hành Lan bay nhanh bổ sung một câu.
Những khác: "!" Hai thâm cừu đại hận gì với tiểu sư ? Tại cứ dây dưa với tiểu sư buông?!
May mà tiểu sư phù văn sư phụ cô cho, nếu cô trở về Thánh Viện sẽ đến Thủy Nhai Để diện bích tư quá !
Vốn dĩ bọn họ còn ngăn cản hai Mạc Tinh và Phong Hành Lan, ngờ bọn họ theo Vân Tranh một lát chuồn mất tăm.
Hồ đạo sư đầu , liền thấy bọn họ đang vươn cổ về hướng cổng lớn , trầm mặt mở miệng : "Các cũng đừng ngây ở đây nữa, mau xem xét tình hình trong Minh Hoa Thành ."
Mười mấy t.ử trẻ tuổi hữu thanh vô lực đáp một tiếng, đó liền chia hành động, nghiêm túc xem xét tình hình xung quanh.
Mạc Tinh rũ mắt bóng dáng mắt, khá cảm khái một câu: "Vân Tranh, thật ngờ sẽ xuất hiện ở đây."
"Quả thực." Phong Hành Lan gật đầu.
"Vì điểm tích lũy, thể mà." Vân Tranh bật , "Vừa cảm ơn hai giúp mở miệng, để thêm năm trăm điểm tích lũy, đợi khi về Thánh Đô, mời hai ăn cơm."
Mạc Tinh : "Bắt buộc , nhưng linh t.ửu luyện chế thật sự uống ngon, là đổi mời ăn cơm thành mời chúng uống rượu ."
Phong Hành Lan ôm kiếm, một bộ dạng tán thành gật đầu: " thấy khả thi."
Vân Tranh: "..." Hóa các thèm linh t.ửu của .
, hôm nay Vân Tranh vui vẻ, liền nhận lời: "Không thành vấn đề."
Ra khỏi cổng lớn thành chủ, liền thấy một mảng lớn ngã lăn đất hôn mê bất tỉnh, trong đó đặc biệt ch.ói mắt chính là nam t.ử tuấn mỹ mặc áo choàng đỏ, cổ áo vai vì quá rộng, cho nên trượt xuống, để lộ làn da trắng trẻo.
Hắn sấp một thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa cao bằng b.í.m tóc, ngủ cực kỳ say sưa.
"Úc Thu!" Giọng kinh ngạc của Mạc Tinh vang lên.
Vân Tranh : "Hôm qua hai bọn họ cũng đến Minh Hoa Thành."
Mạc Tinh chợt : "Cho nên , bây giờ là trúng chiêu ?"
"Ừm, hai vác hai lên , tìm sư sư tỷ một chút." Vân Tranh .
Ngay đó cô về phía mảng lớn đang ngủ say sưa , sư sư tỷ vẫn khá dễ nhận , cô tiến lên một tay xách lên một .