Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1831: Phiên ngoại: A Mộc Tháp Không Dạ thiên (8)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:50:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Xà phát hiện đứa trẻ loài cưỡng ép khế ước, nó giãy giụa phản kháng, nhưng phản phệ đến mức hộc một ngụm m.á.u.

Thanh Xà tức giận thôi.

Mà lúc tiểu Không Dạ rơi hôn mê, ngã gục xuống đất.

Thanh Xà tiểu Không Dạ tức đến ngứa răng, đó thu nhỏ hình, nhanh ch.óng đến bên cạnh đầu tiểu Không Dạ, nó dùng đuôi rắn của vỗ vỗ má tiểu Không Dạ.

Bốp!

"Tiểu t.ử thối, tỉnh ! Giải trừ khế ước !"

Thanh Xà nhả tiếng , giọng điệu phẫn nộ.

tiểu Không Dạ trọng thương, nhất thời nửa khắc căn bản thể tỉnh .

Khiến Thanh Xà sốt ruột dùng đuôi rắn của hung hăng vỗ đập tiểu Không Dạ, nhưng lực đạo đủ để khiến tiểu Không Dạ thương.

Mà lúc , bên ngoài truyền đến một trận động tĩnh.

Đó là bọn họ phái thị vệ xuống lục soát t.h.i t.h.ể của A Mộc Tháp Không Dạ. Thanh Xà sợ bọn họ phát hiện trong hố rắn còn một hang động bí mật, vội vàng phát tiếng 'tê tê', lệnh cho bầy rắn dùng thể của chặn cửa hang .

Bầy rắn tự nhiên theo.

Có sự trợ giúp của bầy rắn, những bên ngoài tự nhiên tìm thấy cửa hang, càng đừng đến việc tìm thấy 'thi thể' của tiểu Không Dạ.

Bên ngoài nhanh truyền đến tiếng vui vẻ.

Còn Thanh Xà chằm chằm đứa bé đang thoi thóp , đồng t.ử dọc híp , trong lòng thầm nghĩ, dường như bí mật? Nếu , với cái hình nhỏ bé của , thể khế ước nó?

Thanh Xà chút hối hận, chính quá tham ăn.

Vừa những bên ngoài ném ba đứa trẻ loài xuống, trong ba bọn họ, Thanh Xà ngửi thấy tiểu Không Dạ là thơm nhất, cho nên nó mới dùng đuôi rắn cuốn , ngờ cuối cùng...

đứa trẻ loài khế ước!

Thật là vô lý!

Thanh Xà càng nghĩ càng tức, hận thể bây giờ liền bóp c.h.ế.t tiểu Không Dạ.

nó hiện tại những thể bóp c.h.ế.t Không Dạ, mà còn cứu sống tiểu t.ử , nếu nó cũng sẽ c.h.ế.t theo tiểu t.ử !

...

Khoảng một ngày một đêm trôi qua.

Tiểu Không Dạ từ từ mở hai mắt , truyền đến nỗi đau đớn như kim châm, thấu tận xương tủy, ngay cả nhúc nhích cũng .

Ánh sáng mắt vẫn mờ mịt tối tăm như cũ.

Hắn... đây là c.h.ế.t ?

mà, tại vẫn cảm thấy cơ thể đau?

Hắn c.h.ế.t ?!

Nhận điều , ánh mắt chút rã rời ảm đạm của tiểu Không Dạ dần dần một tia sáng, trong bóng tối, nhếch miệng .

Lúc , khí tức âm lãnh đột ngột tới gần, mang theo chút mùi tanh, một giọng cực kỳ lạnh lùng truyền tai : "Tiểu t.ử, giải trừ khế ước , tha cho ngươi một mạng!"

Tiểu Không Dạ run lên, trong lòng kinh hãi, nhưng dần dần, bình tĩnh , biên độ nụ của càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, phát tiếng 'hắc hắc' quỷ dị.

Hắn thế nào gọi là 'khế ước', mặc dù khế ước với Xà Vương từ lúc nào, nhưng vui, bởi vì và Xà Vương khế ước, cũng tương đương với việc thể khống chế nó, để nó trở thành nô dịch của .

"Tiểu t.ử, ngươi cái gì?!" Thanh Xà chấn nộ, nó ầm ầm bộc phát uy áp, cố gắng mang đến cảm giác áp bức cho tiểu Không Dạ, khiến cảm thấy sợ hãi.

Thế nhưng, Thanh Xà càng bộc lộ thực lực, tiểu Không Dạ càng cao hứng.

"Chữa khỏi cho , bởi vì..." Tiểu Không Dạ gian nan mở miệng, giọng non nớt lộ vài phần nham hiểm: "Ta là chủ nhân của ngươi!"

Thanh Xà ngẩn , nó cảm thấy tiểu t.ử bệnh ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1831-phien-ngoai-a-moc-thap-khong-da-thien-8.html.]

Thanh Xà thèm để ý đến , nó trực tiếp vung đuôi rắn hướng về phía tiểu Không Dạ mà quất tới, 'bịch' một tiếng, tiểu Không Dạ đ.á.n.h bay, lăn vài vòng mặt đất.

Trong miệng tiểu Không Dạ trào m.á.u tươi, vẫn đang , phảng phất như cảm nhận cảm giác đau đớn nữa, đến quỷ dị.

"Ta là, chủ nhân của ngươi!" Hắn cố chấp , giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, buông tay.

Thanh Xà tức giận, nó đường đường là Xà Vương trong hố rắn, một tiểu quỷ loài lông tóc mọc tề chỉnh khế ước, bây giờ tiểu quỷ loài còn dùng tư thế cao cao tại thượng chuyện với nó.

"Tiểu t.ử, ngươi c.h.ế.t!"

Thanh Xà vỗ đập , thậm chí hướng về phía đùi phun nọc độc, nọc độc trong nháy mắt ăn mòn một mảng m.á.u thịt đùi , đau đến mức tiểu Không Dạ chảy nước mắt sinh lý.

"Ta là chủ nhân của ngươi!"

Tiểu Không Dạ khàn giọng gào thét.

Tiểu Không Dạ mặc dù hành hạ đến mức , nhưng ý chí cầu sinh của vẫn mạnh mẽ, cứ như mà c.h.ế.t , báo thù, trở thành vạn , tất cả đều ngước !

Hắn là tạp chủng...

Thanh Xà ý chí cường đại của cho chấn động, nó híp hai mắt , cũng tiếp tục tay với tiểu Không Dạ nữa, mà lẳng lặng chằm chằm .

Tiểu Không Dạ , đột nhiên rơi nước mắt, trong lòng tủi , bất lực, tại ai giúp đỡ ? Tại ai đối xử với một chút? Tại tất cả đều bắt nạt ?

Thanh Xà dường như cảm nhận tiếng bi thương trong lòng , cùng với hận ý như rỉ m.á.u .

Khiến Thanh Xà nhịn nhớ tới lúc nó mới đời , nó khiếm khuyết bẩm sinh, ốm yếu, cho nên đồng tộc bắt nạt, thậm chí cha cũng xua đuổi nó, nhưng nó nhận cơ duyên, xảy sự lột xác cực lớn, đó từng bước trở thành Xà Vương.

Thanh Xà trầm mặc một lát, đó hỏi một câu.

"Ngươi, cái gì?"

"Ta trở thành vạn ."

"Ta giúp ngươi."

"Đây là việc ngươi nên ." Tiểu Không Dạ hề lên tiếng cảm ơn, mà học theo những lời lẽ lạnh lùng ác độc của các vương t.ử công chúa , cố gắng dùng cách để củng cố uy vọng của , khiến Thanh Xà dám coi thường .

Một một rắn chìm trầm mặc.

Dấu hiệu sinh tồn của tiểu Không Dạ đang nhanh ch.óng trôi , để cứu vãn sinh mạng của tiểu Không Dạ, cũng là để cứu vãn chính , Thanh Xà nhả xà đan, để chữa trị cơ thể cho tiểu Không Dạ.

Tiểu Không Dạ đầu tiên cảm nhận cảm giác bao bọc bởi sự ấm áp, nhịn chìm giấc ngủ say.

Khi tỉnh nữa, cơn đau biến mất hơn phân nửa, xung quanh vẫn là môi trường đen kịt, đói đến mức bụng kêu ùng ục.

Nơi thức ăn của loài .

Mà thức ăn ném hố rắn, đều là thịt thú.

Thanh Xà cuốn tới một miếng thịt sống, ném đến mặt tiểu Không Dạ.

Tiểu Không Dạ hề ghét bỏ, mà nhặt lên, liền c.ắ.n xuống, mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi, khiến buồn nôn ói, nhưng vẫn cố nhịn xuống, bởi vì sống sót.

Thanh Xà nhả tiếng : "Ngươi vẫn bắt đầu tu luyện?"

"Ừm." Tiểu Không Dạ lạnh lùng trả lời.

Thanh Xà lạnh: "Ta dạy ngươi, ngươi bây giờ quá yếu ."

Một một rắn chạm mắt .

Tiểu Không Dạ cũng ngờ ở trong hố rắn, một ở chính là hơn hai năm, của hiện tại, chín tuổi, còn gầy yếu như nữa, nhưng vẫn thanh tú.

Môi đỏ tươi, mang dáng vẻ của một thiếu niên nhỏ tuổi, đuôi lông mày mang theo ý , nhưng ánh mắt là sát khí lạnh lẽo.

Hắn tu luyện hơn hai năm, tu vi đạt tới cấp bậc Linh Vương.

Tốc độ tu luyện bực , khiến theo kịp, của hiện tại còn là... tạp chủng mặc c.h.é.m g.i.ế.c nữa .

Khóe môi Không Dạ nhếch lên một nụ tàn nhẫn: "Đã đến lúc ngoài ,... gặp Dì Ngọc yêu nhất của ."

 

 

Loading...