Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1819: Ngoại Truyện: Viễn Cổ Tiền Kiếp (23)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:50:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Âm dùng xong thần dịch, thấy lời , nàng đột ngột dậy, với Tuân Ngũ và Quyền Ngọc: "Các ngươi ở đây, canh giữ Minh Chiêu, Ma tộc bên ngoài thần cung để Bản thần đối phó."

"Phong Âm đại nhân, ngài nhất định cẩn thận!"

Phong Âm gật đầu đáp ứng, ngay đó dùng tốc độ nhanh nhất khỏi thần cung.

Vài vị thần minh còn nhanh ch.óng bám theo.

Phong Âm một bạch y, nàng xuất hiện, gió xung quanh đều cuồng cuộn cuốn tới, mái tóc đen cùng vạt váy của nàng đong đưa theo gió, ánh mắt nàng kiên định mà lạnh lẽo, nàng hàng ngàn hàng vạn Ma tộc đang chạy tới cách đó xa, khóe môi ngậm một tia lạnh lẽo nên lời.

"Thái Huyền Phong Thần ở đây, kẻ nào dám tiến lên nửa bước, c.h.ế.t!"

Chúng Ma tộc thấy lời , hình đột nhiên khựng một chút, tựa hồ chút chần chừ quyết, mà Ma Đế dẫn đầu hét lớn một tiếng: "G.i.ế.c!"

Lời dứt, lập tức khiến sĩ khí của chúng Ma tộc tăng vọt.

Bọn họ cuồn cuộn kéo tới.

Phong Âm chứng kiến một màn , một đôi kim đồng thấu thần sắc lạnh lẽo.

Nàng giọng sắc bén: "Bất kỳ kẻ nào cũng mạo phạm thần cung, bởi vì đây là: "

"Vùng đất của Thần Chủ!"

Một tiếng 'bùm' nổ mạnh, cuồng phong vô tận nháy mắt lao về phía những Ma tộc , mà thiếu nữ thần minh ở trung tâm cơn bão, một bạch y, dung mạo thanh lãnh, đột ngột giơ tay, lấy gió cung, lấy thần lực của bản tên, hướng về phía binh lính Ma tộc b.ắ.n tới.

"Phong Thần giáng phạt: "

"Tiễn phá!"

Trong khoảnh khắc đó, mũi tên khổng lồ màu vàng b.ắ.n , hướng về phía chúng Ma tộc lao tới.

Ầm!

Chúng Ma tộc thấy , nhanh ch.óng chống đỡ phòng ngự, nhưng thần phạt của Thái Huyền Phong Thần - một trong năm vị thần minh mạnh nhất Thần Giới, há là thứ mà những tôm tép nhãi nhép bọn họ thể chống đỡ ?!

Kim tiễn , Ma tộc t.ử thương vô , chỉ còn tới một nửa Ma tộc.

Mấy vị thần minh theo bên cạnh Phong Âm, nhanh ch.óng hướng về phía Ma tộc c.h.é.m g.i.ế.c.

Ngay lúc Phong Âm giải quyết bộ bọn họ, bỗng nhiên sắc mặt nàng khẽ biến, nàng cảnh giác giơ chưởng hướng về phía đ.á.n.h tới.

Lại lưỡi kiếm k.h.ủ.n.g b.ố phá vỡ, nàng lưu một vết thương do kiếm c.h.é.m mà giật , nhuộm đỏ bạch y.

Phong Âm ăn đau, nàng ngẩng đầu , chỉ thấy bóng dáng của Ly Dạ.

"Ly Dạ!" Phong Âm nghiến răng nghiến lợi gầm lên một tiếng.

"Tại ngươi phản bội chúng ? Phản bội Thần Chủ?"

Ly Dạ lạnh : "Bản thần từng về phía các ngươi, bởi vì sự đời của các ngươi, khiến trong lòng Bản thần vô cùng buồn nôn. Trong mắt Thần Chủ nên chỉ Bản thần, chứ đám phế vật các ngươi!"

Phong Âm , khiếp sợ đến mức trừng lớn hai mắt.

"Ngươi điên !"

Ly Dạ tâm tư khác với Thần Chủ! Đây là sự đại bất kính cỡ nào chứ!

Phong Âm đến nay vẫn dám tin: "Ly Dạ, đây ngươi như !"

Ly Dạ thấy nàng mang thần tình , trong lòng là tư vị gì, lạnh lùng : "Không, đó là do Bản thần ngụy trang . Phong Âm, Bản thần sẽ cho ngươi một cái c.h.ế.t thống khoái, cũng uổng công chúng bạn gần một trăm vạn năm nay."

Phong Âm gắt gao trừng mắt : "Ly Dạ, ngươi còn nhớ những tháng ngày chúng bạn bên đây ? Những thứ từng chút từng chút đó, ngươi đều quên hết ?!"

"Vậy ngươi quên Bùi An ?"

Một câu của Ly Dạ, khiến sắc mặt Phong Âm chốc lát còn chút m.á.u.

Ly Dạ thấy , tiếp tục trào phúng : "Phong Âm, ngươi đến nay đều dám thăm Bùi An? Là bởi vì đàn ông ở phàm gian ? Hay là ngươi đang sợ hãi Bùi An? Hoặc là , ngươi đối với , cũng một chút thích?"

"Đừng nữa!" Ánh mắt Phong Âm trở nên tàn nhẫn.

Ly Dạ hề dừng , : "Bùi An vô tội, cũng vô tội, vô tội ở chỗ, Bản thần ở phía đẩy thuyền, vô tội ở chỗ, quả thực phạm tội ác tày trời như ."

Phong Âm khó thể tin Ly Dạ.

Nàng nháy mắt trở nên dị thường phẫn nộ, còn khuyên nhủ Ly Dạ nữa, trực tiếp tay độc ác với .

Mà Ly Dạ tựa hồ cũng vui lòng thấy nàng biến thành như , chỉ như ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1819-ngoai-truyen-vien-co-tien-kiep-23.html.]

Hắn mới thể nhẫn tâm, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.

Ly Dạ phòng ngự vài hiệp, đó trực tiếp cầm kiếm, tốc độ nhanh đến kinh , thanh kiếm của trực tiếp đ.â.m xuyên qua bụng Phong Âm.

Phong Âm sắc mặt chốc lát trắng bệch, nàng giơ chưởng đ.á.n.h về phía Ly Dạ, Ly Dạ hóa giải.

Thanh kiếm của Ly Dạ vẫn lưu trong cơ thể Phong Âm, kiếm của mang theo sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố, ngừng tàn phá Phong Âm.

"Ly Dạ..."

"Ta hiểu..." Trong miệng Phong Âm ngừng trào m.á.u tươi, nàng hốc mắt đỏ hoe , trong gần một trăm vạn năm chung sống , nàng sớm coi Ly Dạ như một sự tồn tại của trưởng.

Nàng hiểu, tại như ?

Ly Dạ lạnh lùng nàng.

Cho đến khi nàng mất khí tức sinh mệnh, khoảnh khắc thể nàng sắp ngã xuống, Ly Dạ đỡ lấy nàng, cánh tay gắt gao ôm lấy Phong Âm.

Hắn rũ mắt giọt nước mắt cuối cùng lăn dài khóe mắt Phong Âm, trong lòng dường như chút khó chịu.

Ly Dạ giơ tay lau nước mắt cho nàng, đem vết m.á.u bên miệng nàng đều lau sạch sẽ, ôm nàng lòng, dùng gò má của cọ cọ trán nàng.

Trầm mặc vài giây, khóe môi Ly Dạ hiện lên một tia ý : "Phong Âm, yên tâm, bọn họ nhanh sẽ cùng ngươi thôi."

Mà lúc :

Chư thần đều phát hiện gió ngừng thổi.

Đây là... Thái Huyền Phong Thần vẫn lạc !

Nhạc Sa ở chiến trường chính, ánh mắt thể tin , cứ ngây ngốc như , nước mắt cứ thế bất tri bất giác rơi xuống.

"Phong Âm tỷ tỷ..."

"Sẽ ! Sẽ : "

"Ly Dạ!"

Tiếng gầm rống xé ruột xé gan của Nhạc Sa, thấu sự bi thống cùng phẫn nộ vô tận.

Mà Bùi An vốn đang chịu hình phạt trong Thần Hỏa Lao, tựa hồ cảm ứng điều gì đó, trong lòng đột nhiên đau nhói, một loại cảm giác bão táp xé rách.

"Phong Âm..."

Bùi An ý thức điều gì đó, ngừng giãy giụa, rời khỏi Thần Hỏa Lao, nhưng với sức mạnh hiện tại của căn bản cách nào xông ngoài.

...

Bên trong thần cung.

Minh Chiêu đang ngủ mê man đột ngột mở bừng hai mắt, đôi kim đồng thấu tia sáng nguy hiểm tột cùng, còn đợi Tuân Ngũ và Quyền Ngọc phản ứng , hóa thành một đạo kim quang, khỏi thần cung.

"Minh Chiêu đại nhân!"

Minh Chiêu khỏi thần cung, liền thấy Ly Dạ đang ôm t.h.i t.h.ể của Phong Âm.

Còn đợi tới gần, Phong Âm bắt đầu dần dần tiêu tán.

"Phong Âm..." Hốc mắt Minh Chiêu đỏ hoe, phẫn nộ kìm nén chằm chằm Ly Dạ: "Ly Dạ, tên khốn kiếp nhà ngươi! Phong Âm chỗ nào với ngươi? Phong Âm đối xử với ngươi như !"

Minh Chiêu sắc mặt bi thống, khống chế cơn giận, dùng cánh tay duy nhất còn , hướng về phía Ly Dạ công kích tới.

Mà Tuân Ngũ và Quyền Ngọc cũng chạy tới, cùng Minh Chiêu vây công Ly Dạ.

Ly Dạ hờ hững bọn họ.

Vốn dĩ Minh Chiêu đ.á.n.h với Nguyệt Minh mười ngày, tiêu hao ít thần lực, nay trọng thương còn đứt một cánh tay, thực lực giảm sút mạnh.

Minh Chiêu, cộng thêm Tuân Ngũ và Quyền Ngọc đều đ.á.n.h Ly Dạ ở trạng thái đỉnh phong.

Một lát , Ly Dạ c.h.é.m g.i.ế.c Tuân Ngũ và Quyền Ngọc, chỉ còn Minh Chiêu thoi thóp.

Minh Chiêu khó nén sự bi thống tuyệt: "Ly Dạ, tại ngươi biến thành như ?"

Ly Dạ chậm rãi : "Minh Chiêu, sống cuộc sống như thế , hủy diệt Tam Thiên Giới, nhưng các ngươi ở đây, các ngươi nhất định sẽ ngăn cản , chỉ thể g.i.ế.c các ngươi."

 

 

Loading...