Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1800: Phiên ngoại: Viễn Cổ Tiền Thế (4)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:50:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngon ngon!” Nguyệt Minh tay trái cầm một quả linh quả, tay cầm một quả linh quả, ăn ngấu nghiến, má cũng phồng lên.

Nguyệt Minh và Minh Chiêu đều sợ Ly Dạ, nên họ đều để ý đến Ly Dạ, chìm đắm trong niềm vui ăn linh quả.

Còn Bùi An ám ảnh tâm lý với Ly Dạ, thấy tiếng gầm của Ly Dạ, sợ đến mức linh quả sắp tuột khỏi tay, như kẻ tật giật , ánh mắt cẩn thận liếc Ly Dạ.

Ly Dạ nổi giận, giận một chút!

Hắn cất kỹ quả linh quả mà Thần Chủ tặng, đó với tốc độ nhanh nhất trèo lên cây linh quả, đưa tay hái linh quả.

Ăn từng miếng lớn.

Hắn thà tự ăn, cũng để bọn họ lợi!

Nguyệt Minh và Minh Chiêu thấy , cũng chịu thua mà gặm linh quả.

Phát tiếng rôm rốp.

Còn Bùi An thấy Ly Dạ cũng ăn, mắt sáng lên, sự hoảng sợ trong lòng lập tức giảm bớt, đó cũng ăn linh quả từng miếng lớn.

Chưa đến nửa khắc, mặt đất đếm xuể bao nhiêu hạt quả.

Mà bốn vị thần nhỏ vẫn đang điên cuồng ăn, hề chút hình tượng nào.

Khi thiếu nữ xuất hiện nữa, là đêm đen, linh quả cây gần như hái hết, Nguyệt Minh và Ly Dạ đều ngủ cây, nhưng miệng vẫn còn ngậm linh quả.

Minh Chiêu cũng ngủ mặt đất.

Miệng còn lẩm bẩm: “…Ngô còn ăn… ngọt quá…”

Chỉ Bùi An còn tỉnh, thấy Thần Chủ xuất hiện, thể cứng , vội vàng tiến lên cung kính hành lễ: “Bùi An, bái kiến Thần Chủ.”

Thiếu nữ khẽ nhíu mày, sắc mặt càng thêm lạnh lùng: “Quá bẩn, chút quy củ nào.”

Giọng điệu của cô khiến Bùi An trong lòng thấp thỏm, đang định mở miệng sẽ dọn dẹp sạch sẽ thì thấy giọng lạnh lùng của cô.

“Phải phạt.”

Bùi An trợn to mắt.

Ngay đó, Ly Dạ, Nguyệt Minh và Minh Chiêu đang ngủ đều một luồng gió vô hình vỗ mạnh một cái, Ly Dạ và Nguyệt Minh còn trực tiếp rơi từ cây xuống, họ sợ hãi hét lên một tiếng.

Nguyệt Minh dùng tay xoa m.ô.n.g nhỏ của , ánh mắt hung dữ : “Ai đ.á.n.h ngô?!”

“Thần Chủ!”

Ly Dạ ngay lập tức chú ý đến sự tồn tại của thiếu nữ, với tốc độ nhanh nhất đến mặt thiếu nữ, cùng Bùi An quỳ xuống.

Nguyệt Minh và Minh Chiêu cũng phản ứng .

“Bái kiến Thần Chủ!”

Đôi mắt vàng sâu thẳm của thiếu nữ ánh lên tia lạnh lẽo chằm chằm họ, giọng điệu lạnh như băng hỏi: “Tại vứt hạt quả bừa bãi đất?”

Lời cô , cả bốn họ đều cảm nhận uy áp cực mạnh, gần như khiến họ thở nổi.

Bùi An bao giờ thấy một Thần Chủ lạnh lùng như , sợ đến rơi nước mắt, run lên bần bật.

Ly Dạ mở miệng định giải thích, nhưng cảm thấy gì cũng là ngụy biện.

Nguyệt Minh chớp mắt, nghiêng đầu hỏi: “Không vứt xuống đất ?”

Thiếu nữ ánh mắt thờ ơ: “Những lời bản thần dạy các ngươi hôm nay, đều quên hết ?”

Nguyệt Minh , lập tức chột gãi đầu, vội vàng : “Thần Chủ, đừng tức giận, phạt ngô là ! Người đ.á.n.h mắng đều !”

Thiếu nữ liếc họ một cái, : “Phạt các ngươi dùng bất kỳ sức mạnh nào, dùng tay của nhặt hết tất cả hạt quả, đó quét dọn sạch sẽ thần cung , một chút bụi bẩn.”

“Vâng, Thần Chủ!” Bốn sợ hãi đáp lời, trong lòng họ đều cảm thấy việc dọn dẹp khó lắm.

khi họ tự tay , thật sự khiến bốn đôi chân ngắn tay ngắn mệt c.h.ế.t, họ tiên dùng tay nhặt hạt quả, đó, cầm chổi quét quét .

Thế nhưng, quét tới quét lui, mặt đất vẫn còn một lớp bụi.

Điều khiến Nguyệt Minh nhỏ bé nổi cáu!

Nguyệt Minh đỏ bừng, răng nanh nhe , cầm chổi quét quét , mặc dù dùng bất kỳ sức mạnh nào, tốc độ của vẫn nhanh đến kinh !

Minh Chiêu xổm xuống, dùng tay nhỏ lau một vệt mặt đất, đó đầu với Nguyệt Minh: “Nguyệt Minh, ngươi lười biếng ? Sao đất vẫn còn bụi!”

“Ngô lười biếng!” Nguyệt Minh tức đến mức bóp nát cán chổi, bốc nóng.

Minh Chiêu dậy, chỉ cây chổi bóp nát rơi xuống đất, vui nhíu mày: “Xem kìa, ngươi tạo rác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1800-phien-ngoai-vien-co-tien-the-4.html.]

Nguyệt Minh nhịn nữa.

Cậu đ.á.n.h Minh Chiêu một trận!

Ngay khi định xông đến đ.á.n.h Minh Chiêu một trận, thì Ly Dạ xách thùng nước đến quát một tiếng: “Đủ !”

Giọng non nớt của vô cùng sức răn đe.

Nguyệt Minh vẫn quan tâm mà xông về phía Minh Chiêu.

“Thần Chủ đến !”

Nguyệt Minh thấy ‘Thần Chủ’, hai chân đột nhiên dừng , đó thu răng nanh, nhanh ch.óng quanh một vòng, nhưng thấy bóng dáng của Thần Chủ.

Ngay đó, Minh Chiêu giơ tay đ.ấ.m một cú!

Bốp!

Nguyệt Minh đ.á.n.h ngã xuống đất.

Minh Chiêu chống nạnh, tùy ý chế nhạo: “Ha ha ha, ngươi thật là ngốc!”

“A a a!” Nguyệt Minh nổi giận điên cuồng, ngừng gầm thét.

Và đúng lúc

“Im miệng!”

Một giọng nữ lạnh như băng từ trong thần điện truyền , mang theo uy áp mênh m.ô.n.g ập đến, trực tiếp đ.á.n.h bay Nguyệt Minh và Minh Chiêu xuống đất.

Bốn đôi chân ngắn lập tức im bặt.

“Còn dám đ.á.n.h , bản thần tuyệt tha thứ!”

Từng chữ từng câu đều tràn ngập khí tức sức mạnh thể chống , khiến họ thể nảy sinh ý nghĩ phản kháng, chỉ phục tùng!

Bây giờ, cả bốn họ đều thể chuyện, chỉ thể dùng ánh mắt giao tiếp.

Ly Dạ nhíu mày, trong lòng cảm thấy Nguyệt Minh và Minh Chiêu hai quá ồn ào, thật một tát đ.á.n.h bay hết bọn họ, đ.á.n.h bay khỏi Tam Thiên Giới.

Ly Dạ đặt thùng nước xuống, đó đặt bốn chiếc giẻ lau trong nước.

Sau đó chia cho họ mỗi một chiếc giẻ lau thấm nước.

Ly Dạ hiệu, bảo họ cùng dùng giẻ lau lau sàn.

Sau đó, bốn đôi chân ngắn bắt đầu hì hục lau sàn, qua vất vả.

Lúc đầu họ còn sức, đến khi lau chùi ngóc ngách của thần cung, họ thật sự mệt c.h.ế.t.

Lau ba ngày ba đêm.

Họ mệt lả!

Hơn nữa trong quá trình , họ còn thể chuyện.

Vào lúc , mấy họ đều cảm thấy nhất định vứt đồ bừa bãi, cũng chọc giận Thần Chủ, nếu hậu quả quá t.h.ả.m.

Ngoại trừ Nguyệt Minh, ba đôi chân ngắn còn đó đều thuộc lòng từng quy tắc mà Thần Chủ , sợ phạm .

Bốn họ cũng dần trưởng thành trong quá trình hòa hợp.

Ba trăm năm , thần nguyên thứ năm phản ứng.

Thiếu nữ dẫn họ chờ đợi sự đời của thiên sinh thần tộc thứ năm.

Xung quanh thần nguyên đều là gió lốc, cuốn theo cát bụi của vùng .

“Thiên sinh thần tộc thứ năm là ai nhỉ?”

“Thần Chủ, ngô thể đ.á.n.h với nó ?”

Thiếu nữ lạnh lùng : “Không .”

Nguyệt Minh chút thất vọng, đột nhiên phía truyền đến tiếng động, giống như tiếng vỏ trứng vỡ.

Luồng ánh sáng đó dần dần hóa thành hình dáng của một cô bé.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé trắng nõn, mắt to tròn, môi hồng răng trắng, vô cùng đáng yêu.

Cô bé mặc bất kỳ quần áo nào, nhưng một luồng gió lốc cuốn quanh cơ thể cô bé, khiến rõ, ánh mắt cô bé mang theo sự tôn kính thiếu nữ, nhanh ch.óng lao đến, ngọt ngào : “Thần Chủ.”

 

 

Loading...