Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1792: Phiên Ngoại: Nam Cung Thanh Thanh × Chung Ly Vô Uyên (7)
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:49:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng 'lạch cạch' vang lên, thiệp mời cửa từ trong n.g.ự.c Chung Ly Vô Uyên rơi xuống đất.
Mà Nam Cung Thanh Thanh trầm mặc .
Chung Ly Vô Uyên thấy , vội vàng với Nam Cung Thanh Thanh: "Thanh Thanh, sẽ , sẽ sai đem thiệp mời cửa trả cho Trần sư tỷ."
"Ừm." Giọng điệu Nam Cung Thanh Thanh nhàn nhạt.
Ngay khi Nam Cung Thanh Thanh định cất bước rời , cổ tay Chung Ly Vô Uyên đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy, Nam Cung Thanh Thanh đầu , ánh mắt mang theo thần sắc bình tĩnh.
Chung Ly Vô Uyên sâu mắt nàng .
Hai giằng co một lát.
một lời nào.
Đợi Nam Cung Thanh Thanh đưa tay đẩy tay , sắc mặt Chung Ly Vô Uyên ảm đạm vài phần, đáy mắt xẹt qua một tia tình cảm khó nên lời, mở miệng dò hỏi: "Nam Cung Thanh Thanh, nàng thực sự tâm ý của ?"
Nam Cung Thanh Thanh trầm mặc, lắc đầu.
Cho dù nàng , cũng cách nào xác định đối phương luôn thích nàng , nàng thiếu cảm giác an , dễ dàng lao một đoạn tình cảm.
Nàng né tránh ánh mắt của , đó cất bước rời .
Chỉ để một Chung Ly Vô Uyên tại chỗ.
Thần sắc Chung Ly Vô Uyên đờ đẫn, sâu bóng lưng khi nàng rời , hiểu vì nàng đột nhiên xa lánh , cho dù theo đuổi , cũng đồng ý ?
Chung Ly Vô Uyên lúc , căn bản Nam Cung Thanh Thanh khi còn nhỏ trải qua vết thương lòng như thế nào.
Trái tim chút lạnh lẽo.
Hắn đời đầu tiên theo đuổi nữ t.ử, còn bày tỏ tâm ý, nữ t.ử đem lòng yêu mến xa lánh .
Chung Ly Vô Uyên cứng đờ tại chỗ một lúc, đó nhặt thiệp mời cửa của đấu giá hội lên.
...
Rất nhanh, đến ngày thứ hai.
Chính là ngày nghỉ mộc của các t.ử Nam Mộ Môn, đông đảo t.ử nhao nhao ngoài hoạt động, ngay cả đám Nam Cung Quân Trạch cũng đều ngoài .
Mà Nam Cung Thanh Thanh từ chối lời mời ngoài của Nam Cung Quân Trạch và hai bạn cùng phòng, chọn ở trong viện t.ử ký túc xá.
Nam Cung Thanh Thanh bồ đoàn đả tọa tu luyện.
thế nào cũng thể chuyên tâm tu luyện, bởi vì nàng nhắm mắt chính là hình ảnh Trần Đan Tuyết sư tỷ mời Chung Ly Vô Uyên ngày hôm qua, trái tim nàng rối bời .
Mặc dù nàng ám thị bản để ý, nhưng cảm xúc cuộn trào trong lòng đưa đáp án chân thực nhất.
Nàng để tâm đến Chung Ly Vô Uyên.
Cũng ở bên khác.
Thế nhưng, nàng tư cách gì để khiến mất cơ hội khác theo đuổi chứ?
Nội tâm Nam Cung Thanh Thanh là tự ti, nếu gặp đám Tranh Tranh, nàng cũng sẽ từng chút từng chút bộc lộ suy nghĩ chân thật của , nhưng bây giờ, nàng dường như trở về trạng thái phong bế nội tâm ban đầu.
Nam Cung Thanh Thanh rũ mắt, hốc mắt ửng đỏ, nhưng nàng .
Nàng lấy tinh thạch truyền tin từ trong gian trữ vật , truyền tin cho Tranh Tranh.
Nàng giọng điệu dịu dàng truyền tin: "Tranh Tranh, tớ nhớ . Thật mong đợi ngày chúng gặp ."
Mà Vân Tranh ở đầu bên , nhanh hồi âm truyền tin.
Giọng điệu nũng của Vân Tranh truyền đến: "Thanh Thanh mỹ nhân nhi, tớ cũng nhớ , ở Nam Mộ Môn sống quen ? Có ai bắt nạt ? Chung Ly Vô Uyên bảo vệ ? Còn nữa, chúng tớ ở đây thứ đều , cần lo lắng cho chúng tớ ."
Nghe những lời của Vân Tranh, tâm trạng Nam Cung Thanh Thanh mạc danh lên nhiều.
Ngay khi nàng định hồi âm truyền tin, đột nhiên cổng viện truyền đến tiếng gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1792-phien-ngoai-nam-cung-thanh-thanh-chung-ly-vo-uyen-7.html.]
Nam Cung Thanh Thanh tạm thời cất tinh thạch truyền tin , đó dậy, trong lòng cảnh giác đến cổng viện, đó cách cánh cổng hỏi một câu: "Là ai?"
"Ta."
Là giọng của Chung Ly Vô Uyên.
Nam Cung Thanh Thanh ngẩn , trong lòng thầm nghĩ, nên phó ước ?
Nàng chần chừ một thoáng, liền mở cổng viện .
Hai , vài phần bầu khí vi diệu nên lời.
Hắn chắp tay lưng đó, một lam bào, dung mạo tuấn dật phi phàm, giữa hàng lông mày vương vấn thần sắc dịu dàng, ngậm nàng .
"Có thể trong một chút ?"
Nam Cung Thanh Thanh hồn , gật đầu một cái.
Sau đó nghiêng , chuẩn để , đột nhiên một luồng hương hoa nhàn nhạt xộc tới, ngay đó, một bó hoa tươi nhét trong n.g.ự.c nàng , nàng theo bản năng dùng tay đón lấy.
Là một bó hoa bách hợp trắng.
Nam Cung Thanh Thanh kinh ngạc, nàng ngước mắt Chung Ly Vô Uyên.
Khuôn mặt tuấn tú của Chung Ly Vô Uyên ửng hồng: "Tặng nàng."
Nam Cung Thanh Thanh ôm bó hoa trong n.g.ự.c, mím mím môi, dường như trong khoảnh khắc nàng suy nghĩ nhiều, khi nàng trả bó hoa bách hợp cho Chung Ly Vô Uyên, thấy : "Thanh Thanh."
Tay Nam Cung Thanh Thanh khựng .
Hắn nâng tay lên, từng chút từng chút đẩy bó hoa trong n.g.ự.c nàng : "Ta thích nàng, nguyện ý phá vỡ muôn vàn khó khăn đến mặt nàng, chỉ hy vọng nàng thể cho một cơ hội. Ta hiểu vì mấy ngày nay nàng xa lánh , nhưng , nàng chắc chắn nỗi khổ tâm. Ta , nếu bỏ lỡ thời cơ nhất để bày tỏ tâm ý với nàng, thì chắc chắn sẽ để cho chúng một sự nuối tiếc lớn."
"Thanh Thanh, thích nàng, cùng nàng trở thành đạo lữ, đây chính là suy nghĩ trong lòng . Bất luận tương lai chúng gặp trắc trở và khó khăn lớn đến , cũng sẽ vĩnh viễn đồng hành bên cạnh nàng."
"Đương nhiên, nàng cũng thể thích , cũng thể từ chối . Như , cũng sẽ quá phận bước cuộc sống của nàng."
Hắn nắm bắt chừng mực .
Chung Ly Vô Uyên rũ mắt nàng , nội tâm vô cùng căng thẳng.
Nam Cung Thanh Thanh ngón tay siết c.h.ặ.t bó hoa trong n.g.ự.c, trong lòng một loại cảm giác nên lời, nàng ngước mắt thẳng : "Vì thích ? Ta điểm gì đáng để thích chứ?"
Chung Ly Vô Uyên : "Ta thích sự bình tĩnh ứng phó của nàng khi đối mặt với khó khăn, thích sự dịu dàng của nàng ở phía , vẻ ngoài của nàng thoạt lạnh lùng, nhưng nội tâm vô cùng mềm mại, ưu điểm của nàng quá nhiều quá nhiều, nàng nhiều lúc chỉ lo nghĩ cho , phớt lờ cảm nhận của chính ..."
"Thanh Thanh, nàng là vầng trăng cao thể với tới, nàng thanh lãnh cô tịch, nàng kiêu ngạo hướng nội, nàng lạnh lùng dịu dàng, ánh sáng của mặt trăng sáng, thể để rõ nàng, nàng nhưng thể mỹ, chính là một nàng như , thích."
Nam Cung Thanh Thanh những lời , nội tâm hung hăng chấn động một cái, gợn sóng nổi lên trong mặt hồ tĩnh lặng, là sự bùng nổ của tình cảm.
Nàng nghẹn ngào hỏi: "Chàng sẽ luôn thích ?"
"Sẽ."
Hắn kiên định trả lời.
Hốc mắt Nam Cung Thanh Thanh ươn ướt, nhưng .
"Vậy thì thử xem ." Nàng , điều khiến nàng lấy hết bộ dũng khí, hy vọng kết quả sẽ nàng thất vọng.
Chung Ly Vô Uyên , nhịp tim lập tức đập như trống bỏi, cảm xúc kích động cùng hưng phấn dâng lên trong lòng, giữa hàng lông mày là ý thể che giấu, tình tự kìm hãm vươn tay ôm chầm lấy Nam Cung Thanh Thanh.
Hai dựa gần, chỉ là cách vị trí, mà còn là cách của trái tim.
Hai má Nam Cung Thanh Thanh 'xoạt' một cái, lập tức đỏ bừng.
Nội tâm nàng ngượng ngùng, nhỏ giọng : "Bị khác thấy ."
"Ừm." Chung Ly Vô Uyên dịu dàng đáp một tiếng, ngay khắc tiếp theo, mà bế ngang nàng lên, đó dùng chân đóng c.h.ặ.t cổng viện .