Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1774: Tuyệt Thế Mỹ Nhân

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:48:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nội dung của cửa ải đón dâu cuối cùng thể là đơn giản và thô bạo.

Mà Mạc Tinh và các thần minh khác nóng lòng thử.

Mạc Tinh vỗ n.g.ự.c, tự tin đảm bảo: “Dung ca, yên tâm, chúng nhất định sẽ giúp cưới Tranh Tranh.”

Đế Niên một tiếng, đầu với Nguyệt Minh: “Nguyệt Minh, ngươi để mắt tới Mạc Tinh.”

“Được.” Nguyệt Minh đáp.

Mạc Tinh lập tức cảm thấy sởn gai ốc: “…” Có cần nghiêm túc thế ?

Đế Niên giơ ba ngón tay lên, : “Ta đếm đến ba, các ngươi thể hành động.”

“Ba, hai, một, bắt đầu!”

Vừa dứt lời, đội đón dâu bên phía Dung Thước đều nhắm trúng đối thủ, trực tiếp phát động tấn công, còn bên nhà gái thì mang vẻ mặt tự tin, chờ đối phương đến.

Mạc Tinh sải bước xông về phía Nguyệt Minh, ôm chầm lấy , vẻ mặt nghiêm túc hét lớn: “Nguyệt Minh đại nhân, nể mặt một chút, ngài ngã xuống !”

Nguyệt Minh: “Không.”

Nguyệt Minh vững như Thái Sơn, dù Mạc Tinh đẩy kéo thế nào, cũng hề nhúc nhích.

Ngược , Nguyệt Minh tay, suýt chút nữa ấn Mạc Tinh xuống đất, may mà Mạc Tinh phản ứng nhanh, vội vàng túm lấy áo Nguyệt Minh, dùng một lực đàn hồi để dậy.

Hai bên lao ẩu đả.

Khiến xem kinh tâm động phách.

Lúc , tân lang quan Đế Niên chặn .

“Đắc tội , cữu cữu.” Dung Thước tiên khẽ gật đầu thể hiện lễ tiết của vãn bối, đó quả quyết tay, tuy dùng thần lực, nhưng một chưởng đ.á.n.h bằng kình lực của cũng cực kỳ mạnh mẽ.

‘Bốp’ một tiếng, Đế Niên đ.á.n.h lui hai ba bước, n.g.ự.c cảm thấy tức tối.

“Thằng nhóc khá lắm.”

Đế Niên .

Ông quan tâm Dung Thước đ.á.n.h thương , vì điều ông chính là thái độ của Dung Thước đối với Tranh Tranh, bất kể ai cản đường mặt Tranh Tranh, cũng sẽ phá vỡ khó khăn để tìm cô.

Đế Niên chuẩn phản kích, nhưng ngay đó đàn ông mặc hôn phục màu đỏ điểm huyệt, với tốc độ nhanh như chớp quật ngã xuống đất.

Dung Thước mày mắt giãn , chậm rãi : “Cữu cữu, thua .”

Đế Niên ngờ quật ngã nhanh như , nhíu mày, cứng miệng : “Chỉ thua một thôi.”

Lúc , các thần minh và đám nhóc của hai bên đang đ.á.n.h hăng say.

Mọi mặt càng xem sắc mặt càng kinh hãi, vì cho dù họ sử dụng sức mạnh, thì pháp và chiêu thức cũng khiến họ rõ quỹ đạo.

Rốt cuộc họ mạnh đến mức nào?!

Trông chỉ hai mươi tuổi…

Mọi dám nghĩ sâu, rốt cuộc Phong Vân tiểu đội kết giao với một đám ‘quái vật’ như thế nào? Hoặc là, họ cũng là một thành viên trong đám ‘quái vật’ đó.

Mộ Dận xông về phía Phong Hành Lan, định quật ngã , nhưng Phong Hành Lan trở tay siết cổ, đó ấn xuống đất.

Phong Hành Lan vẻ mặt nghiêm túc: “Sau luyện tập nhiều hơn.”

Mộ Dận phát điên: “Lan ca, nhường em?!”

Phong Hành Lan: “Chuyện liên quan đến hạnh phúc của Dung ca và Tranh Tranh, sẽ đùa giỡn.”

Mộ Dận vốn định quá nghiêm túc, chỉ mang tâm thái hóng chuyện, vì cảm thấy Dung ca và A Tranh khó khăn lắm mới đến ngày hôm nay, thể năm cửa ải đón dâu cỏn con chặn ?

Úc Thu giơ tay chặn Nhạc Sa.

Hai , đó giao đấu, liên tiếp qua mấy hiệp.

Đánh qua đ.á.n.h , Nhạc Sa cảm thấy Úc Thu đang nương tay, đúng lúc , khi hai gần giao đấu, Úc Thu thuận thế ngã xuống đất.

Úc Thu thở hổn hển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1774-tuyet-the-my-nhan.html.]

“Mệt quá, ngươi lợi hại thật, đ.á.n.h , đ.á.n.h .”

Nhạc Sa cạn lời: “…”

Ngươi nương tay như nghiêm túc đ.á.n.h bao giờ ?

Cửa ải , bên nhà gái e rằng chỉ Nguyệt Minh, Dương Thập, Lục Kỳ, Thập Nhị Bảo, Thập Ngũ Kình là đ.á.n.h hết , hề nương tay, lòng hiếu thắng bùng nổ.

Sau khi Thập Nhị Bảo một cước đá ngã Bát Đản, đang định tay với Yến Trầm thì Dung Thước chặn .

“Cha?” Thập Nhị Bảo ngẩn , đó khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh , cảnh giác hỏi: “Cha quật ngã con ? Cứ tới !”

Dung Thước hỏi: “Con thấy nương xinh ?”

“Muốn.” Mắt Thập Nhị Bảo sáng lên, lập tức trả lời.

Dung Thước : “Vậy thì xuống, nương sẽ sớm xuất hiện thôi.”

“… Được.” Thập Nhị Bảo do dự một lúc, cuối cùng cô bé vẫn chọn gặp nương xinh , cô bé ngoan ngoãn xuống.

Cảnh lọt mắt Đế Niên, khiến khóe miệng ông giật giật.

Thật vô sỉ!

Đế Niên bên chỉ còn Nguyệt Minh, Dương Thập, Lục Kỳ.

Kết quả, Nguyệt Minh và Dương Thập đều Dung Thước quật ngã, Lục Kỳ đang phát huy công năng mồm mép độc địa, khi thấy bên chỉ còn , đối mặt với khí thế hùng hổ của Dung Thước, nó cứng miệng : “Hôm nay ngươi đại hôn, nhường ngươi một , cơ hội .”

Dứt lời, nó cố tỏ bình tĩnh nghiêng đầu ngã xuống.

Đế Niên: “…” Đồ vô dụng.

Vân lão gia t.ử bậc thềm, sảng khoái, đó vỗ tay: “Ha ha ha, !”

Lời thốt , vây xem đều kìm mà vỗ tay.

“Chúc mừng tân lang!”

Cửa thứ năm, đội tân lang quan thắng.

Cả thành đều mừng.

Tiếng nhạc vui mừng càng lúc càng rộn rã, chiêng trống vang trời, lúc tất cả các thần minh đều dậy, tự niệm một câu Tịnh Trần Quyết, đó lui về hai bên cổng lớn Vân Vương Phủ.

Kết giới mở.

Cánh cổng lớn màu đỏ son dẫn Vân Vương Phủ cũng mở cho tân lang và tân nương.

Dưới sự chú ý của vạn , một bóng dáng màu đỏ rực lọt tầm mắt , và níu c.h.ặ.t thị giác của họ.

Mọi mở to mắt, nín thở.

Thiếu nữ tay cầm chiếc quạt tròn tinh xảo, một bà lão dắt , bước sen nhẹ nhàng, từng bước vượt qua ngưỡng cửa, váy đỏ bay lượn trong trung, viền váy thêu hình phượng hoàng sống động như thật, tựa như phượng hoàng đang dang cánh bay lên.

Đôi mắt phượng của nàng lưu luyến, nốt ruồi hoa vàng ở khóe mắt càng tôn lên vẻ diễm lệ của nàng, đầu đội mũ phượng khăn quàng vai, eo thon, vóc dáng tinh tế uyển chuyển, hai tay cầm quạt tròn che nửa mặt, vẻ e thẹn của thiếu nữ, mang một khí chất phong tình vạn chủng.

Ngoài kinh diễm , thể lời nào khác.

Bởi vì tất cả những từ ngữ mỹ miều đều thể dùng để hình dung nàng, nhưng nàng là sự tồn tại độc đáo nhất.

Trong khoảnh khắc đó, gần như tất cả đều ngây .

Dung Thước ngay khoảnh khắc thấy nàng, ánh mắt thể rời nữa.

Đôi mắt sâu thẳm của dần trở nên dịu dàng, khóe môi bất giác cong lên, nhịp tim đập nhanh hơn nhiều, luồng khí lạnh phảng phất quanh ban nãy cũng tan biến lúc .

Anh sải bước tiến lên, cho đến khi dừng bậc thềm.

Trong khoảnh khắc , dường như đặc biệt yên tĩnh, phảng phất như thế gian chỉ còn hai họ.

Nàng theo sự dẫn dắt của Đế Kiềm lão tổ, từng bước xuống bậc thềm cửa.

 

 

Loading...