Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1759: Ta đã về
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:48:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bát Đản thấy lời của bọn họ, cảm xúc buồn bã trong lòng cũng khơi gợi lên.
"Chủ nhân nhất định sẽ nhanh ch.óng trở về."
"Đến đây, cõng các ngươi ."
Nói xong, nó lập tức huyễn hóa thành hình thú, biến thành Thượng cổ Thần thú Huyền Vũ.
Đám Phong Hành Lan cố gượng dậy, đó trèo lên tấm lưng rộng lớn của nó.
Giọng của nó truyền đến: "Ngồi vững nhé, chúng lập tức đến đỉnh Thiên Cung."
Bọn họ còn kịp trả lời, nó nhảy vọt lên, bay khỏi Viễn Cổ Thần Tích Chi Địa với tốc độ nhanh nhất, dọc đường , gió lạnh rít gào, vô tình tát đôi má mới hồi phục của bọn họ.
Bọn họ đưa mắt .
Nếu tương lai Vân đội của bọn họ, bọn họ liền cảm thấy tương lai thật tươi .
...
Trên đỉnh cao nhất của Thiên Cung tầng 25, nam nhân mặc một bộ y bào màu mực đang đưa mắt về phía chân trời, khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập vẻ thanh lãnh, xen lẫn một tia tiều tụy, nhưng bởi vì thần sắc đạm mạc, tăng thêm một phần cứng rắn cự tuyệt ngàn dặm.
Hắn đang tĩnh hầu trở về.
Giống như lâu lâu về .
Thực lực hiện tại của hao tổn hơn phân nửa, cho nên cách nào đích đến Thiên Ngoại Thiên.
Đại Quyển bóng lưng của nam nhân, mím c.h.ặ.t môi, từ khoảnh khắc tỉnh , liền đến nơi , dừng chân ngắm chân trời phía , ăn uống, cũng từng xuống nghỉ ngơi.
Bóng dáng gầy gò cao ngất của , cô tịch đến thế, mang theo nỗi bi thương khó tả.
Đột nhiên, Đại Quyển nhận động tĩnh cách đó xa, đầu , chỉ thấy Bát Đản hiện nguyên hình, đó cõng theo những đồng đội của chủ nhân.
Đại Quyển nhíu mày, thể của bọn họ vẫn hồi phục mà...
Còn đám Phong Hành Lan lưng Bát Đản, khi thấy cảnh tượng đỉnh Thiên Cung, khỏi giật , bởi vì quá nhiều thần minh.
Trên đỉnh Thiên Cung, chỉ các nhãi con của Phượng Tinh Không Gian, mà còn cha của Tranh Tranh, Đế Niên, U Minh Thần Nguyệt Minh, Thổ Thần Nhạc Sa, Hải Thần Cảnh Ngọc, Nhân Thần Hồng Hòe, Quang Minh Thần Quang Minh cùng với Dương Thập và một đám thần minh khác, thậm chí cả Thanh Phong và Mặc Vũ cũng đến.
Cộng ít nhất cũng gần trăm vị.
Đám bạn nhỏ ban đầu còn khiếp sợ, nhưng nhanh hiểu .
Vân đội của bọn họ, là Thần Chủ tôn kính, yêu mến sâu sắc.
Sau khi Bát Đản bay đến đỉnh Thiên Cung, liền để bọn họ xuống.
Đế Niên sải bước về phía bọn họ, nhíu mày : "Các cháu thoạt vẫn còn suy yếu, nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa?"
Nam Cung Thanh Thanh : "Chúng cháu đợi Tranh Tranh trở về."
Lời thẳng thắn như , khiến Đế Niên trầm mặc một thoáng.
Đế Niên nhạt giọng : "Cũng , các cháu thiết như , nếu các cháu chạy tới ngay lập tức, thể sẽ xách đao đ.â.m các cháu đấy."
Sắc mặt đám bạn nhỏ ngưng trọng, ngẩng đầu về phía bóng dáng màu mực đang ở vị trí đầu tiên , nhịn lên tiếng hỏi: "Dung ca ..."
"Hắn vẫn luôn đợi Tranh Tranh." Đế Niên rũ mắt.
Đám Phong Hành Lan thấy lời , rốt cuộc cũng trầm mặc xuống.
Trên đời , yêu Tranh Tranh nhiều, nhưng tình yêu thuần túy chung thủy của Dung ca tuyệt đối thua kém bất kỳ ai.
Đám bạn nhỏ Phong Vân cũng gia nhập hàng ngũ chờ đợi.
Ngày qua ngày, chờ đợi hề giảm bớt, ngược càng ngày càng nhiều.
Mà bóng dáng màu mực vẫn dừng chân ở phía .
Xuân qua thu , mặt trời mọc lặn.
...
Còn ở vùng đất thần bí của Thiên Ngoại Thiên, một luồng ánh sáng khẽ lóe lên.
"Tỉnh , bọn họ vẫn đang đợi ngươi."
Trong lúc ý thức của Vân Tranh còn đang hôn mê trầm trầm, nàng thấy một giọng quen thuộc, nương theo tiếng thở dài mang theo chút ý .
Là ai...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1759-ta-da-ve.html.]
Đang gọi nàng?
"Vân Tranh, ngươi cống hiến vô tư, từ một vị thần m.á.u lạnh vô tình, dần dần động tình, hiểu tình. Ngô, thấy sự đổi của ngươi, vô cùng vui mừng. Mặc dù ngươi hiến tế, vốn dĩ nên tồn tại thế gian nữa, nhưng khi ngươi hiến tế, Sóc tìm đến Ngô, đoán ngươi sẽ bất chấp giá, lấy cản đại kiếp mệnh của Tam Thiên Giới, cho nên dùng trọn vẹn trái tim thần của để cầu xin Ngô, chỉ vì cầu cho ngươi một con đường lui."
"Ngô vốn nên đáp ứng, nhưng Thiên Ngoại Thiên , ngoại trừ ngươi và Sóc, còn thần minh nào khác thể kế nhiệm vị trí Thiên Đạo Thần của Ngô. Cho nên, Ngô nhận lấy nửa trái tim thần của , tạo cho ngươi một thể mới, thần hồn của ngươi cũng Ngô rút ."
Ý thức của Vân Tranh dần dần tỉnh táo , khi thấy lời của Ngài, vô cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng nàng.
Thì , lúc rời khỏi Tam Thiên Giới, đến Thiên Ngoại Thiên, chính là vì tìm kiếm Thiên Đạo Thần đời thứ nhất, dọn đường cho .
Trong ba năm nàng chìm giấc ngủ say để khôi phục sức mạnh, trải qua muôn vàn cay đắng để tìm kiếm tung tích của Thiên Đạo Thần đời thứ nhất ? Hắn mổ lấy trái tim thần của , chỉ vì mưu cầu cho nàng một con đường sống.
Thiên Đạo Thần đời thứ nhất dường như thể thấy suy nghĩ trong lòng nàng, Ngài một câu.
"Sóc yêu ngươi, còn nhiều hơn những gì ngươi tưởng tượng."
"Xem ngươi vẫn cách nào tỉnh trong thời gian ngắn, Ngô cũng việc của , Thiên Ngoại Thiên , giao cho ngươi."
Ngài khẽ , giống một vị Thiên Đạo Thần uy nghiêm, ngược giống như một vị thần phóng đãng bất ki.
"..."
Ngài hồi sinh nàng, chính là vì để nàng việc.
Thật sự gian xảo!
"Hửm? Ngươi hỏi Ngô ? Sau ngươi sẽ ."
Cuối cùng Ngài để một câu.
"Ngươi trân trọng đoạn tình cảm dễ gì ."
...
...
Thời gian thoi đưa, chớp mắt là 6 năm .
Còn đỉnh Thiên Cung của Thần Giới, mặc dù , nhưng lượng vẫn đang tăng lên.
cũng giống như cắm rễ đỉnh Thiên Cung, từng rời , bởi vì bọn họ sợ sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc trùng phùng với nàng.
Mà nam nhân mặc áo bào màu mực, hình càng ngày càng gầy gò, sắc mặt một loại tái nhợt tự nhiên, nhưng vẫn khó che giấu dung nhan mỹ của .
Trong mấy năm nay, nếu đám Phong Vân khuyên nhủ, phỏng chừng sẽ giống như một khúc gỗ, nhúc nhích chút nào.
Thỉnh thoảng cũng xuống, cũng sẽ thu dọn thứ của .
Hắn càng ngày càng ít .
Từng , sẽ một nào yên tại chỗ để đợi một khác, nhưng Dung Thước thì .
Ngay ngày khuyên nhủ xuống nghỉ ngơi, dường như cảm ứng điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu về phía .
"Sao ? Dung ca..." Còn xong, Mạc Tinh cũng dường như nhận điều gì, lập tức theo hướng ánh mắt của Dung Thước.
Đám bạn nhỏ thấy thế, trong lòng chấn động, một cỗ cảm xúc kích động khó tả lan tràn khắp bọn họ.
Nàng nàng nàng...
Sắp trở về !
Mà chúng thần cũng lờ mờ cảm nhận khí tức áp chế đến từ đẳng cấp huyết mạch, vội vàng đưa mắt , trong lúc lộ vẻ kinh hỉ, lập tức mừng rỡ như điên hướng về phía hành lễ quỳ bái.
"Chúng ngô cung nghênh Thần Chủ trở về!"
Vang vọng tận mây xanh!
Trong nháy mắt, chúng thần Thần Giới nhao nhao quỳ xuống.
Khóe mắt Dung Thước đỏ hoe, dường như cảm nhận m.á.u trong cơ thể đang sôi trào, rốt cuộc cũng nhiệt độ nóng bỏng thực sự.
Những cảm xúc thể thành lời , trong khoảnh khắc cuộn trào mãnh liệt.
Bóng dáng thiếu nữ dần dần xuất hiện, nàng giống như ngược ánh sáng mà đến, , khuôn mặt tinh xảo kiều diễm mang theo một nụ nhạt dịu dàng.
"Ta về."