Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1757: Một người vẫn lạc, chúng sinh đau buồn
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:48:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửu Dương Giới Thần lắc đầu: “Không rõ.”
Các vị thần cảm thấy một trận xót xa, họ đối với Thần của Tam Thiên Giới thể là kính sợ, khi nàng là Thiên Đạo Thần, trong lòng càng thêm hoảng sợ và cảm khái.
Số mệnh thể trái, nhưng nàng trái.
Vì , nàng gánh chịu hậu quả do mệnh mang .
Các vị thần ở Thiên Ngoại Thiên sự cho phép của Thần của Tam Thiên Giới, cũng thể trong Tam Thiên Giới để xem xét tình hình hiện tại, vì họ chỉ thể ở bên ngoài, cảm nhận mệnh của Tam Thiên Giới dần dần lên.
Nếu họ thể thấy cảnh tượng hiện tại trong Tam Thiên Giới, e rằng sẽ vô cùng kinh ngạc.
Trong Tam Thiên Giới, chiến trường đẫm m.á.u của Thần Ma hai giới, những t.h.i t.h.ể vô vốn trong vũng m.á.u từng luồng sáng trắng xuyên qua, t.h.i t.h.ể dù thương nặng đến c.h.ặ.t đ.ầ.u c.h.ặ.t c.h.â.n, đều đang nhanh ch.óng lành , dần dần trở dáng vẻ ban đầu.
Những sinh linh tự bạo, linh hồn cũng dần hồi phục, nhưng thực thể.
Mà các vị thần tĩnh lặng, cũng thể cử động, điều đầu tiên họ là ngẩng đầu lên trời.
Không bóng dáng của Thần Chủ, bóng dáng gầy gò nhưng thể gánh vác cả thiên hạ…
Thần Chủ vì cứu họ, hiến tế một , cứu sống tất cả .
Không lâu đó, âm thanh và động tĩnh do Thần Chủ phát , các vị thần đều thể thấy, chỉ là họ thể cử động, trong lòng họ đau đớn tột cùng, kìm rơi lệ, họ ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống, cúi đầu thương tiếc.
Chúng sinh quỳ tiễn Thần Chủ rời .
Người đàn ông mặc áo bạc, mắt đỏ hoe, ánh mắt ngừng tìm kiếm xung quanh, nghẹn ngào gọi:
“Tranh nhi! Tranh nhi, con ở ?! Đừng dọa cha!”
Hắn tưởng tượng đến cảnh con gái hy sinh, liền đau đến gan ruột đứt từng khúc, lảo đảo vài bước, quỳ xuống đất, hai tay dùng sức bấu đất, đau đớn tột cùng : “Cha… còn đoàn tụ với con, cha còn mua linh quả cho con…”
Đế Lam đến bên cạnh , im lặng ôm c.h.ặ.t Vân Quân Việt.
Vân Quân Việt ngừng rơi lệ, run giọng hỏi: “Lam nhi, Lam nhi, tại con gái chúng là Thần Chủ, nếu nó là Thần Chủ, nó sẽ c.h.ế.t ?”
“Quân Việt.” Đế Lam hốc mắt đỏ hoe, nàng đau như d.a.o cắt, nàng từng nghĩ, nếu nàng là Đế Hoàng Thần Minh, Tranh nhi là Thần Chủ, gia đình họ trải qua nhiều gian truân và sóng gió như , lẽ họ cũng là một gia đình hạnh phúc.
Đế Lam rơi lệ, : “Bộ dạng của , sẽ Tranh nhi đau lòng.”
Vân Quân Việt , cúi đầu, vùi hõm cổ nàng, nén tiếng , dường như trút hết nỗi đau và bi thương trong lòng, lúc , chỉ là một cha mất con.
Lúc , những đứa trẻ cũng đang như mưa.
Thập Nhị Bảo ánh mắt trống rỗng, ngã đất, những giọt lệ trong suốt to như hạt đậu rơi xuống, nàng tủi chu môi: “Nương , đừng rời xa con…”
“Chủ nhân sẽ c.h.ế.t! Các ngươi đều lừa !”
“Hu hu hu, chủ nhân sẽ bỏ rơi chúng ! Nàng nhất định còn sống, sẽ chờ nàng trở về…”
Đại Quyển cũng còn vẻ vững vàng ban đầu, run rẩy, quỳ rạp đất, đến khản cả giọng.
“Chủ nhân, trở về ——”
“Ta trở về!”
…
Đế Niên cắm con d.a.o trong tay xuống đất, ông rút một đóa hoa kiều diễm bên hông, nghiền nát nó thành bột, để bột theo gió bay .
Đế Niên giơ tay che mặt, mơ hồ những giọt lệ nhỏ từ kẽ tay rơi xuống.
“Tranh Tranh…”
“Tại con một nữa biến mất mặt ? Cậu chịu nổi nỗi đau , con thật là xa.”
Tiếng của ông trầm thấp và run rẩy, dường như đang chịu đựng nỗi đau vô tận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1757-mot-nguoi-van-lac-chung-sinh-dau-buon.html.]
…
—— Viễn cổ Thần Ma đại chiến, các vị thần gần như hy sinh bộ.
—— Mà trận Thần Ma đại chiến , hy sinh chỉ một Thần Chủ.
Những sinh linh vì bảo vệ chúng sinh mà chọn tự bạo, hồi phục hồn thể, nhưng thể nhanh ch.óng hồi phục, mà những hồi phục hồn thể rơi giấc ngủ sâu, khi nào mới tỉnh .
Lúc , ở Vân Sảng Đại Lục xa xôi, Vân lão gia t.ử và Vân Diệu dường như cảm nhận sự của m.á.u mủ, họ kìm rơi lệ.
Ngực đau nhói.
Vân lão gia t.ử dường như già trông thấy, yếu ớt vịn bàn, xuống ghế, hốc mắt đỏ hoe.
Ông khẽ lẩm bẩm: “Tranh nhi của , nhất định sống sót trở về.”
Lần trong lòng đau buồn rõ nguyên nhân, là mấy năm khi Tranh nhi ‘c.h.ế.t’.
Vân Diệu đến bên cạnh ông, môi khẽ run, từ từ an ủi: “Cha, Tranh nhi, còn trai và chị dâu sẽ , cha yên tâm.”
Vân lão gia t.ử sắc mặt đau đớn, dùng sức đ.ấ.m đùi , tự trách : “Ta lẽ sớm hơn, con bé đó trở về, vội vàng như , chắc chắn bên ngoài xảy chuyện gì, tại giữ nó ?”
“Cha, cha đừng nghĩ chuyện bi quan như .” Vân Diệu thấy kinh ngạc, vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay ông, cho ông tự thương.
“, Diệu nhi…” Vân lão gia t.ử , đáy mắt ông nỗi đau thể che giấu, run giọng : “Cảm giác của bây giờ, giống hệt như , thậm chí còn đau đớn hơn…”
Vân Diệu trong lòng chấn động.
“Tranh nhi…”
Vừa trời đất rung chuyển, sắc trời biến đổi, dường như là ngày tận thế, đó một luồng sáng vàng ấm áp bao trùm đến, thứ đều trở bình yên.
Vân Diệu trong lòng một suy đoán, nàng sắc mặt kinh biến, lẽ nào chuyện liên quan đến Tranh nhi?
…
Thần Ma Đại Lục, Thần Giới.
Thần Giới hiện tại trở thành một đống đổ nát, một mảnh hỗn độn, mùi m.á.u tanh nồng đậm vẫn tan , khi thần quân và thần chức thần minh của năm đại ngoại vực trở về, chứng kiến chính là cảnh tượng vô cùng kinh hãi .
May mắn là, đều còn sống.
Hồn thể của Linh Thần Linh Hành, Phong Thần Phong Mân, Dương Thập, Hải Thần Cảnh Ngọc vẫn còn, họ rơi giấc ngủ sâu, và họ Lôi Thần Hạ Bách triệu hồi thần chi gian mang về.
U Minh Thần Nguyệt Minh là m.á.u, y trở về, lo lắng hỏi: “Thần Chủ ?”
Quang Minh Thần Quang Minh sắc mặt đau buồn, y mũi cay cay: “Thần Chủ … vẫn lạc, nàng hy sinh chính , cứu vớt tất cả .”
Nghe , Nguyệt Minh như đả kích, lùi vài bước.
Y tự trách ôm đầu, hối hận vì sự bất tài của , định nổi điên, Đế Hoàng Thần Minh ngăn .
“Nguyệt Minh, dừng , Thần Chủ thấy bộ dạng của ngươi.”
Nguyệt Minh đột nhiên dừng , mắt đỏ hoe chằm chằm Đế Hoàng Thần Minh, mấy nghẹn ngào hỏi: “Lam Khanh, Thần Chủ còn thể luân hồi trở về ?”
Đế Hoàng Thần Minh im lặng, đau buồn .
Thần Chủ là trăm kiếp luân hồi, kiếp là kiếp cuối cùng của nàng, nàng thể luân hồi nữa, trừ khi kỳ tích…
Nguyệt Minh thấy , dù ngốc đến , cũng hiểu.
Đế Hoàng Thần Minh cúi đầu: “Tiếp theo, chúng đưa một đám thần minh và các sinh linh khác tự bạo và hồi phục hồn thể, Viễn Cổ Thần Tích Chi Địa để nghỉ ngơi, chờ họ tỉnh giấc ngủ. Còn nữa, chúng bắt đầu xây dựng Thần Giới…”