Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1755: Khóc không thành tiếng
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:48:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tranh Tranh, cần… lãng phí sức mạnh nữa.”
Yến Trầm yếu ớt vô cùng, đôi môi mỏng dính m.á.u khó khăn mở lời, khuôn mặt trắng bệch của vẫn mang nụ dịu dàng.
“Yến Trầm, ngươi đừng c.h.ế.t!”
Vân Tranh nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào , giọng điệu mang theo sự cầu xin và đau đớn.
Ánh mắt tan rã và ảm đạm, ngay cả thở cũng trở nên yếu ớt, tiếc là còn sức để trả lời nàng, dường như để nàng quá đau lòng, mà chọn cách mỉm , từ từ nhắm mắt .
Cảm nhận còn thở, Vân Tranh ôm t.h.i t.h.ể thành tiếng.
“Yến Trầm, Yến Trầm, ngươi tỉnh !”
“Ngươi thể cứ thế mà !”
Ngay lúc nàng đau đớn tột cùng, Y đột nhiên lao về phía nàng, năm ngón tay thành trảo định tấn công nàng, nhưng đúng lúc ——
Một bóng xuất hiện, chặn Y.
Mà tay của Y cũng đ.â.m thủng n.g.ự.c của thiếu niên tóc đuôi ngựa cao, m.á.u tươi tuôn trào, thiếu niên giơ tay siết c.h.ặ.t cánh tay Y, dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy Y về phía , thiếu niên như tắm m.á.u mà đến, mặt đầy vẻ âm u.
“Ngươi hại nàng!”
Vân Tranh kinh ngạc, đầu , đồng t.ử nàng co rụt : “A Dận, đừng——”
Thiếu niên đầu nàng một cái, nở nụ , nụ rạng rỡ, như xuyên qua vô thời gian, vẫn như thiếu niên nhỏ kiêu ngạo ngày nào.
“Tạm biệt.” A tỷ.
‘Ầm’ một tiếng nổ vang, Mộ Dận ôm c.h.ặ.t Y, chọn cách tự bạo.
Vân Tranh đau đớn đến mất tiếng, nước mắt ngừng rơi, nàng buông t.h.i t.h.ể Yến Trầm , lồm cồm bò dậy trong hư lao đến nơi phát nổ, nhưng Dung Thước gần như hôn mê ôm c.h.ặ.t, ngăn cản nàng tiến lên.
“Tranh nhi…”
Vân Tranh như dự cảm điều gì, giơ tay đẩy , lảo đảo dậy, ngăn cản hành động của các đồng đội khác.
Nàng thấy các đồng đội đều dùng chút sức lực cuối cùng còn lao vòng xoáy nổ, nàng run rẩy, gầm lên một tiếng: “Dừng !”
các đồng đội vốn luôn lời nàng nhất, vô cùng ‘nổi loạn’, họ đều sâu nàng một cái, cuối cùng lao vòng xoáy nổ.
“Không——”
Vân Tranh lướt , định nắm lấy Nam Cung Thanh Thanh gần nhất, nhưng chỉ thể nắm tay áo của nàng, ‘xoẹt’ một tiếng, tay Vân Tranh chỉ nắm một mảnh vải dính m.á.u.
Người… tiến vòng xoáy nổ.
Tiếp đó, đầu óc Vân Tranh ong ong, bên tai ngừng vang lên tiếng nổ.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Nước mắt mờ tầm của nàng, nàng ngơ ngác về phía , mặc cho cơn bão nổ cuốn lấy , những lưỡi đao gió ngừng cắt cơ thể nàng, nàng dường như còn cảm thấy đau đớn.
Lúc , eo nàng một bàn tay ôm lấy, né cơn gió lốc.
Người đàn ông vô cùng yếu ớt, thấy bộ dạng của nàng, đau lòng thôi, cúi xuống, để một nụ hôn m.á.u trán nàng, nhẹ giọng : “Tranh nhi, nàng sống sót.”
Người đàn ông cưỡng ép truyền sức mạnh cuối cùng của cho nàng.
Vân Tranh cuối cùng cũng phản ứng , nàng lóc , liều mạng lắc đầu: “A Thước, cầu xin , đừng rời xa em.”
Dung Thước trìu mến nàng, dịu dàng : “Nàng sứ mệnh của nàng, còn , cũng sẽ luôn ở bên cạnh nàng.”
Mắt Vân Tranh sưng đỏ, ánh mắt mang theo vẻ tuyệt vọng, thành tiếng: “Tại các từng một đều rời bỏ ? Tại ! A Thước, rời xa em!”
Người đàn ông giơ tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt nàng, cúi xuống, đôi môi dính m.á.u chặn lấy môi nàng.
Hơi thở của , dường như đang từ từ xoa dịu cảm xúc của nàng.
Mà thể của cũng đang dần tan biến.
Một giọng trầm thấp nhẹ như gió thoảng truyền tai nàng: “Vân Tranh, yêu nàng.”
Người đàn ông mặt Vân Tranh tan biến, mà trong cơ thể nàng thêm một luồng sức mạnh cường đại.
Và lúc , trong lòng nàng cảm nhận sự vẫn lạc của Ngũ Lân, Thập Nhất Độn và Thổ Thần Nhạc Sa.
Trái tim nàng như d.a.o cắt, đau buồn mệt mỏi nhắm mắt .
Khóe mắt rơi một giọt huyết lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1755-khoc-khong-thanh-tieng.html.]
Chảy qua gò má, rơi xuống trung.
Trong khoảnh khắc đó, trời đổ mưa m.á.u, dường như mang theo tiếng ai oán, chúng sinh dường như cảm nhận cảm xúc đau đớn tột cùng đó.
Là Sáng Thế Thần đang bi thương trong lòng.
Nàng từ từ mở mắt.
Lắng tiếng động của cuộc chiến bên , tâm trạng nàng đột nhiên bình tĩnh , vì tiếp theo nàng trừ khử… kẻ xâm lược!
Tiếng tự bạo tan biến, mà Y, kẻ liên tiếp tấn công tự bạo, hồn thể trọng thương.
Vân Tranh thần sắc thờ ơ, một đôi huyết đồng chút gợn sóng, bình tĩnh đến kinh .
Mà Y dường như nhận nguy hiểm, khi định trốn khỏi Tam Thiên Giới——
Đột nhiên một lá chắn màu m.á.u chặn đường Y.
Nàng từ từ mở miệng: “Trái tim của bản thần… đau.”
Là đau nhất, cũng là tuyệt vọng nhất trong mấy chục triệu năm nàng sống, vết thương cơ thể còn xa mới bằng vết thương trong lòng nàng.
Y , trong lòng càng hoảng sợ hơn.
Thấy vẻ mặt bình tĩnh như của nàng, Y dường như thấy nàng của mấy chục triệu năm .
Lúc đó, tính tình nàng là cô độc nhất, lạnh lùng nhất, quan tâm đến bất cứ chuyện gì. Mà nàng, thường là lúc bình tĩnh, sức mạnh phát huy là mạnh nhất.
“Thiên Đạo Thần, chúng sai , chúng sẽ rời khỏi Tam Thiên Giới ngay.” Không và Linh trong lòng kinh hãi, vì hồn thể của bọn Y trọng thương, sức mạnh hiện tại thể so sánh với nàng, vì nàng, còn thở sức mạnh của Sóc.
Vân Tranh ánh mắt thờ ơ Y, một lời.
Trong mắt nàng tỏa một tia sáng màu m.á.u, trong nháy mắt một luồng sức mạnh kinh khủng vô hình trấn áp hồn thể của Y, Y buộc phân tán, trở thành bốn hồn thể.
Không, Linh, Không Dạ, Cảnh Dạ.
Cảnh Dạ ký ức, sợ hãi run rẩy, kìm phủ phục mặt Vân Tranh, miệng ngừng cầu xin: “Tha mạng… tha mạng! Thần Chủ đại nhân, tất cả đều là của Ma Thần Ly Dạ và bọn Y, vô tội…”
Mà Không Dạ ánh mắt phức tạp Vân Tranh, đáy mắt dường như ẩn chứa tình cảm thể thành lời, yêu Vân Tranh, nhưng tình yêu là méo mó, là bệnh hoạn cố chấp.
Không Dạ cúi đầu, im lặng .
Mà Không và Linh một cái, vẫn cố gắng phản kháng, tấn công về phía Vân Tranh.
Vân Tranh hai tay khẽ nâng.
Trong khoảnh khắc đó, hồn thể của Không và Linh nàng hút tay.
Nàng dùng sức mạnh của Thiên Đạo Thần, t.r.a t.ấ.n bọn Y!
“A a a…” Hai giọng đồng thời hét lên t.h.ả.m thiết!
Từ từ nghiền nát hồn thể của chúng, lặp lặp !
Bọn Y cố gắng phản kích, nhưng đều Vân Tranh ngăn cản.
Tiếng hét quái dị của bọn Y liên tiếp vang lên.
Không nhận Thiên Đạo Thần sẽ tha cho bọn Y, tàn nhẫn: “Ha ha, Tam Thiên Giới cuối cùng cũng sẽ diệt vong! Dù chúng , mệnh của Tam Thiên Giới cũng sắp đến … a——”
Hồn thể của Không thiêu đốt, khiến Y đau đớn đến thể nữa.
Thiếu nữ áo đỏ, sừng sững trong hư , tóc tai rối bời, mặt đầy m.á.u, ánh mắt nàng lạnh lùng chút trống rỗng, khiến mà sợ hãi.
Nàng hai tay tóm lấy hai hồn thể, trong lòng bàn tay ngừng thi triển sức mạnh để t.r.a t.ấ.n bọn Y.
Cho đến khi bọn Y tan biến!
Sau khi xóa sổ Không và Linh, ánh mắt bình tĩnh của nàng rơi xuống Không Dạ và Cảnh Dạ.
Cảnh Dạ kịp gì, sức mạnh vô hình của Vân Tranh trực tiếp xóa sổ.
“Tranh Tranh, …” Không Dạ định thôi, cúi đầu khổ, đôi mắt long lanh rưng rưng nước mắt, vẫn thể tình cảm của , vì , tình yêu của , là sự… ô uế đối với nàng.
“Để tự .” Không Dạ cong môi , đồng t.ử của biến thành màu xanh lá, như thiếu niên dị tộc ở Đông Châu năm nào.
Hắn triệu hồi trường kiếm, chút do dự c.ắ.t c.ổ họng .