Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1752: Ta có thể chết

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:48:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đế Niên mang theo Viễn Cổ Thập Vĩ Thần Hồ xông chiến trường, sự xuất hiện của ông giảm bớt nhiều áp lực cho các thần binh.

Chỉ riêng Viễn Cổ Thập Vĩ Thần Hồ thể một địch trăm.

Đế Niên lúc chạy về phía em gái và em rể của , mà chọn giải quyết đám ma binh mắt, ông cầm một thanh trường đao xoắn ốc, dẫn sấm sét , quét mạnh một cái!

Vài tên ma binh c.h.é.m c.h.ế.t ngay lập tức!

Máu tươi b.ắ.n lên mặt ông.

Ông quát khẽ: “Hoa Hồ Ly!”

Con hồ ly trắng như tuyết lập tức nhảy lên, mười cái đuôi tức thì phình to, mang theo uy áp thể ngăn cản, đuôi dài quật mạnh đám ma binh phía .

Bốp! Bốp! Bốp!

Khoảnh khắc ma binh đuôi hồ ly đ.á.n.h trúng, lập tức thổ huyết c.h.ế.t hoặc trọng thương ngã xuống đất.

Chiến tranh vẫn đang tiếp diễn, c.h.ế.t ngày càng nhiều.

Mà Vân Tranh hiện vẫn đang dây dưa với Ma Thần Ly Dạ, ‘Không Dạ’, ‘Cảnh Dạ’, hốc mắt đỏ hoe, nàng liên tiếp cảm nhận sự vẫn lạc của Nhị Bạch và Tam Phượng, đau lòng nên lời.

Còn , sự vẫn lạc của từng vị thần minh.

Từng vị thần minh, vì bảo vệ Tam Thiên Giới mà hy sinh…

Lông mi Vân Tranh khẽ run, cảm xúc trong mắt tối tăm rõ, trong đầu hiện lên một ý nghĩ, lẽ nào mệnh của Tam Thiên Giới thật sự tận?

“Tranh Tranh!” Một tiếng gọi lo lắng, nhanh ch.óng kéo nàng khỏi cảm xúc đau buồn.

Vân Tranh cảm nhận thở nguy hiểm lưng, chút do dự lật tay đ.â.m Liệt Diễm trường thương , ‘xoẹt’ một tiếng, bụng của ‘Cảnh Dạ’ Liệt Diễm trường thương xuyên thủng.

, như vẫn đủ!

‘Ầm’ một tiếng, khoảnh khắc thiếu nữ xoay chằm chằm ‘Cảnh Dạ’, Liệt Diễm trường thương trong tay nàng lập tức bùng nổ một luồng thần lực kinh khủng, trực tiếp thiêu đốt hồn thể của Y!

“A a a…” ‘Cảnh Dạ’ sắc mặt trắng bệch, miệng phát hai giọng , một là đến từ Thiên Ngoại Thiên của Y, một là của ma thần nhân hồn Cảnh Dạ Y áp chế sâu trong linh hồn.

Thiếu nữ sắc mặt lạnh như băng, nàng từ bỏ Liệt Diễm trường thương trong tay.

Lướt đến gần mặt ‘Cảnh Dạ’.

Giơ tay lên, bóp lấy cổ ‘Cảnh Dạ’, chút do dự nghiền nát, ngừng siết c.h.ặ.t, thần lực trong lòng bàn tay nàng thể đồng thời bóp lấy hồn thể của Y.

Thiếu nữ tràn ngập thở kinh khủng.

Trong lĩnh vực , dấy lên một trận bão tố mênh m.ô.n.g, cuồng phong gào thét, đáy mắt nàng lóe lên vẻ giận dữ sâu sắc.

“C.h.ế.t!”

Ngay khi nàng định xé nát hồn thể của Y bằng tay , đột nhiên biến sắc, nàng đầu , chỉ thấy Ma Thần Ly Dạ từ lúc nào bắt Nam Cung Thanh Thanh, y một tay bóp cổ Nam Cung Thanh Thanh, về phía , với nụ khiêu khích.

Ly Dạ từng chữ một : “Thả đại nhân Thiên Ngoại Thần .”

Nam Cung Thanh Thanh bóp đến mặt đỏ bừng, nàng cố gắng phản kháng, nhưng uy áp của Ma Thần Ly Dạ trấn trụ, ngay cả thần lực cũng thể thi triển.

Vân Tranh nghẹn thở.

“Thanh Thanh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1752-ta-co-the-chet.html.]

Nam Cung Thanh Thanh khó khăn đầu về phía Vân Tranh, dùng hết sức lắc đầu, “…Không… đừng thả… a!”

Giọng nàng đột ngột dừng , là vì Ma Thần Ly Dạ dùng sức siết c.h.ặ.t cổ họng nàng, khiến nàng thể phát tiếng, khóe miệng nàng rỉ m.á.u tươi.

“Thanh Thanh!” Chung Ly Vô Uyên đồng t.ử đột nhiên co rụt , run rẩy vì sợ hãi, sợ Nam Cung Thanh Thanh sẽ xảy chuyện gì, ngay khi đang âm thầm chuẩn thi triển thuật pháp để đối phó Ma Thần Ly Dạ.

Vân Tranh nhắm mắt , ngẩng đầu lạnh lùng Ma Thần Ly Dạ: “Được.”

Nàng trực tiếp xách ‘Cảnh Dạ’, lướt về phía Ma Thần Ly Dạ.

Nàng thẳng tay ném mạnh ‘Cảnh Dạ’ về phía Ma Thần Ly Dạ, ‘bốp’ một tiếng vang lớn, và cũng đúng lúc , Vân Tranh dùng tốc độ nhanh nhất đoạt Nam Cung Thanh Thanh.

Sắc mặt Nam Cung Thanh Thanh trắng bệch, trong mắt nàng đẫm lệ Vân Tranh: “Ngươi… nên ho ho…” cứu .

“Không gì là nên nên.” Vân Tranh ngắt lời nàng, đưa Nam Cung Thanh Thanh lòng Chung Ly Vô Uyên.

Ma Thần Ly Dạ xách ‘Cảnh Dạ’, mà ‘Không Dạ’ cũng đến bên cạnh y.

Mà các đồng đội cũng trở về bên cạnh Vân Tranh, họ trọng thương, gần như thể dùng từ đầy thương tích để hình dung.

Hai bên một nữa đối đầu từ xa.

Ma Thần Ly Dạ và ‘Không Dạ’ trông vẻ thương nhẹ nhất, còn ‘Cảnh Dạ’ lúc vẫn thể hồi phục, hồn thể của Y bắt đầu suy yếu.

‘Không Dạ’ nheo mắt ‘Cảnh Dạ’ một cái.

‘Không Dạ’ khẩy: “Thiên Đạo Thần, ngươi đúng là ngày càng lợi hại, nhưng những chuyện ngươi lo lắng cũng ngày càng nhiều.”

Y hỏi: “Khư là do ngươi g.i.ế.c ?”

Vân Tranh trả lời, nhưng im lặng là câu trả lời nhất.

Thiếu một Khư, trận chiến sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Lúc , ‘Không Dạ’ nảy sinh ý định rút khỏi Tam Thiên Giới.

Bỗng nhiên, Ma Thần Ly Dạ về phía ‘Không Dạ’, mỉm hỏi: “Đại nhân, mệnh của Tam Thiên Giới sẽ tận lúc nào?”

‘Không Dạ’ , cảm nhận một chút.

Đột nhiên, ‘Không Dạ’ , vì Y cảm nhận Tam Thiên Giới sẽ hủy diệt trong một canh giờ nữa, thời gian mệnh tận sắp đến .

‘Không Dạ’ lớn: “Ha ha ha, Thiên Đạo Thần, ngươi cảm nhận chứ? Tam Thiên Giới mà ngươi tạo , sẽ tan biến một canh giờ nữa, mệnh của ngươi cũng sẽ tận. Không ai thể đổi kết quả định , dù là ngươi, là ngô.”

Cuối cùng, giọng điệu của Y trở nên lạnh lùng: “Trước khi Tam Thiên Giới hủy diệt, ngươi cũng nên nhường vị trí Thiên Đạo Thần ! Thế gian , trời đất , vốn dĩ nên là đồ chơi của chúng , Thiên Đạo Thần tiền nhiệm bài xích chúng ngoài, ngươi vốn là đồng bọn của chúng , phản bội chúng , cũng bài xích chúng ngoài, chúng chịu đủ !”

Vân Tranh đôi đồng t.ử màu vàng sẫm ánh lên tia lạnh lẽo, trầm giọng : “Bản thần cho các ngươi , mà là đây một thế giới nào thể chịu sự lưu của các ngươi, sự xuất hiện của các ngươi sẽ gây gánh nặng nghiêm trọng cho thế giới, dẫn đến sự hủy diệt. Bản thần , cần các ngươi cho bản thần thêm chút thời gian.”

Ma Thần Ly Dạ nhướng mày, thêm dầu lửa: “Nàng đang lừa các ngươi đấy.”

‘Không Dạ’ vốn tin Vân Tranh, dù nàng thế nào, cũng thể đổi thành kiến của bọn Y.

Ngay khi bắt đầu chiến đấu nữa, Vân Tranh giơ tay ngăn các đồng đội , nhẹ giọng một câu: “Ở đây giao cho , các ngươi xuống giúp .”

Nam Cung Thanh Thanh cổ họng nghẹn: “Tranh Tranh…”

Mộ Dận , kịch liệt phản đối: “Không , A Tranh, chúng đồng cam cộng khổ, một ngươi đối phó bọn họ , để chúng chia sẻ với ngươi ?”

Vân Tranh nhắm mắt hít sâu một , đột ngột xoay , một tay hung hăng túm lấy cổ áo Mộ Dận, hốc mắt ươn ướt, gầm nhẹ: “Ta thể c.h.ế.t, nhưng các ngươi thì !”

 

 

Loading...