Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 174: Hai Kẻ Cực Phẩm
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không bao lâu , ba Phó Oánh Tuyết vòng trở .
Trong 6 5 đều đang sầu não thế nào để phá vỡ ván cờ .
Lúc , Tưởng Phong trầm mặc ít Vân Tranh, mở miệng : "Vân sư , đây là trận pháp ? Có cách nào giải quyết ?"
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của mấy còn cũng đặt lên Vân Tranh.
Vân Tranh lắc đầu, nhạt nhẽo : "Ta hiểu những thứ ."
Biểu cảm của mấy lập tức chút vi diệu.
Phó Oánh Tuyết sắc mặt ngượng ngùng : "Vân tiểu sư , hiểu sơ sơ về trận pháp ?"
"Bây giờ hiểu nữa ." Cũng thể là hiểu.
Lý Kiều Kiều c.ắ.n c.ắ.n môi, đầu Vân Tranh một cái, giọng điệu chút tủi : "Vân tiểu sư , đang trách chuyện như ?"
"Ngươi cảm thấy thế nào?" Vân Tranh nhướng mày liễu, đôi mắt đen nhánh chằm chằm nàng .
Lý Kiều Kiều dậy, từ cao xuống đỉnh đầu Vân Tranh: "Vân tiểu sư thật là hẹp hòi, chẳng qua là vì lo lắng cho sự an của , mới những lời như , huống hồ đều xin ."
Phó Oánh Tuyết vội vàng kéo nàng , cho tiếp nữa.
Lý Kiều Kiều trong lòng bực tức Vân Tranh cực kỳ, tuổi còn nhỏ, kiến thức nông cạn cho hai câu.
Triệu Sơn thấy thế, cũng vội vàng xoa dịu bầu khí: "Kiều Kiều ý đó."
"Kiều Kiều, đừng khó tiểu sư ." Du Mân sắc mặt trầm, giọng điệu mang theo ý trách móc.
Khiến Lý Kiều Kiều tủi .
Nàng chỉ Vân Tranh đang ghế đẩu nhỏ, hỏi ngược : "Ta khó nàng chỗ nào? Rõ ràng là nàng khó ."
Vân Tranh: "..." Là một kẻ cực phẩm.
Tưởng Phong nhíu mày: "Đừng cãi nữa, việc cấp bách bây giờ, chính là phá vỡ trận pháp ."
Phó Oánh Tuyết vô cùng khó xử, tiếp lời Tưởng Phong tiếp: "Tưởng Phong đúng, bây giờ việc cấp bách chính là phá vỡ khốn cảnh mắt , những chuyện khác đều quan trọng."
" đúng ." Triệu Sơn .
"..."
Đột nhiên, Phó Oánh Tuyết kéo Lý Kiều Kiều một chỗ cách đó xa, nhíu mày : "Kiều Kiều, Vân tiểu sư ác ý, cần nhắm như ."
Lý Kiều Kiều phục phản bác: "Ta nhắm nàng chỗ nào, đây khi Tống Ý Niên còn ở đây, đội ngũ của chúng hòa thuận bao, bây giờ chính là vì thêm Vân Tranh , uổng công đây còn đối xử với nàng như ."
Phó Oánh Tuyết bất đắc dĩ đỡ trán.
Mà ở một bên khác, Du Mân bất động thanh sắc dời chiếc ghế đẩu nhỏ đến bên cạnh Vân Tranh, mặt hiện lên một nụ dịu dàng như gió.
"Tiểu sư , Du sư ở đây, sẽ để Kiều Kiều bắt nạt ."
Vân Tranh: "..." Kẻ cực phẩm thứ hai.
Thấy nàng gì, tưởng nàng vì chuyện mà ảm nhiên thần thương, Du Mân tâm tư khẽ động, đưa tay vuốt ve đầu Vân Tranh hai cái.
Thế nhưng, đúng lúc .
Vân Tranh dậy, tiện tay cầm lấy chiếc ghế đẩu nhỏ, một lời đến một chỗ cách Du Mân 10 mét, đó đặt chiếc ghế đẩu nhỏ xuống, tiếp tục thoải mái xuống.
Còn lấy từ trong gian lưu trữ một quả linh quả Huyền phẩm, rắc rắc c.ắ.n ăn.
Du Mân sắc mặt cứng đờ.
Nếu nàng vài câu, thì còn đỡ, nàng lời nào liền bỏ , khiến trong lòng Du Mân khá thoải mái.
Nàng đây là đang ghét bỏ ?
Một kẻ xuất từ tiểu quốc tiểu hộ, mà còn dám tỏ thái độ cho xem!
Đợi khi bắt nàng tay, nhất định hảo hảo dạy dỗ nàng một trận!
Triệu Sơn và Tưởng Phong đưa mắt , trong lòng cảm thán tiểu sư thật đúng là đặc lập độc hành nha, ngay cả khi đối mặt với mỹ nam như Du Mân cũng mặt đổi sắc.
Thực , Vân Tranh là đặc lập độc hành, chỉ là bọn họ đều là cùng chí hướng với nàng.
Vân Tranh c.ắ.n một miếng linh quả, hương vị chua chua ngọt ngọt tan trong miệng, nàng khẽ thở dài một , nàng chút nhớ Mộ Dận, Thanh Thanh, Mạc Tinh, Chung Ly bọn họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-174-hai-ke-cuc-pham.html.]
Do Vân Tranh và Lý Kiều Kiều ' hợp', mấy còn cũng hiếm khi giao tiếp với Vân Tranh, Vân Tranh cũng lười giao tiếp với bọn họ.
Nếu nhiệm vụ trói buộc cùng đội, nàng ước chừng sớm phá vỡ trận pháp, bay nhiệm vụ khác .
Nếu bọn họ đều tin tưởng nàng, nàng vẫn nên đợi xem bọn họ xử lý thế nào .
Lúc đến là buổi sáng.
Bây giờ giày vò đến tối, bóng đêm dần buông, gió mưa, chỉ một mảnh tĩnh mịch sâu thẳm.
Hơn nữa ở đây, dùng mồi lửa để châm lửa, căn bản là khả thi.
Mấy ghế đẩu nhỏ, vô cùng trầm mặc.
Phó Oánh Tuyết luôn dùng tinh thần lực dò xét dị động xung quanh, đột nhiên, một trận tiếng sột soạt vang lên, Phó Oánh Tuyết như lâm đại địch bật dậy.
"Có thứ gì đó đến !"
Mấy ánh mắt trầm quanh bốn phía, đều dậy, ngoại trừ Vân Tranh đang cất ghế đẩu nhỏ.
Sau khi cất xong ghế đẩu nhỏ, Vân Tranh cũng dậy.
'Sột soạt'
Mấy đưa mắt , nhao nhao lấy v.ũ k.h.í của , cảnh giác nhạy bén chằm chằm.
"Là Toản Địa Thử Linh bát giai! Mọi cẩn thận!"
Mọi thần sắc lẫm liệt.
Trên mặt đất chui hết con chuột đen đến con chuột đen khác, lông, chỉ lớp da màu đen bao bọc lấy cơ thể, thoạt đặc biệt buồn nôn.
Thể hình của bọn chúng ngược giống hệt chuột bình thường.
"Chi chi." Toản Địa Thử phát tiếng kêu.
Vân Tranh nhịn cong cong môi, âm thanh ngược 3 phần giống với Nhị Bạch, nhưng Nhị Bạch kêu lên đặc biệt mềm mại, êm tai hơn nhiều.
"Chuẩn tác chiến!" Phó Oánh Tuyết khẽ quát một tiếng.
Mấy lập tức cầm v.ũ k.h.í xông lên một trận c.h.é.m g.i.ế.c.
Trên đầu ngón tay trắng trẻo của Vân Tranh kẹp một cây b.út lông màu đen thon dài, đầu ngón tay ngưng tụ ánh sáng nhàn nhạt, 'xoẹt' một cái, cây b.út lông thon dài một phân thành mười.
Dựng mặt Vân Tranh.
Nàng khẽ b.úng đầu ngón tay, tia sáng nhàn nhạt đó theo đó b.úng 10 cây b.út lông phân hóa.
"Đi!" Vân Tranh khẽ quát một tiếng.
'Vút v.út v.út——'
10 cây b.út lông thon dài giống như mưa tên cùng b.ắ.n , sắc bén dấy lên một trận cương phong, hướng về phía những con Toản Địa Thử mặt đất mà lao tới.
'Phập——' Tiếng đ.â.m thủng da thịt vang lên.
Trong chớp mắt, 10 cây b.út lông thon dài giải quyết xong đám Toản Địa Thử xung quanh Vân Tranh, tốc độ nhanh đến mức khiến chấn động.
Nhìn 5 , đang kiên cường chống đỡ Toản Địa Thử.
Thực lực của bọn họ mạnh, nhưng tại , những con Toản Địa Thử khi bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t, sống 2 giây .
Lặp lặp , mệt mỏi.
Phó Oánh Tuyết và những khác tự nhiên chú ý đến động tác của Vân Tranh, khi nàng lấy b.út lông v.ũ k.h.í, bọn họ ngoài kinh ngạc còn chút khó hiểu.
Thế nhưng:
Chính 'vũ khí' tưởng chừng như chút sức mạnh nào thể một chiêu khắc địch, hơn nữa còn khiến những con Toản Địa Thử đó thể sống .
Triệu Sơn thấy thế, liền lơ đãng, ngay trong lúc lơ đãng , một con Toản Địa Thử từ phía Triệu Sơn đ.á.n.h lén, một ngụm c.ắ.n đứt một miếng thịt cánh tay Triệu Sơn, ngay cả y phục cũng c.ắ.n nát.
"A..." Triệu Sơn phát tiếng kêu đau đớn kìm nén thể tự kiềm chế.
"Triệu Sơn!" Trong mắt Phó Oánh Tuyết đầy vẻ lo lắng, một kiếm vung bay con Toản Địa Thử vướng víu, đến bên cạnh Triệu Sơn, cánh tay mất một miếng thịt.
Triệu Sơn trầm giọng : "Đừng lo cho , đối phó với Toản Địa Thử !"