Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 172: Đừng Bỏ Cuộc

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời , bầu khí vốn dĩ kỳ quái đột nhiên chuyển hướng, biến thành bầu khí quỷ súc .

Khuôn mặt âm trầm của Tưởng Phong cũng lộ biểu cảm kinh ngạc.

Vân Tranh , thấm thía : "Du sư , mắt chuột rút hảo hảo chữa trị, đừng bỏ cuộc với cuộc đời."

Mọi : "..."

Nàng mang vẻ mặt nghiêm túc: "Ta thấy tròng đen của hình như một đốm trắng, nếu xử lý sớm, e rằng tầm sẽ , còn trẻ tuổi mà mắc bệnh đục thủy tinh thể, thế ."

Khóe miệng Du Mân giật giật, bệnh đục thủy tinh thể là cái gì?

"Du sư , thể đường đột thêm hai câu nữa ?"

Du Mân: "..." Hoàn , cảm giác là lời ý gì.

E ngại phép lịch sự, vẫn gật đầu.

"Tròng trắng của tia m.á.u, cố gắng đừng mở to mắt như , giật cả , còn tưởng lệ quỷ nào đến tìm cơ đấy."

Du Mân đầy đầu hắc tuyến, suýt chút nữa thì duy trì nổi biểu cảm.

"... Ta sẽ chú ý." Du Mân miễn cưỡng nở một nụ còn khó coi hơn cả .

Cảm xúc buồn bã thất vọng của Lý Kiều Kiều nháy mắt ngưng trệ, nàng những lời của Vân Tranh, mắt của Du Mân, đột nhiên cảm thấy hình như đúng là như .

Tâm trạng Phó Oánh Tuyết cũng phức tạp.

Còn Triệu Sơn thì nhịn đến mức khổ sở.

Tưởng Phong khỏi Vân Tranh thêm vài , thấy thần tình nàng mang vẻ suy nghĩ cho Du Mân, trong lòng thầm nghĩ, Du Mân hình như đá thiết bản .

Đột nhiên, Vân Tranh nắm tay đập tay trái, dường như nhớ điều gì, ngẩng đầu hỏi Du Mân: "Ta quên mất lúc đầu gọi vì chuyện gì ? Du sư , thể nữa ?"

Du Mân ánh mắt trong veo của nàng, trong lòng đột nhiên tư vị.

Nàng đây là đang giả vờ?

Hay là thực sự hiểu ý của ?

Đối mặt với ánh mắt khác thường của 5 còn , Du Mân trở nên phiền não, mím mím môi, : "Không gì, chỉ là gọi một tiếng thôi."

Đoạn nhạc đệm nhỏ , ngược nhanh trôi qua.

Bởi vì Vân Tranh dường như thần kinh thô, cảm nhận sự khác thường xung quanh, Phó Oánh Tuyết và Triệu Sơn ngừng xoa dịu bầu khí.

Không tại , lẽ là chuyện khiến Lý Kiều Kiều mọc gai trong lòng, thái độ đối xử với Vân Tranh cũng xảy sự đổi vi diệu.

Vân Tranh bận tâm.

Vừa Du Mân mặt với nàng những lời như , bất luận thế nào, đều là vô ích đối với nàng, huống hồ... Lý Kiều Kiều thích , Du Mân như , khá ý vị châm ngòi ly gián.

Vân Tranh rũ mày khẽ liễm, trong lòng nhạt một tiếng.

Thôi bỏ , nàng chỉ là ghép đội với bọn họ mà thôi...

Không thể nào thâm giao .

Đám cứ thế về hướng Triệu Sơn chỉ.

Đi một lúc, Vân Tranh cảm thấy điều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-172-dung-bo-cuoc.html.]

Nàng quanh bốn phía, phát hiện lá cây đang rung rinh, mà những ngọn cỏ mọc cao cũng đang rung rinh, nhưng xung quanh hề gió.

Sao rung rinh chứ?

E rằng:

"Các đợi ." Vân Tranh dừng bước, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo khá nghiêm túc.

Phó Oánh Tuyết đầu , nghi hoặc hỏi: "Sao ?"

Những khác cũng vô cùng cảnh giác quét mắt xung quanh vài , hề phát hiện điều gì khác thường, chỉ một điểm duy nhất là, xung quanh quá tĩnh lặng, mặc dù thanh thiên bạch nhật, cũng vẻ âm u và đáng sợ.

Lý Kiều Kiều nhịn rùng một cái.

Vân Tranh nhíu mày: "Có mai phục!"

"Sao thể?" Phó Oánh Tuyết , dùng tinh thần lực quét một vòng, hề phát hiện mai phục gì.

Triệu Sơn tinh thần lực của Phó Oánh Tuyết cường đại, thấy nàng quét xung quanh xong, hề phát hiện mai phục gì, liền Vân Tranh : "Vân tiểu sư , lẽ nhầm , chúng thôi."

Du Mân: "Có lẽ Vân tiểu sư đúng thì , là tiếp tục suy nghĩ của Vân tiểu sư xem."

Giọng điệu của mang theo sự bênh vực.

Lý Kiều Kiều mím c.h.ặ.t môi, nàng mặc dù Du Mân nhiều thích, nhưng hiếm khi để ý đến ai như .

Lý Kiều Kiều về phía Vân Tranh, khuôn mặt của Vân Tranh đến mức gì sánh , hình mảnh khảnh, vòng eo thon thả đầy một vòng ôm càng khiến ngừng mà , nếu để nàng lớn thêm vài năm nữa...

Ước chừng, tứ đại mỹ nhân của Đông Châu cũng bằng nàng.

Vân Tranh liếc Du Mân một cái, chỉ thấy đang mỉm .

Vân Tranh giọng điệu nhạt nhẽo : "Chúng e rằng rơi trong trận pháp ."

"Trận pháp?" Lý Kiều Kiều nhíu mày, "Vân sư hiểu trận pháp ?"

"Hiểu sơ sơ." Vân Tranh đáp một câu.

Lý Kiều Kiều giọng điệu gắt: "Ngươi phán đoán đây là trận pháp? Vân sư ngươi tuổi còn nhỏ, hy vọng ngươi đừng vì hư vinh mà mạo danh đại sư trận pháp gì đó, lỡ thời gian của chúng , e rằng thỏa đáng lắm."

"Kiều Kiều!" Phó Oánh Tuyết quát bảo nàng dừng .

Lời như , khỏi quá mức thẳng thừng.

Trong sự thẳng thừng mang theo ý vị kẻ cả, bất cứ ai đặt cảnh đó, trong lòng đều sẽ dễ chịu.

Triệu Sơn trong mắt mang theo thần sắc tán thành, nhưng e ngại là nam nhân, quen với Lý Kiều Kiều, tiện mở miệng quở trách nàng .

Tưởng Phong vẫn giữ biểu cảm âm trầm, lạ chớ gần.

Đáy mắt Du Mân nhanh ch.óng xẹt qua một tia hứng thú, nhanh ch.óng che giấu , lập tức nhíu nhíu mày, nghiễm nhiên là một biểu cảm tán thành.

Phó Oánh Tuyết lập tức nặn một nụ , hòa giải : "Vân tiểu sư , hôm nay Kiều Kiều khỏe, giọng điệu chuyện gắt, đừng để trong lòng."

Vân Tranh cong cong môi, cho là đúng trả lời: "Ta để ý , quả thực chỉ hiểu sơ sơ, nếu Lý sư tỷ cảm thấy đang múa rìu qua mắt thợ, sẽ nữa."

Chỉ là:

Lát nữa đừng cầu xin nàng.

 

 

Loading...