Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1712: Cần Gì Phải Sợ Nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:47:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đám Thiên Sinh Thần Tộc tất cả đều theo Dương Thập, trong họ cũng mang lòng kính trọng đối với Thần Chủ viễn cổ, vì họ sớm đến bên ngoài Thiên Cung.
Số lượng Thiên Sinh Thần Tộc đến một trăm, nhưng huyết mạch thiên phú của mỗi Thiên Sinh Thần Tộc đều mạnh hơn Thần Minh bình thường.
Trong đó, Quang Minh Thần Quang Minh, Nhân Thần Hồng Hòe, Hỏa Thần Thiếu Phong, Phong Thần Phong Mân, cựu U Minh Thần Lục Vận đều là Thiên Sinh Thần Tộc.
Có thể , trong các Thần Minh ban tặng phong hiệu thần chức, phần lớn đều đến từ Thiên Sinh Thần Tộc.
…
Bên ngoài Thiên Cung, lúc tập trung ít Thần Minh.
Các Thần Minh đều mang tâm trạng vô cùng mong đợi và kích động, chờ đợi vị Thần Chủ viễn cổ trong truyền thuyết xuất hiện.
Trong quá trình chờ đợi, các vị thần bàn tán về một tầng Thiên Cung mới xuất hiện, đến từ Quỷ Thần Thiên Tôn.
“Vị Quỷ Thần Thiên Tôn đó xuất hiện ? Thật là tò mò!”
“Vốn dĩ chỉ hai mươi bốn thần chức, bây giờ vì sự xuất hiện của Thần Chủ viễn cổ, mới thêm một phong hiệu thần chức. Bây giờ hai mươi lăm phong hiệu thần chức .”
“Ta thật sự tò mò rốt cuộc ai sẽ Thần Chủ viễn cổ phong Quỷ Thần Thiên Tôn! Cái tên Mộ Dận, ở Thần Giới từng qua.”
Lúc , trong đám đông, một thiếu nữ mặc váy xanh : “Ta .”
Các vị thần , tò mò về phía nàng.
Có Thần Minh lập tức nhận thiếu nữ váy xanh là ai, kinh ngạc hỏi: “Ngươi là chuẩn đồ của Nhân Thần đại nhân, Chử Ngọc Ngưng ? Sao ngươi ?”
Chử Ngọc Ngưng , khỏi nhớ lúc ở Chử gia tại biên giới, từng gặp qua tám Phong Vân, trong lòng chút cảm khái.
Không lâu đây, khi nàng thấy tên của Quỷ Thần Thiên Tôn là Mộ Dận, nàng còn tưởng nhận nhầm , nhưng khi nàng thấy phong hiệu thần chức thuộc về Thần Chủ đổi thành một cái tên vô cùng quen thuộc, trái tim nàng đập mạnh một cái.
Thật sự là họ!
Thành thật mà , nàng thật sự sốc.
Dù , đó là Thần Chủ viễn cổ, và vị Thần Chủ viễn cổ còn là nàng từng gặp, quan trọng nhất là, nếu họ danh nghĩa của nàng là Dung Thước vẫn còn ở bên cạnh Thần Chủ viễn cổ, lẽ theo vai vế, nàng nên gọi Thần Chủ viễn cổ một tiếng chị dâu họ.
Đương nhiên, nàng sẽ thất lễ đến mức gọi Thần Chủ viễn cổ là chị dâu họ.
Dù , nàng và họ danh nghĩa Dung Thước cũng chỉ gặp qua vài , thể coi là thiết.
Có Thần Minh thấy nàng ngẩn , nhịn thúc giục: “Ngươi mau , ngươi Quỷ Thần Thiên Tôn là ai?”
Chử Ngọc Ngưng hồn, mỉm : “Ta từng may mắn gặp qua Quỷ Thần Thiên Tôn đại nhân vài .”
Các vị thần , lập tức hứng thú.
“Quỷ Thần đại nhân điềm đạm ? Ngài là một lão già trông hiền lành một lão già hung dữ? Ngài mọc răng nanh ? Có mặt như ác quỷ ? Ngài mạnh ?”
Một đống câu hỏi đổ ập lên Chử Ngọc Ngưng.
Chử Ngọc Ngưng đột nhiên chút hối hận, tại lên tiếng.
Đối mặt với nhiều câu hỏi như , Chử Ngọc Ngưng chỉ gượng gạo đáp một câu: “Ngài trông giống bình thường, còn , tiểu thần cũng .”
“Người bình thường ?” Không ít Thần Minh chút thất vọng, bởi vì trong tưởng tượng của họ, Quỷ Thần Thiên Tôn nên ngoại hình khác thường.
Lúc , ở phía xa.
Một lão già tóc đen mặc áo xanh giản dị khẽ nhíu mày, ông dường như cảm nhận điều gì đó, đầu về phía nữ t.ử trẻ tuổi phía , giọng điệu quan tâm hỏi một câu: “Diệu Lăng, con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1712-can-gi-phai-so-nang.html.]
Nữ t.ử trẻ tuổi mặc một bộ váy trắng, da như ngọc, dung mạo khuynh thành, nhưng giữa mày mắt vương một tia ưu sầu, nàng c.ắ.n răng : “Sư tôn, trong lòng Diệu Lăng sợ hãi.”
“Con sợ gì?”
Bộ Diệu Lăng thấp thỏm bất an : “Sư tôn còn nhớ, lúc con tham gia đại hội tám đại tiên viện ở Lang Châu, suýt chút nữa c.h.ế.t, nếu sư tôn ngài cứu giúp, Diệu Lăng e rằng c.h.ế.t từ lâu.”
“Nhớ.” Lão già tóc đen gật đầu, ánh mắt ông trầm xuống, chậm rãi : “Sư tôn đây là tâm kết của con, con yên tâm, muộn một chút, sư tôn sẽ để con về Ngũ Châu báo thù.”
Bộ Diệu Lăng , vẻ mặt hoảng hốt.
“Sư tôn, con ý đó, con sợ từng g.i.ế.c con, bây giờ nàng cũng đến Thần Giới. Sư tôn, cầu xin ngài, ngài nhất định bảo vệ Diệu Lăng.”
Lão già tóc đen khẽ: “Đứa trẻ ngốc, sư tôn là Mộc Thần Mộc Phong của Thần Giới, một Thần Minh mới lên, dám động đến t.ử truyền của bản thần, lẽ là chán sống . Thế , con tìm thời gian hẹn đó đến Mộc Thần Thiên Cung phủ, bản thần sẽ đích răn dạy nàng , hơn nữa, Diệu Lăng , một tiểu thần mới lên đủ để con để mắt, con cần gì sợ nàng ?”
Bộ Diệu Lăng sắc mặt khó coi, bây giờ nàng nên giải thích với sư tôn của như thế nào…
Đó là một tiểu thần minh!
Nếu chỉ là một tiểu thần minh, nàng tự thể đối phó, thậm chí sẽ gây bất kỳ phiền phức nào.
Bộ Diệu Lăng tim đập nhanh hơn, tay chân nàng dần trở nên lạnh lẽo.
Mộc Thần Mộc Phong thấy bộ dạng của nàng, nhíu mày, bởi vì Bộ Diệu Lăng bây giờ trông lo lắng, chỉ đơn giản là sợ hãi.
Mộc Thần Mộc Phong cũng nhận điều gì đó , ông đưa tay nắm lấy vai Bộ Diệu Lăng.
“Diệu Lăng, thật với sư tôn.”
Bộ Diệu Lăng tim đập mạnh một cái, nàng đối diện với ánh mắt dò xét của sư tôn, càng thêm căng thẳng bất an, nàng chậm rãi cúi đầu, ánh mắt khẽ lóe lên.
Nước mắt nàng cứ thế rơi lã chã.
Mộc Thần thấy cảnh , kinh ngạc, mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn.
Ông giọng điệu nhẹ nhàng hơn: “Diệu Lăng, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Bộ Diệu Lăng nước mắt như mưa, giọng điệu uất ức : “Sư tôn, năm đó võ đài đại hội, g.i.ế.c con chỉ cướp Chúc Long mà con khế ước, còn dùng đủ chiêu trò lén lút với con, ép con thế hạ phong, hơn nữa, nàng còn mặt ở Lang Châu, sỉ nhục con, con thật sự sợ nàng huhu…”
“Con tưởng rằng một ngày nào đó thể báo thù, nhưng hôm nay tin nàng đến Thần Giới, con còn hy vọng báo thù nữa, con chỉ hy vọng nàng sẽ vì con mà đối phó với sư tôn.”
Mộc Thần đau lòng nhận mà nàng chắc chắn mạnh, mạnh đến mức thể đối phó với ông…
Mộc Thần đồng t.ử co .
Bộ Diệu Lăng rơi lệ: “Người năm đó g.i.ế.c con, chính là… Thần Chủ viễn cổ Vân Tranh.”
Mộc Thần cứng đờ, ánh mắt tràn đầy vẻ thể tin .
Ngay khoảnh khắc Mộc Thần ngẩn , Bộ Diệu Lăng quỳ xuống mặt Mộc Thần, bờ vai gầy yếu của nàng khẽ run, cúi đầu, giọng mang theo tiếng : “Sư tôn, Diệu Lăng thể liên lụy đến ngài, xin sư tôn hãy cắt đứt duyên phận sư đồ với Diệu Lăng.”
Mộc Thần phản ứng , vội vàng đỡ nàng dậy.
“Con gì ? Rõ ràng con mới là hại.”
“, sư tôn…”
“Đừng nữa, lẽ năm đó Thần Chủ viễn cổ thức tỉnh ký ức, nên việc chút hồ đồ và hoang đường… Nếu bây giờ nàng còn đối phó với con, sư tôn tự nhiên sẽ bảo vệ con.” Mộc Thần thở dài.