Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 169: Bày Mưu Hãm Hại

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:21:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh tức giận trừng một cái, đó khi ngang qua , hung hăng giẫm lên chân một cái.

"Suỵt..." Ngũ quan Úc Thu vặn vẹo một chút.

Úc Thu sững sờ vài giây, ngẩng đầu , chỉ thấy đám Vân Tranh xa .

"Ê... ê, đợi với!" Úc Thu chạy theo.

Viện t.ử phòng 666.

Sau khi Nam Cung Thanh Thanh đỡ Vân Tranh về viện, liền đóng cửa lớn của viện t.ử , từ chối cho bọn họ .

"Ta xử lý vết thương cho ngươi nhé."

"Được." Vân Tranh gật đầu, đó nàng nhớ điều gì, bĩu môi nhỏ giọng : "Có thể nhẹ tay một chút ?"

Nam Cung Thanh Thanh thấy ánh mắt mong đợi nhỏ bé của nàng, nhịn cong môi, lôi đài hung mãnh như , đ.á.n.h xong mới đau.

"Vân Tranh, ngươi ..."

"Hửm?" Vân Tranh nghi hoặc ngước mắt nàng.

Nam Cung Thanh Thanh chạm ánh mắt của nàng, lời liền nuốt trở .

Trong lòng thầm , ngươi sức hút tính cách.

Nàng lắc đầu, đỡ Vân Tranh xuống nhuyễn tháp, đó : "Không gì, giúp ngươi sạch vết thương ."

Vân Tranh khẽ vuốt cằm.

Sau khi sạch vết thương, rắc thêm một chút t.h.u.ố.c trị ngoại thương, đau đến mức Vân Tranh nhe răng trợn mắt.

Nam Cung Thanh Thanh giúp nàng băng bó đơn giản xong, liền rời .

Vân Tranh lấy từ trong gian lưu trữ một viên đan d.ư.ợ.c trị thương bát phẩm, nuốt xuống, trong khoảnh khắc, chỗ vết thương truyền đến cảm giác ngứa ngáy đau đớn râm ran, Vân Tranh cảm thấy vết thương đang từ từ khép .

Vân Tranh ỷ lý do thương, dùng lệnh bài phận gửi một tin nhắn cho tổng đạo sư của lớp Thiên ban Tứ tinh, nội dung đại khái là nàng xin nghỉ phép vài ngày.

Có lẽ tình hình của nàng, vị tổng đạo sư lớp Thiên ban Tứ tinh từng gặp mặt phê chuẩn.

Sau khi phê chuẩn, Vân Tranh liền giường ngủ.

Đánh xong, phương pháp nghỉ ngơi cuối cùng đối với Vân Tranh chính là ngủ.

Mà lúc Dạ Mị Hương Giả trưởng lão sai đưa chữa trị.

Trận chiến , khiến danh tiếng của Vân Tranh càng thêm vang dội.

Người của Thánh Viện qua bàn tán về nàng, ngoài mấy từ: Tiểu ma nữ bạo lực, một đ.ấ.m đ.á.n.h nát xương sọ, thuộc tính hung tàn ẩn giấu vẻ ngoài kinh diễm, thật thú vị...

Lão sinh vốn ít quan tâm đến tân sinh, nhưng thường xuyên thấy tân sinh tên 'Vân Tranh' , cũng khiến bọn họ nảy sinh một phần tò mò.

Tin tức Dạ Mị Hương t.h.ả.m bại truyền đến tai một , khiến nổi trận lôi đình, vội vàng chạy đến chỗ ở của Dạ Mị Hương, phát hiện nàng chịu những vết thương ở các mức độ khác .

"Thật là một Vân Tranh ngông cuồng! Dám động đến của Dạ gia !"

Khuôn mặt vốn dĩ bình thường của vì thịnh nộ mà trở nên càng thêm dữ tợn.

Người chính là đích của Dạ Mị Hương - Dạ Công Dã!

Cũng là nhân vật khá phong vân trong các lão sinh!

Vốn dĩ Dạ Công Dã đối với tân sinh hứng thú ít ỏi mấy, trong cuộc khảo hạch thí luyện nhập học của tân sinh, càng thèm .

Không chỉ , mà phàm là nhân vật phong vân trong các lão sinh, mỗi đều tranh thủ thời gian tu luyện, nếu thì nhiệm vụ tranh thủ điểm tích lũy, đó giành lấy cơ hội tu luyện ở thánh địa tu luyện của Thánh Viện.

Hắn tình cờ hôm nay nhiệm vụ trở về, liền tin tức đích nhà t.h.ả.m bại lôi đài, vội vàng chạy đến, thấy bộ dạng 'thê t.h.ả.m' của nàng .

Mối thù báo, là Dạ Công Dã!

Cùng ký túc xá với Dạ Mị Hương chính là Lâu Sơ Nguyệt, sống ở viện t.ử phòng 660.

Lâu Sơ Nguyệt thấy Dạ Công Dã tức giận như , suy nghĩ muôn vàn, khóe môi vểnh lên, một mưu kế sinh trong lòng.

Nàng cố ý vẻ do dự, c.ắ.n c.ắ.n môi, giống như hạ quyết tâm, nàng tiến lên đến mặt Dạ Công Dã, mím mím môi, : "Dạ sư , Mị Hương bây giờ thế nào ?"

Dạ Công Dã vốn dĩ đang sầm mặt, đột nhiên thấy một bóng hình xinh xông tầm mắt của , khi thấy dung mạo xinh của nàng , sắc mặt dịu một chút.

"Cô là?"

"Ta là bạn cùng phòng của Mị Hương, là Lâu Sơ Nguyệt của Lâu gia Thanh Long Quốc."

Dạ Công Dã nhướng mày, một trong tứ đại mỹ nhân của Đông Châu.

"Hóa là cô."

Lâu Sơ Nguyệt gật đầu, nàng cúi đầu Dạ Mị Hương đang chìm trong giấc ngủ say, lo lắng hỏi: "Mị Hương bây giờ thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-169-bay-muu-ham-hai.html.]

Vừa nhắc đến tình trạng cơ thể của Hương nhi, sắc mặt Dạ Công Dã đột ngột sầm xuống.

"Hương nhi bao giờ thương nặng như !" Ở nhà, phụ đều cưng chiều Hương nhi, thể nấy, từ nhỏ đến lớn thương nặng như !

"Vân Tranh cô nương tay nặng một chút..."

Lâu Sơ Nguyệt cúi đầu, giọng điệu giống như lẩm bẩm tự ngữ, nhưng đối với tu luyện, âm lượng đủ để lọt tai, rõ mồn một.

Dạ Công Dã nhíu mày: "Cô quen nàng ?"

Lâu Sơ Nguyệt: "Nàng đến từ tiểu quốc, Chung Ly thái t.ử dường như thích Vân Tranh cô nương, Vân Tranh cô nương lời gì kích thích Mị Hương, cho nên mới khiến Mị Hương hai khiêu chiến nàng ..."

Vừa đến cái tên 'Chung Ly Vô Uyên', lông mày Dạ Công Dã liền nhíu c.h.ặ.t đến mức kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

Hắn đích nhà thích Chung Ly Vô Uyên, cũng Chung Ly Vô Uyên, nhưng Chung Ly Vô Uyên bình thường, ngược bối cảnh sâu, khiến phụ cũng kiêng dè.

Nếu như Hương nhi thích bình thường, trói là xong.

Chung Ly Vô Uyên...

Không .

"Cô là Vân Tranh lời kích thích Hương nhi?" Dạ Công Dã rũ mắt chằm chằm nàng .

Lâu Sơ Nguyệt cân nhắc từ ngữ, chậm rãi : "Chắc là , nếu Mị Hương kích động nổi giận như ."

Dạ Công Dã tức đến mức sắc mặt xanh mét: "Đáng c.h.ế.t, tiểu tiện nhân Vân Tranh tự tìm đường c.h.ế.t, lấy Chung Ly Vô Uyên kích thích Hương nhi."

Tình cảm của đích nhà đối với Chung Ly Vô Uyên gần như nhập ma , tiểu tiện nhân từ tiểu quốc đến mà dám càn kích thích đích nhà !

Dạ Công Dã phất tay áo tức giận đùng đùng rời .

Lâu Sơ Nguyệt bóng lưng rời , thần sắc cúi đầu rũ mắt nghiễm nhiên chuyển sang nụ đắc ý.

Đôi khi, chỉ cần vài câu thể khiến khác biến thành lưỡi d.a.o sắc bén của .

Chỉ đ.á.n.h đó.

Lâu Sơ Nguyệt vài tiếng.

Sau khi Dạ Công Dã ngoài, từ chỗ Lâu Sơ Nguyệt Vân Tranh sống ở viện t.ử phòng 666, cho nên tìm nàng.

Thế nhưng, cửa lớn đóng c.h.ặ.t.

Trước cửa còn dán một tờ cáo thị.

Nhìn thấy tờ cáo thị , sắc mặt Dạ Công Dã càng thêm khó coi.

Phí khiêu chiến?!

Quả nhiên là tiểu đề t.ử lên mặt bàn!

Dạ Công Dã xem khảo hạch tuyển sinh của Thánh Viện, cũng xem thí luyện nhập học của tân sinh, sự hiểu về Vân Tranh cũng chỉ là vài lời ngắn ngủi.

Cái gì mà bạo lực, cùng với cũng ngự thú, còn phù văn...

'Rầm rầm rầm'

Dạ Công Dã đập cửa mạnh bạo, cánh cửa phát tiếng vang dữ dội.

Vân Tranh ngủ thấy, ngược là Nam Cung Thanh Thanh mở cửa.

Khi Dạ Công Dã thấy Nam Cung Thanh Thanh, trong mắt xẹt qua vẻ kinh diễm, mắt đều thẳng.

"Dạ công t.ử, đây là?" Nam Cung Thanh Thanh khi đối mặt với bình thường, lạnh nhạt hơn nhiều.

"Thanh Thanh?!" Dạ Công Dã kinh hỉ .

Thần tình Nam Cung Thanh Thanh lạnh nhạt: "Có chuyện gì ?"

Dạ Công Dã khi kinh hỉ, thu liễm thần sắc, hỏi: "Cô cũng sống ở đây?"

Nam Cung Thanh Thanh vuốt cằm: "Ừ, đang nghỉ ngơi, chuyện gì để hãy ."

Nói xong, đợi Dạ Công Dã lên tiếng, nàng đóng cửa .

Dạ Công Dã sửng sốt một chút, tâm trạng thịnh nộ khi gặp Nam Cung Thanh Thanh tiêu tán ít.

Vân Tranh sống cùng Thanh Thanh, thể để ấn tượng cho Thanh Thanh, mối thù , báo, chỉ là đến lúc!

Con luôn chút ngoài ý ? Ví dụ như nhiệm vụ, các loại địa điểm thí luyện...

Còn nữa, thích khiêu chiến như ? Hắn sẽ để những lão sinh trướng khiêu chiến nàng!

Ánh mắt Dạ Công Dã nham hiểm, trong cổ họng phát một tiếng lạnh.

 

 

Loading...