Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1688: Trở Về Một Ngày
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:44:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh nữa ngưng tụ sức mạnh trị liệu cho , thể thấy bằng mắt thường, vết thương của đang dần dần khép .
Mộ Dận ở một bên, quan tâm dò hỏi: "A Tranh, thương thế của thoạt nặng, liệu để di chứng gì ?"
"Không ."
Vân Tranh đáp một câu, cô ánh mắt phức tạp chằm chằm Tề Phách, tiếp tục : "Thân thể của luyện hóa thành một vật chứa, bất luận gánh vác sức mạnh cường đại cỡ nào, cũng sẽ c.h.ế.t."
"Lợi hại như !" Mộ Dận khiếp sợ, đó nghĩ tới điều gì đó, nghiêm túc hỏi: "A Tranh, nếu sức mạnh gánh vác là sức mạnh lúc đỉnh phong kiếp của thì ? Tề Phách cũng sẽ c.h.ế.t ?"
Vân Tranh suy tư một lát, khẳng định đưa câu trả lời: "Sẽ c.h.ế.t."
Sức mạnh của cô khi Thần Chủ, cho dù là Ma Thần Ly Dạ cũng thể gánh vác nổi, huống hồ là Tề Phách, mặc dù Tề Phách là...
Vân Tranh nghĩ đến đây, ánh mắt tối .
Trong thời gian cô trị thương cho Tề Phách, ngoại trừ Yến Trầm , các tiểu đồng bọn thì đến những nơi khác của Khung Thiên Đại Lục, xem thử nào rơi hiểm cảnh hoặc thương do động tĩnh .
Mọi việc đều tiến hành đấy.
Một lát , Vân Tranh thu tay , rũ mắt liếc khuôn mặt trắng bệch của Tề Phách.
Cô tiên bày một cái kết giới phòng ngự cho , đó chậm rãi thẳng lên, về hướng Yến Trầm, mà Yến Trầm đang trị thương cho đám Vân Bằng đang ngủ say.
Có lẽ là Yến Trầm thăng cấp thành Thần minh, cho nên tốc độ trị thương cho khác của nhanh hơn gấp mười mấy , trong thời gian ngắn ngủi, mặt đất xếp ngay ngắn một đống thương.
Yến Trầm dậy, dùng khăn tay lau lau tay, ngẩng đầu Vân Tranh: "Mặc dù chúng chạy tới, nhưng thương vong vẫn t.h.ả.m trọng. Hi vọng bên chỗ Lan bọn họ thể cứu nhiều hơn."
Lúc Khung Thiên Đại Lục chia năm xẻ bảy, ít sinh linh rơi trong khe nứt.
"Yến Trầm." Vân Tranh đột nhiên gọi một tiếng, giọng chút trầm thấp.
Yến Trầm nhạy bén phát giác sự khác thường của cô, thần sắc ngẩn , ngẩng đầu về phía Vân Tranh, hạ giọng hỏi: "Sao ?"
Vân Tranh rũ mắt : "Anh xem, thật sự thể bảo vệ thế gian ?... Khoảnh khắc là Viễn Cổ Thần Chủ chuyển thế, hề cảm thấy vui vẻ, mà là cảm thấy trách nhiệm của Thần Chủ nặng, nặng nề đè lên bả vai , đôi khi khiến thở nổi."
Dừng một chút, cô : "Chuyện cân nhắc càng ngày càng nhiều, vì để giải cứu Đông Vực Ngoại cùng với Tề Phách, bỏ qua A Thước, mạnh, nhưng bên cạnh ... cũng chỉ chúng ."
Kể từ khoảnh khắc mệnh bàn đứt đoạn, nội tâm của cô liền bắt đầu lo âu bất an.
Yến Trầm lên tiếng an ủi : "Tranh Tranh, chúng đều lo lắng cho Dung ca, cũng trách nhiệm gánh vác lớn, bởi vì mỗi một Viễn Cổ Thần minh đều gửi gắm hi vọng lên , những hi vọng đó là động lực, cũng là áp lực. Những năm gần đây, trở nên càng ngày càng chững chạc, nhưng vẫn là , Dung ca cũng vẫn là Dung ca."
Nghe một phen lời , Vân Tranh trầm mặc.
Hồi lâu, cô khẽ 'Ừm' một tiếng.
...
Hai canh giờ .
Khung Thiên Đại Lục gần như khôi phục như lúc ban đầu, các tiểu đồng bọn đều chạy về.
Đám Vân Bằng hộ pháp vẫn tỉnh , bọn họ vẫn đang trong giấc ngủ say.
Vân Tranh và các tiểu đồng bọn thời gian ở Khung Thiên Đại Lục, cho nên bọn họ lén lút để một thứ cho đám Vân Bằng hộ pháp.
Mộ Dận lén lút nhét cho Cận lão một bảo bối lấy từ Thần Ma Đại Lục, nhét, lải nhải: "Lão già thối, xem đối xử với ông , cho ông một thứ bảo mệnh, hừ, ông tỉnh thì lén lút mà ! Nếu ông phát hiện là Vạn Cốt Chi Thể, cũng sẽ ăn đòn nhiều như , bây giờ thật sự nên đ.ấ.m ông hai đ.ấ.m. Có điều, bỏ , nể tình ông già yếu, liền tha cho ông."
"Tạm biệt, sư phụ."
Mà Vân Tranh để cho Vân Bằng và Lôi Ngạo một bức thư, cùng với một bảo bối.
Vân Tranh thấy Bạch Ngọc Ninh bên cạnh Tăng Bất Hối, đó tới, xổm xuống bên cạnh Bạch Ngọc Ninh, đó ngưng tụ thần lực trị liệu bệnh cũ cho Bạch Ngọc Ninh, cảm thấy giải loại độc vô cùng nan giải, bây giờ cảm thấy loại độc đáng nhắc tới.
Vân Tranh giải độc cho cô, đem vài món thần khí bỏ trong gian trữ vật của cô xong, giơ tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dịu dàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1688-tro-ve-mot-ngay.html.]
"Ninh Ninh, bảo trọng."
"Phải sống thật vui vẻ."
Vân Tranh chậm rãi mỉm , cô đột nhiên nhớ tới sư tỷ Tư Khấu Viện của , trong lòng chút cảm xúc, Tư Khấu sư tỷ chắc hẳn vẫn còn ở Thủ Vân Đại Lục, cũng tên ngốc Tư Mã Huân tìm Tư Khấu sư tỷ ?
Lúc , truyền đến một câu: "Tranh Tranh, thôi, về Thần Ma Đại Lục."
"Đi tìm Dung ca!" Mạc Tinh hì hì.
Vân Tranh dậy, ngoái bọn họ, khóe môi mang theo ý nhàn nhạt : "Các về Vân Sảng Đại Lục , thăm một chút. tìm ."
Các tiểu đồng bọn sửng sốt.
Lúc Vân Tranh giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một cái hộp, cô về phía bọn họ : "Giúp giao Tăng Thọ Tiên Thảo cho ông nội, với ông, Tăng Thọ Tiên Thảo thể kéo dài tuổi thọ 1000 năm. Có điều, các ông uống, hộ pháp cho ông, đừng để ông xảy chuyện."
Ở Vân Sảng Đại Lục, cô yên tâm nhất chính là ông nội nhà .
Cũng ông bây giờ thế nào ?
Mộ Dận tức giận trừng mắt Vân Tranh : "A Tranh, đang gì ! Chúng về cùng về, cùng ! Nếu yên tâm Dung ca, chúng cùng tìm Dung ca !"
"A Dận đúng!" Mạc Tinh tán thành.
Nam Cung Thanh Thanh nghiêm túc cô, "Tranh Tranh, chúng về Thần Ma Đại Lục . Đợi chuyện ở Thần Ma Đại Lục trần ai lạc định , chúng trở về cũng muộn."
Úc Thu : "Chuyện về nhà thăm , vội."
Phong Hành Lan: "Phụ hoàng vẫn còn trẻ."
Chung Ly Vô Uyên: "Bây giờ tìm Dung ca mới là việc gấp nhất."
Yến Trầm lời nào, chỉ lẳng lặng Vân Tranh.
Vân Tranh trầm ngâm một lát, nâng mắt về phía bọn họ.
"Chúng trở về Vân Sảng Đại Lục một ngày."
"Cùng ?"
"Cùng ."
Mạc Tinh nhướng mày, "Vậy thì thôi, còn đợi gì nữa?!"
Vân Tranh gật đầu mỉm , đem Tề Phách vẫn đang ngủ say đưa trong Hỗn Nguyên Tháp , đó liền cùng các tiểu đồng bọn xé rách hư , đến Vân Sảng Đại Lục.
Sau khi đặt chân đến Vân Sảng Đại Lục, bọn họ tách , tìm của riêng .
Vân Tranh trực tiếp thuấn di đến Vân Vương Phủ, Vân Vương Phủ vẫn là bộ dáng trong ký ức, ngay cả tiểu tư nha cũng đổi gì mấy.
Cô vì lãng phí thời gian, trực tiếp tàng hình tìm ông nội nhà .
Đợi cô tìm ông nội nhà , ông đang ngủ gật trong thư phòng, ông một tay chống đầu, một tay khác cầm hờ cây b.út, tiếng ngáy to, tóc của ông bạc thêm một chút, nếp nhăn mặt sâu hơn .
mặt mày của ông vẫn hiền từ giống như trong ký ức.
Vân Tranh khi thấy ông, hốc mắt nhịn nóng lên.
Đột nhiên, Vân lão gia t.ử nhíu c.h.ặ.t mày, hừ hừ chít chít mớ.
"... Không ... uống t.h.u.ố.c , đắng..."
"Nha đầu thối... đều ... uống vô ..."