Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1675: Thập Ác Bất Xá
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:44:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các tu thần giả đường phố thấy cảnh , đều nhịn vì trải nghiệm của thiếu niên mà hít ngược một ngụm khí lạnh, bởi vì thoạt quá đau đớn.
Ngoại trừ Cận lão , ai dám mặt vì thiếu niên.
Mọi chỉ thể trơ mắt đám thần bí kéo thiếu niên rời .
Cận lão trong đám thấy thế nhíu c.h.ặ.t mày, ông luôn cảm thấy sự tình sẽ đơn giản như , khí tràng của đám thần bí quả thực quá cường đại, thế nào cũng giống của Khung Thiên Đại Lục.
Vậy bọn họ rốt cuộc là ai?
Đến Khung Thiên Đại Lục rốt cuộc gì?
Cận lão thu hồi tầm mắt, dùng tốc độ nhanh nhất trở về Học viện Khung Thiên, tìm viện trưởng hiện tại Khấu Đại Ngọc, miêu tả với bà một chút chuyện xảy ở Thiên Hoàng Thành.
Khấu Đại Ngọc , khuôn mặt đầy nếp nhăn tràn ngập sự nghiêm túc, chậm rãi mở miệng: "Chuyện cần báo cho các thế lực như Sóc Cung , còn phái theo dõi đám thần bí , một khi bọn họ chuyện bất lợi cho Khung Thiên Đại Lục, chúng lập tức ngăn cản."
"Phòng bệnh hơn chữa bệnh!"
"Được, lão phu bây giờ liền liên lạc với các thế lực lớn của Khung Thiên Đại Lục." Cận lão nghiêm túc gật đầu.
Nói xong, ông liền truyền tin cho các thế lực lớn của Khung Thiên Đại Lục.
Bên phía Sóc Cung là trả lời nhanh nhất.
Người trả lời chính là một trong các hộ pháp của Sóc Cung, Vân Bằng, giọng trầm của từ trong tinh thạch truyền tin truyền đến: "Cận lão, thám t.ử mà Sóc Cung chúng phái ở Thiên Hoàng Thành cũng báo chuyện cho , yên tâm, Sóc Cung chúng sẽ phái thám t.ử âm thầm theo dõi bọn họ. Nếu tin tức tiến triển gì, sẽ kịp thời báo cho các vị ."
Cận lão lời , trong lòng buông lỏng, đột nhiên nghĩ tới thiếu niên mặc áo đen dây xích sắt xuyên qua thể , mi vũ nhíu c.h.ặ.t, chút đành lòng.
Thiếu niên tâm địa còn vô cùng thiện lương.
Ông thấy thiếu niên mặc áo đen , liền phảng phất như thấy Mộ Dận năm đó.
Nghĩ đến Mộ Dận, ánh mắt Cận lão nhịn dịu dàng thêm vài phần, trong lòng cũng khá là vui mừng cùng lo lắng, cũng A Dận đứa trẻ ngốc sống thế nào ?
Khoảng cách Phong Vân Tiểu Đội rời khỏi Khung Thiên Đại Lục, mấy năm .
Đột nhiên, Khấu Đại Ngọc lên tiếng.
"Bọn họ thể nào là ngoài ba đại lục cao cấp ?"
"Có khả năng." Suy nghĩ của Cận lão về, sắc mặt ông càng thêm ngưng trọng.
Khấu Đại Ngọc nắm c.h.ặ.t quai trượng trong tay, nhẹ giọng : "Không vì , trong lòng loại dự cảm bất an. Nếu như Tông Nhân viện trưởng ở đây, lẽ ngài còn thể bói cho Khung Thiên Đại Lục chúng một quẻ, thế nhưng..."
Cựu viện trưởng Tông Nhân Vô, cũng là sư phụ của Vân Tranh, 'c.h.ế.t' trong trận đại loạn do điện chủ Xích Tiêu Thần Phong Điện Dung Thiên Cực gây .
Cận lão dở dở : "Đại Ngọc, bà đừng quá lo lắng."
"Ừm."
Cùng lúc đó, Khung Thiên Đại Lục, Sóc Cung.
Một nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào màu trắng chợt từ ghế lên, giương mắt xa xa lên bầu trời, chợt thật sâu thở dài một tiếng.
"Đế Tôn, Đế Hậu, hai khi nào mới trở về?"
Nam nhân trẻ tuổi chính là một trong tứ đại hộ pháp của Sóc Cung, Vân Bằng.
Vân Bằng hiện tại đang thao túng lớn nhỏ sự vụ Sóc Cung, mà Lôi Ngạo cũng là một trong tứ đại hộ pháp thì thường xuyên bên ngoài cùng việc.
Vân Bằng lẩm bẩm tự ngữ, giọng điệu khá là oán giận: "Thanh Phong và Mặc Vũ theo bên cạnh Đế Tôn, Đế Hậu, ngược là vui vẻ, một cái là mấy năm."
Lúc , thám t.ử nhận tin tức mới nhất về đám thần bí nhanh ch.óng tới ngoài điện, cầu kiến Vân Bằng.
"Nói."
Thám t.ử nhanh ch.óng bẩm báo: "Tham kiến Vân Bằng hộ pháp, hướng của đám áo đen đeo mặt nạ chính là Tứ Phương Thành!"
Sắc mặt Vân Bằng biến đổi.
Khu vực bên ngoài Tứ Phương Thành chính là vị trí linh hạch của Khung Thiên Đại Lục, hơn nữa, Tứ Phương Thành nơi đó cũng là một lối tiến Yêu Giới.
Đám thần bí rốt cuộc gì?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1675-thap-ac-bat-xa.html.]
Vân Bằng ý thức , lập tức điều động tinh vệ đội của Sóc Cung, chuẩn tiến về Tứ Phương Thành.
Đồng thời, cũng báo tin tức cho Lôi Ngạo đang hành động bên ngoài, cùng với các thế lực như Học viện Khung Thiên, Mạch Châu đảo, Hoàng tộc nhất mạch.
Các thế lực lớn Khung Thiên Đại Lục thể gặp nguy hiểm, nhao nhao phái đội ngũ tiến về Tứ Phương Thành.
Mà giờ khắc :
Đám thần bí mang theo thiếu niên mặc áo đen thương tích đầy , nhanh ch.óng xuyên qua từng khu vực, đặt chân đến Tứ Phương Thành.
Khi tiến đường phố Tứ Phương Thành, các tu thần giả xung quanh cũng dùng ánh mắt kinh hãi thôi chằm chằm bọn họ.
Lúc , mấy đứa trẻ trong một quán nhỏ nguy hiểm buông xuống, đang nô đùa ầm ĩ, trong miệng chúng la hét:
"Đợi lớn lên, trở thành đội trưởng của Phong Vân Tiểu Đội! Dẫn dắt các ngươi sở hướng phi mỹ!"
"Vân Tranh vô địch! Đế Hậu vô địch!"
"Phong Vân tám thăng thần ! Ta lớn lên cũng lợi hại giống như bọn họ!"
"Vương Đại Phú, ngươi mơ , hừ, cha , bọn họ lợi hại, là tên mập mạp ngươi linh chu cũng đuổi kịp ."
"Ha ha ha..."
Thiếu niên mặc áo đen 'Vân Tranh' cùng 'Phong Vân Tiểu Đội', ánh mắt đờ đẫn vô hồn nháy mắt hội tụ, ánh mắt đột ngột ngưng tụ, lộ vẻ mặt khó tin.
Vân Tranh? Phong Vân Tiểu Đội?
Vì trẻ con ở đây bọn họ?
Rốt cuộc là vì !
Thiếu niên mặc áo đen chính là Tề Phách, Tề Phách chút mờ mịt, cảm thấy đang ở trong mộng cảnh, thứ xung quanh đều chân thực, nhưng khi thấy cái tên 'Dung Thước', cả đều ngây ngẩn.
Nơi là...
Hắn rốt cuộc cũng ý thức , nơi thể chính là cố hương của lão đại bọn họ, khó trách lai lịch của bọn họ thần bí như , khiến căn bản tra .
Tề Phách chợt , đến chua xót, đến cô đơn.
... Bọn họ từng tin tưởng .
Có lẽ, Tề Phách chỉ là một khách qua đường quan trọng trong cuộc đời bọn họ mà thôi.
Tim tựa như d.a.o cắt, bởi vì đột nhiên ý thức , thế gian căn bản ai thực sự để ở trong lòng.
Ngoại trừ chán ghét, chính là vứt bỏ.
Tề Phách cứ ngây ngốc, tựa như nhập ma.
Hắn giống như đ.á.n.h sập phòng tuyến cuối cùng trong lòng, trong ánh mắt còn chút ánh sáng nào nữa.
Đám thần bí luôn trói buộc Tề Phách , phát hiện sự bất thường của Tề Phách, hiểu đưa mắt một cái.
Đã sắp đến đích .
Không thể xảy bất kỳ tình huống nào.
Đám thần bí trong lòng càng thêm cẩn thận, bọn họ luôn chú ý trạng thái của Tề Phách. Còn về bất kỳ sinh linh nào của Khung Thiên Đại Lục, bọn họ đều để mắt, bởi vì trong mắt bọn họ, tất cả sinh linh của Khung Thiên Đại Lục đều giống như kiến hôi, bọn họ nghiền c.h.ế.t thế nào cũng .
Thực , bọn họ sớm phát hiện những cái đuôi nhỏ luôn bám theo, nhưng tay g.i.ế.c bọn họ mà thôi.
Bên đường phố, một đứa trẻ ngây thơ Tề Phách, đưa tay chỉ chỉ: "Cha, ca ca ? Huynh chảy nhiều m.á.u quá."
Nam nhân vội vàng ôm lấy đứa trẻ, hạ giọng : "Hắn chắc chắn là tên điên thập ác bất xá nào đó, đừng quản ! Hắn gieo gió gặt bão!"
Đứa trẻ mờ mịt ngây thơ gật gật đầu.
Mọi cũng tránh như tránh tà, sợ liên lụy đến .